Làm gì khi trẻ ăn vạ/cáu giận

Xác định vấn đề

Hàng triệu trẻ nhỏ đáng yêu, bình thường nổi giận như một cách để đối phó với sự thất vọng hay giận dữ hay để nói với thế giới rằng các con mới là người chỉ huy. Cơn cáu giận có thể trở nên ít thường xuyên và thậm chí được ngăn ngừa bằng cách không làm khán giả cho người biểu diễn và không đầu hàng đòi hỏi của bé. Mặc dù bạn có thể muốn đầu hàng hoặc bò ở dưới quầy thanh toán gần nhất khi con bạn tỏ ra cáu giận ở nơi công cộng, hãy kiên nhẫn cho đến khi bé phát tiết xong và khen ngợi bé vì bé đã lấy lại được sự kiểm soát sau khi bé bình tĩnh. Ở bên cạnh bé khi bé cần hỗ trợ sau một cơn giận sẽ đảm bảo với bé rằng bé có một người lớn quan tâm giúp đỡ bé, cho dù có bất cứ điều gì xảy ra.Lưu ý: Những cơn khóc thông thường, định kỳ không phải là một cơn cáu giận và cần được đối xử khác nhau. Tìm kiếm sự trợ giúp của chuyên gia nếu con bạn có nhiều hơn 2-3 cơn giận mỗi ngày.

Ngăn chặn vấn đề

——————————————————————————————————–
Dạy bé cách xử lý sự thất vọng và cơn giận
Chỉ cho con bạn rằng những người lớn như bạn tìm cách khác để đương đầu với cơn giận ngoài việc la hét và gào thét như thế nào. Nếu bạn làm rơi điện thoại của bạn và nhìn thấy màn hình bị vỡ, thay vì la hét và nổi cơn giận dữ, hãy nói rằng, “Con yêu, bây giờ bố đang rất buồn bực, nhưng bố có thể xử lý nó. Bố sẽ cố gắng cẩn thận hơn với đồ đạc của bố.” Bất kể tình huống như thế nào, hãy dạy cho con bạn xem xét các lựa chọn mà bé có để giải quyết vấn đề của bé, thay vì trở nên bạo lực vì chúng; đồng thời, hãy làm mẫu việc giữ gìn tài sản cẩn thận.
Khen ngợi khi bé đương đầu với sự tức giận
Hãy nắm bắt những thời điểm bé cư xử tốt. Ví dụ, khen ngợi khi bé đề nghị bạn giúp bé xếp một bộ xếp hình phức tạp mà nếu không làm thế thì nó có thể khiến bé tức giận. Hãy nói: “Bố rất vui vì con đã đề nghị bố giúp đỡ thay vì phát cáu với bộ xếp hình.” Giúp bé bình tĩnh xử lý sự thất vọng và tức giận của bé là giúp bé cảm thấy tốt về khả năng đối phó với vấn đề của bé. Bạn sẽ thấy bé lặp lại một kỹ thuật giải quyết vấn đề khi bé biết bé sẽ được khen ngợi vì làm thế. Hãy nói rằng: “Bố thực sự tự hào về con khi con có thể bình tĩnh giải quyết vấn đề.”
Sử dụng sự đồng cảm
Sau một cơn giận, ôm bé và nói với bé rằng bạn hiểu cơn thịnh nộ của bé. Hãy nói rằng: “Mẹ biết con cảm thấy như thế nào khi mọi thứ trở nên khó khăn, và mẹ ở đây để giúp con giải quyết vấn đề khi con cần mẹ.”
Đừng để thời gian vui chơi luôn có nghĩa là thời gian bị ở một mình
Ở bên và chú ý đến con bạn khi bé đang chơi với đồ chơi của bé theo một cách thích hợp. Khi bạn làm thế, bé sẽ không phải viện đến những cách chơi không phù hợp hoặc ăn vạ để có được sự chú ý của bạn.
Đừng đợi một lời mời
Nếu bạn phát hiện bé đang tích tụ rắc rồi, đừng để nó âm ỉ quá lâu. Khi bạn thấy tình hình trở nên khó khăn hay gây bực bội cho bé, hãy nói rằng, “Thử làm theo cách này nhé con.” Cho bé thấy nên làm gì và sau đó để bé hoàn thành nhiệm vụ. Điều này sẽ giúp bé hiểu rằng để cho người khác giúp bé khi bé cần được giúp đỡ là điều tốt.

Giải quyết vấn đề

Những gì nên làm
Lờ đi cơn cáu giận của con bạn
Không làm gì cho, với, hoặc hướng tới con bạn trong suốt buổi biểu diễn của bé. Dạy bé rằng một cơn cáu giận không phải là cách để có được sự chú ý của bạn hoặc để nhu cầu của bé được đáp ứng. Nhưng làm thế nào để bạn lờ đi một cơn lốc xoáy đi xuyên qua phòng khách của bạn? Hãy tránh xa bé trong suốt cơn giận dữ của bé, quay lưng lại với bé, đặt bé vào trong phòng bé, hoặc tự cô lập bản thân bạn. Nếu bé trở nên phá hoại hoặc gây nguy hiểm cho bản thân hoặc cho những người khác ở nơi công cộng.
Cố gắng giữ vững sự kiên định
Dù những tiếng la hét và đập phá của con bạn có mãnh liệt đến đâu, bạn hãy đảm bảo duy trì được sự tự kiểm soát bằng cách thực hiện nghiêm ngặt quy định của bạn. Âm thầm tự nhủ rằng việc để bé học được rằng bé không thể có được mọi thứ bé muốn khi bé muốn nó là điều rất quan trọng với bé. Bé đang học để trở nên thực tế, bạn đang học để trở nên nhất quán và thiết lập cho bé những ranh giới về các hành vi được và không được chấp nhận.
Giữ bình tĩnh hết sức có thể
Hãy tự nhủ rằng, “Không có gì to tát cả. Nếu chính mình có thể giữ vững sự kiểm soát, mình có thể dạy cho con cách kiểm soát bản thân tốt hơn. Con chỉ đang cố gắng tạo áp lực cho mình để có thể có những gì con muốn thôi mà.” Giữ bình tĩnh trong khi lờ đi cơn giận của bé là cách làm gương tốt nhất cho bé khi bé buồn bực.
Khen ngợi con bạn
Sau khi ngọn lửa của cơn giận nhỏ dần thành những đợt tro cháy âm ỉ, ngay lập tức khen ngợi con bạn vì bé đã lấy lại sự tự chủ. Sau đó để cả bạn và bé cùng tham gia vào một trò chơi hoặc hoạt động yêu thích mà không gây giận dữ cho bé hoặc bạn. Hãy nói rằng: “Mẹ rất vui vì bây giờ con cảm thấy tốt hơn. Mẹ yêu con, nhưng mẹ không thích gào thét hoặc la hét.” Vì đây là lần đề cập về cơn giận duy nhất của bạn, nó sẽ giúp bé biết rằng cơn giận là thứ bạn phớt lờ, chứ không phải bé.
Giải thích khi quy định thay đổi
Nếu bạn và con bạn đang ở cửa hàng và bé yêu cầu bạn mua một món đồ chơi trước đó là thứ vượt quá giới hạn,, bạn có thể thay đổi suy nghĩ của bạn – nhưng bạn cũng nên thay đổi thông điệp của bạn. Hãy nói rằng: “Con còn nhớ lần trước khi chúng ta ở đây và con nổi giận không? Vì bây giờ con đã cư xử rất ngoan khi đi cùng mẹ, nên mẹ vừa mới quyết định rằng con có thể có đồ chơi này.” Điều này sẽ giúp bé hiểu rằng không phải cơn giận làm thay đổi suy nghĩ của bạn; mà bạn sẽ mua đồ chơi đó vì một lý do khác. Nếu bạn thích, hãy nói với bé tại sao bạn đổi ý, đặc biệt nếu trong khi làm như vậy thì bạn cũng khen ngợi bé vì hành vi tốt của bé.
Những gì không nên làm
Đừng tranh cãi hoặc giải thích trong suốt cơn cáu giận
Cố gắng tranh cãi với con bạn về cơn giận của bé trong khi bé đang giận là lãng phí công sức. Bé không quan tâm. Bé đang ở trong một buổi biểu diễn và bé là ngôi sao. Bất kỳ cuộc thảo luận nào tại thời điểm này chỉ khuyến khích cơn giận bởi vì nó mang lại cho bé những khán giả mà bé muốn.
Đừng đầu hàng cơn cáu giận
Khi con bạn phát giận và bạn đầu hàng rồi cho bé những gì bé muốn chỉ để làm bé bình tĩnh lại, tức là bạn đang dạy bé phát giận để có được những gì mình muốn. Khi bạn nói không, hãy đúng là không! Đầu hàng chỉ nói với bé rằng bạn không giữ lời hứa.
Bản thân bạn đừng cáu giận
Hãy tự nhủ rằng, “Tại sao mình cần phải hành động điên rồ nhỉ? Mình biết rằng khi mình nói không, mình nói thế là có lý do cơ mà.” Mất bình tĩnh chỉ khuyến khích con bạn cứ thế cáu giận, và nó cho bé thấy rằng bé không cần phải học cách tự kiểm soát bản thân.
Đừng coi thường hoặc làm con bạn xấu hổ
Chỉ vì con bạn nổi cơn giận không có nghĩa bé là trẻ hư. Đừng nói, “Con hư quá! Con cư xử như đứa trẻ ấy! Con không thấy xấu hổ về bản thân mình à?” Con bạn sẽ đánh mất sự tôn trọng với bản thân và cảm thấy rằng bé không xứng đáng với bất kỳ những gì mà bé muốn. Coi thường chỉ là một hình thức bắt nạt khác mà thôi.
Đừng trở thành sử gia
Không nhắc con bạn về cơn giận của bé sau ngày hôm đó. Điều này chỉ tạo thêm sự chú ý cho hành vi đó và làm tăng cơ hội bé có thêm một cơn giận khác, chỉ để trở thành trung tâm trong cuộc trò chuyện của bạn.
Đừng bắt con bạn trả giá vì đã cáu giận
Tiếp tục phớt lờ bé sau khi cơn giận qua đi sẽ chỉ khiến bé giận dữ nhiều hơn để cố gắng lấy lại được sự chú ý của bạn. Đừng gửi cho bé thông điệp rằng bé không được yêu thương và cần đến chỉ vì hành vi đã qua của bé.

Tình huống minh họa : Thời điểm cáu giận

Gavin và Kaitlyn MacLean rất lo lắng về Madison, cô con gái 2 tuổi của họ, người sẽ có một cuộc tấn công tồi tệ của “những cơn cáu giận” mỗi lần yêu cầu ăn một cái bánh quy trước bữa ăn tối của cô bé bị từ chối. Khi cha mẹ cô bé nói không, cô bé sẽ hét lên “Có!” kéo lấy ống quần của cha cô bé, nhảy lên và xuống trên sàn bếp, và sau đó lăn vật ra đất rồi đá và la hét cho đến khi cả cô bé và cha mẹ quẫn trí của bé kiệt sức. Đó là khi cuối cùng thì Gavin và Kaitlyn cũng chịu thua.
Trong sự thất vọng, vợ chồng Macleans tự hỏi họ đã làm sai điều gì. Có điều gì đó sai khủng khiếp với việc nói không với nhu cầu của Madison chăng? Cuối cùng họ chợt nảy ra ý nghĩ rằng cơn giận dữ của Madison xảy ra thường xuyên hơn khi họ nói không với cô bé. Họ cũng nhận ra rằng đầu hàng với mong muốn không kiểm soát được của Madison về một chiếc bánh quy trước khi ăn tối chỉ khuyến khích hành vi tồi tệ của con gái.
Lần tới khi Madison nổi giận, họ đã sẵn sàng với một chiến lược mới. Thay vì nói không, Kaitlyn nói về một sự thật hiển nhiên, “Madison, mẹ biết con muốn ăn một cái bánh quy. Con có thể có một cái bánh nếu con yên lặng và ăn xong bữa tối của con nhé.”
Madison không ngừng cơn giận của cô bé, vì vậy cha mẹ bé chỉ đơn giản là bỏ đi, để lại bé ở đó mà không có khán giả cho cảnh diễn lớn của mình. Mặc dù thật khó để tránh xa cô con gái đang la hét của họ, vợ chồng Macleans vẫn chờ đến lúc con gái yên lặng trước khi bước vào nhà bếp. Nếu không có bất kỳ sự chú ý về cơ thể hoặc lời nói nào, thì cuối cùng Madison sẽ dừng việc khóc lóc và đợi để xem liệu cha mẹ của bé có thực thi những gì họ đã nêu ra hay không.
Cha cô bé xuất hiện, với một nụ cười, và nói, “Madison, bố biết bây giờ con muốn ăn một cái bánh quy. Khi con đã ăn xong bữa tối của con và chúng ta đã sẵn sàng cho món tráng miệng, thì sau đó con có thể có một cái bánh quy nhé. Bố rất vui vì bây giờ con không la hét và gào thét. Thật tốt khi thấy con tự kiểm soát bản thân ” Trong sự hân hoan của cha me mình, Madison đã yên lặng ăn bữa tối; nên như đã hứa, cô bé nhận được bánh khi đã ăn xong.
Lúc sau đó, vợ chồng Macleans tự khen ngợi bản thân về khả năng tự kiểm soát mà họ đã thể hiện trong việc không nhượng bộ cho cơn giận của Madison. Mặc dù sau đó họ đã bị cám dỗ là sẽ đầu hàng, họ tiếp tục rời khỏi con gái khi cô bé nổi giận và khen ngợi bé bất cứ lúc nào bé phản ứng một cách bình tĩnh khi bị từ chối một điều gì đó. Tần suất các cơn giận dữ của Madison giảm đi, và trong khi bé sẽ khóc hết lần này đến lần khác khi bé thất vọng, thì bé sẽ không có những cảnh bùng nổ mà bé thường có trong quá khứ.
(st)