Thứ năm – 30/6/2016

Cốm thương,

Vậy là tờ lịch cuối cùng của tháng sáu cũng đã được lật đến, thời gian thấm thoắt nhanh quá con ạ. Một tuần trôi qua vội vã hối hả, có những việc dự định cho tháng cũ chưa xong thì tháng mới đã đến rồi. Mỗi ngày 24h cho tất cả mọi người, có người làm được rất nhiều việc ý nghĩa, có người thì cứ loay hoay cả ngày mà mãi chưa xong việc, âu cũng là do cách mình sắp xếp thời gian. Mỗi ngày đi trên đường đi làm, hay trên đường về nhà, mẹ hay nghĩ đến ông bà nội ngoại, mẹ nói sẽ gọi điên thăm ông bà vì chắc hẳn mỗi khi nghe tiếng mẹ gọi về hỏi thăm và kể về con, ông bà sẽ vui lắm. Vậy mà, về đến nhà mẹ lao vào cơm nước, rửa dọn bếp núc, cho con ăn sữa chua, tắm con, chơi với con, đi dạo với con, đọc sách với con rồi cho con ngủ, khi mẹ buông con ra thì ông bà cũng đi ngủ mất rồi. Mẹ sẽ sắp xếp lại thôi Cốm nhỉ?

Sáng nay mẹ đưa Cốm xuống chung cư chơi, có một Cô đang bế một em bé trên vai tắm nắng. Mẹ cũng cho con phơi nắng nên Cô trò chuyện với mẹ, Cô hỏi Cốm được một tuổi chưa? Mẹ bảo Cốm được 16 tháng rồi, Cô nhìn Cốm ái ngại rồi nói cháu hơi nhỏ nhỉ? Chắc là Cô thấy nhỏ lắm vì em bé trên vai Cô sổ sữa nên cũng gần bằng Cốm rồi nên Cô nói giảm nói tránh cả sợ mẹ buồn đó Cốm. Nhưng Cốm ơi, mẹ không buồn đâu, mẹ không thấy áp lực với cân nặng và chiều cao của con chút nào cả? Mẹ chỉ thấy buồn và áp lực khi con ăn bị ói, hay con không thích ăn, đến bữa ăn con không thấy được niềm vui ăn uông, con không cảm thấy ngon miệng, với mẹ đó mới là vấn đề.

Mọi người hãy trêu mẹ tại sao mẹ tin vào phòng khám Victoria, chỉ đơn giản mẹ tin vào một thế hệ trẻ thơ lớn lên hạn chế tối đa kháng sinh khi có thể. Mẹ tin rằng đánh giá sự phát triển của một đứa trẻ không chỉ dựa vào cân nặng và chiều cao mà còn là tổng hợp rất nhiều các yếu tố quan trọng khác như kĩ năng, vận động, giao tiếp. Mỗi lần mẹ đưa con đến khám, tất nhiên là luôn kèm theo một sự lo lắng cũng giống  như mẹ đem con đến các phòng khám/ bệnh viện khác, nhưng ở đó các bác sĩ như bác Linh, bác Duyên luôn kiên nhẫn nghe mẹ hỏi và giải thích cho mẹ hiểu, ba hay nói đó là dịch vụ, mẹ đồng ý vì mình mua phí dịch vụ cao, nên mình nhận được dịch vụ tốt, nhưng quan trọng hơn cả là mẹ có niềm tin vào sự phát triển của con, vào biểu đồ tăng trưởng của con. Bác Duyên và Bác Linh hay nói, mẹ nhìn đi con của mẹ vậy mà sao mẹ gọi là Còi, con không Còi con chỉ nhỏ xương. Mẹ đừng nhìn những tô cháo của các em bé khác mà ép con ăn, hãy để con tự quyết định con ăn bao nhiêu trong niềm vui. Mẹ đã nghe theo và mẹ nghĩ mẹ đã đi đúng hướng con ạ.

Mẹ thực đơn cho con trước 1 tuần, mỗi buổi sáng mẹ dậy sớm, bỏ đồ ăn ra và sau đó đưa con đi chơi. Mẹ cố gắng cho con vận động bằng cách đi bộ, đu xà, leo cầu thang. Mẹ không ẵm con mà khuyến khích tìm mọi cách cho con đi bộ càng nhiều càng tốt, mẹ thực sự vui khi con reo lên mừng rỡ mỗi khi con gặp bạn chó hay bạn gà, mẹ hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của con, mẹ sẽ cố gắng để con luôn cảm nhận được niềm vui từ những điều bé nhỏ xung quanh con Cốm ạ

Yêu và thương Cốm nhiều.