1. take advantage of: tận dụng, lợi dụng cái gì
E.g: In this fast-changing world, many peope worry that they are out of fashion, which is often taken advantage of by some advertisement designers to boost the sales of their products.
2. suffer from: chịu đựng điều gì
E.g: Nowadays, people face fierce competition and suffer from great pressure, and they have to devote more time and energy to their work.
3. take something for granted: xem cái gì là điều đương nhiên
E.g: Many people take it for granted that water is plentiful, but it is common that many countries experience water scarcity.
4. give priority to: ưu tiên việc gì
E.g: Most companies would give priority to their survival and development in the competitive world.
5. be addicted to: nghiện cái gì
E.g: Some people are addicted to making friends on the Internet, but they become isolated in the real world.
6. give rise to: dẫn tới, gây ra cái gì
E.g: The consumption of fuel and raw materials has been growing, which gives rise to severe shortage of energy and resources.
7. make the most of: tận dụng cái gì
E.g: Students should make the most of their time in schools in order to be able to find a decent job.

(st)

Sourcer: http://tramdoc.vn/tin-tuc/doc-nghe-xem-gi-tren-mang-de-mo-mang-kien-thuc-nbLVW.html


Tổng hợp gần 100 “địa chỉ” uy tín trên mạng để các bạn đọc của Trạm mở mang kiến thức của bản thân. Lưu lại để tra cứu dần nhé các bạn!

Học Online

Coursera: Du học tại chỗ, có khoảng 1500+ khoá, free, từ các trường đỉnh nhất trên thế giới
Edx: Tương tự Coursera, liên minh sáng lập bởi Harvard và MIT
Future learn: Tương tự Coursera, Edx, nhưng chủ yếu là các trường của Anh
Iversity: Tương tự Coursera, Edx, Future learn, nhưng chủ yếu là các nước Bắc Âu
Kadenze: Tương tự, tập trung vào các môn nghệ thuật như thiết kế, âm nhạc, mỹ thuật…
Novoed: Tương tự, Stanford sáng lập
Open Yale: Tương tự, Yale sáng lập
MIT Openware: Tương tự, MIT sáng lập
Crash Course: Các video chế biến công phu, hình ảnh đẹp, độ dài 15-20′, các khóa ở cấp độ căn bản như Văn, Sinh, Tâm Lý, Lịch Sử…Rất phù hợp cho học sinh cấp 3 muốn du học Mỹ.
Khan Academy: Hầu hết do Khan (MIT) tự làm, giảng rất chậm và dễ hiểu, tập trung vào các môn khoa học Toán, Lý, Hóa…
Các trang tổng học, phân loại các khóa học:

 

Đọc báo

 

The New Yorker: Cảm nhận cá nhân hay nhất trong tất cả các báo Mỹ, rất nhiều bài đọc của Trạm được dịch từ đây.
The Atlantic: Mục Magazine hàng tháng, rất dài và chất.
The New York Times: Nên đọc mục Sunday Review, Magazine, Opinion
The guardian: Nên đọc mục Long-Read và Điểm sách
The Economist: Mục Magazine nhiều bài hay. Mục What if, nhiều bài lạ
New Republic: Thỉnh thoảng có bài hay
Wired: Chủ yếu đưa tin về khoa học, công nghệ. Nhiều bài dài.
Fast Company: Sáng tạo + Thiết kế+ Công nghệ+Startup
Foreign Affairs: Chính trị+ Ngoại giao + Quan hệ quốc tế
Finanicial Times: Chuyên tài chính
Wall Street Journal
Washington Post
Vox: Mới xuất hiện được vài năm, dành cho giới trẻ

 

Những trang điểm báo

 

 

The Browser: Trang điểm các bài báo hay nhất trong ngày
The Electric Typewriter: Tổng hợp các bài báo hay nhất từ các nguồn báo thuộc nhiều chủ đề. Ví dụ: 10 bài báo hay nhất về sáng tạo
Longreads: Cho ai thích đọc những câu truyện dài và hay
Longform: Tương tự Longread
Arts & Letters Daily: Điểm các bài báo hàn lâm. Khó đọc nhưng rất chất.
Twitter: Sử dụng #longreads để tìm những bài báo hay nhất trong tuần

 

Nghe

 

 

Ted Radio Hour: Các bài Ted có cùng chủ đề được kết hợp lại. Chất lượng nội dung rất cao, phải nghe hàng tuần.
Freakonomics Radio: Từ những người viết nên Kinh tế học hài hước. Cực hay!
You are not so smart: Ai thích tâm lí học, thì phải nghe
On being: Về ý nghĩa cuộc đời. Hay!
Waking up: Triết học+ tôn giáo + tâm lí học + khoa học. Ai thích thì sẽ rất nghiện, từ Sam Harris
The Tim Ferriss Show: Podcast hàng đầu Itunes. Tác giả của cuốn Tuần làm việc 4 giờ.
Harvard Business Review IdeaCast: Ai thích kinh doanh, quản trị, lãnh đạo thì nên nghe để bắt kịp với thế giới.
In our time: BBC radio, thập cẩm lịch sử, triết học, tôn giáo….
BBC Radio 4 – The Reith Lectures: Kinh điển, các bài giảng hàng năm bởi các học giả hàng đầu thế giới, có từ năm 1948 trên đài BBC
 
Philosophy bites: Phỏng vấn các giáo sư, chuyên gia hàng đầu trong triết học. Vô cùng hay, thường 30’ 1 bài phỏng vấn
Philosophize This!: Điểm lại các triết gia hàng đầu trong lịch sử, nhưng nói theo phong cách dân dã, dễ hiểu.
Philosophy Talk: Từ hai giáo sư trường từ Stanford
Very Bad Wizards: Triết học+Tâm lí học. Hay, hài, nhiều dinh dưỡng, nhưng hơi tục do 1 giáo sư triết học và 1 tâm lý học dựng
EconTalk: Phỏng vấn nhiều chuyên gia nổi tiếng thế giới, liên quan nhiều đến kinh tế học

Revisionist History: Podcast mới của Malcolm Gladwell, nhìn lại lịch sử về 1 sự kiện, con người hay ý tưởng.

http://revisionisthistory.com/

 

Video

 

TED: Quá nổi, không cần bàn
Ted-ed: Bài học nhỏ, từ 5-10’, nhiều chủ đề, có phần câu hỏi và đào sâu
Aspen Ideas Festival: Giống TED, tổ chức hàng năm
Zuric Minds: Giống TED, nhưng bên Đức
Politics and Prose: Quay lại buổi giới thiệu sách mới ra của các tác giả
Talks at Google: Phải cảm ơn Google vì nguồn tài nguyên tuyệt vời này. Các Video đều có Sub Anh, giới thiệu các cuốn sách mới ra.
ZeitgeistMinds: 1 chương trình khác của Google, nhiều bài Talks rất hay.
The School of Life: Giới thiệu các tác giả, tác phẩm lớn của nhân loại
Fight Mediocrity: Các video tóm tắt sách khoảng 15′. Rất hay.
PragerU: Video hoạt hình về những ý tưởng lớn
Wisecrack: Phân tích phim

 

Web Hay

 

Brain Pickings: Nhiều bài về sách và văn hóa đọc
Big Think: Video, Bài báo từ các chuyên gia hàng đầu
Nautilus Magazine: Thập cẩm khoa học, mỗi số nói về 1 chủ đề dưới nhiều góc độ khác nhau, vô cùng hay, thiết kế đẹp
Aeon: Rất nhiều bài hay từ các giáo sư, chuyên gia trong ngành viết.
Edge: Trang Web thông minh nhất thế giới, nơi tụ họp của trí thức hàng đầu thế giới
The School of life: Đại học bôn ba
The Chronicle of Higher Education: Dành cho những quan tâm đến giáo dục đại học
Pacific Standard: Thập cẩm
Học về mọi thứ: Kênh do Discovery phát triển
Harvard Business Review: Dành cho ai thích kinh doanh

Closer to Truth: Ai thích thiên văn, vật lý, khoa học, tôn giáo. Do PBS sản xuất

https://www.closertotruth.com/

 

Quora: Mạng xã hội hỏi đáp, rất nhiều các chuyên gia trong đủ các ngành.

https://www.quora.com/

Debate

 

Intelligence Squared: Quay các buổi Debate từ các chuyên gia v
Munk Debates: Khách mời khủng, của Canada
The Economist debates: Tranh luận dưới dạng bài báo từ các chuyên gia. Chú ý phần Futher Reading.

 

Phần mềm đọc

(Sử dụng để lưu lại bài viết trên Trạm :3, lúc nào rảnh thì đọc tiếp)

 

Instapaper: Giao diện rất đẹp
Pocket: Có tính năng tag bài báo đã lưu
Tự tổng hợp báo:

Google News, Apple News

 

Giúp đọc sách

 

 

Spark Notes: Giống sách Văn mẫu Online, có hầu hết các tác phẩm kinh điển
getAbstract: Tóm tắt sách
Brain Pickings: Nhiều bài về sách và văn hóa đọc
Blinkist: Tóm tắt sách
The New York Review of Books: Trang điểm sách kinh điển nhất
London Review of Books: Kinh điển, của Anh
Macat: Phân tích các tác phẩm kinh điển (Trình độ đại học)

Bài viết này mình sưu tầm cho mục đích học tập. Mọi sao chép xin vui lòng trích dẫn source để thể hiện sự tôn trọng với tác giả. Xin cảm ơn.
————————————————————
(Do bài note trước bị xóa nên mình post lại bài này). Bài note này mình tổng hợp lại toàn bộ các phương pháp và tài liệu mình đã chia sẻ từ trước tới nay cho việc tự học tiếng Anh. Vì rất chi tiết, nên các bạn lưu lại để dùng khi cần nhé.
Chào các bạn. Mình là Hoàng Ngọc Quỳnh Trước mình là dân khối A, lên Đại học tiếng Anh coi như con số O tròn trĩnh. Mình hiểu tâm lý các bạn sau nhiều năm học “có môn tiếng Anh” ở trường nhưng cảm giác như không biết gì, lúc nào cũng băn khoăn phải bắt đầu từ đâu, phải học cái gì. Miệt mài với cái laptop, Internet và đủ các phương pháp học, cuối cùng mình cũng giao tiếp tiếng Anh thành thạo. Mình muốn nói với các bạn 2 điều:
1. Giỏi tiếng Anh chắc chắn sẽ thay đổi cuộc đời bạn,
2. Ai cũng giỏi tiếng Anh được, không cần năng khiếu.
Trong note này mình sẽ hướng dẫn chi tiết cách học và các tài liệu cần thiết cho việc tự học của các bạn.
Trước khi bắt đầu với chi tiết và đẩy đủ về Từ vựng – Phát âm cũng như 4 kỹ năng Nghe-Nói-Đọc-Viết, mình xin cảnh báo với các bạn một vài điều như sau:
1. Bạn nào không định học nghiêm túc và kiên trì thì “dẹp” luôn, khỏi cần học cho phí tiền bạc thời gian ạ. Nếu bạn nghĩ mình khó có thể học đều đặn ít nhất 15 phút/ngày thì bạn nên xác định luôn là có học bao năm cũng vậy. Bạn cũng không cần phải đọc tiếp note này.
2. Các bạn nên xác định dành cho mình chỉ từ khoảng 6 tháng – 1 năm để học nếu muốn thành thạo 4 kỹ năng trên. Không nên mất cả chục năm cuộc đời cho tiếng Anh, trong khi còn bao nhiêu thứ khác cần học ạ.
Vậy có 2 điều trước khi bắt tay vào học: 1/ tự đặt cho mình mục tiêu và giới hạn thời gian; 2/ tự đưa bản thân mình vào khuôn khổ : KIÊN ĐỊNH VÀ KHÔNG TỪ BỎ.
Sẽ khó để duy trì 2 điều trên nếu bạn không duy trì được ĐỘNG LỰC. Mình sẽ bàn kỹ về cái này một chút trước khi chúng ta bắt đầu học, vì không có ĐỘNG LỰC chắc chắn bạn sẽ sớm BỎ CUỘC. Còn bạn nào thấy sẵn sàng học rồi, có thể đi thẳng vào phần phát âm bên dưới ạ.
Để biết cách nắm bắt được ĐỘNG LỰC, trước hết bạn cần hiểu về nó. Có người nói chỉ cần có mục tiêu là có động lực. Điều này chưa đúng. Mọi người ai cũng biết tiếng Anh quan trọng thế nào. Có bạn cần tiếng Anh để tốt nghiệp, có bạn cần tiếng Anh để xin việc, chuyển việc. Toàn những mục đích thiết thực, VẬY TẠI SAO CÁC BẠN VẪN KHÔNG CÓ ĐỘNG LỰC HỌC? Thực ra là có, rất lớn, khi nghĩ về mục tiêu lớn lao đó, các bạn học tiếng Anh ngấu nghiến, đi đăng ký lớp rồi download về một loạt các phần mềm học trên điện thoại, xong rồi thì, lớp học cũng chẳng chịu đến, mà phần mềm thì để mốc lên! Lý do là vì bạn chán, học cả tuần liền mà vẫn chưa thấy mình khá lên, học được từ nọ lại quên từ kia, chưa nói được, xem phim như vịt nghe sấm, mà cũng chẳng viết được gì hết. BẠN CHƯA THẤY KẾT QUẢ GÌ, VÀ BẠN NẢN, BẠN TỪ BỎ! Vậy điều quan trọng không phải là tạo động lực “dữ dội” trong một vài ngày xong lại nản, mà phải DUY TRÌ ĐƯỢC NÓ LIÊN TỤC. Theo mình bạn phải kết hợp tạo động lực đó từ môi trường ngoài (tạm thời) với từ bên trong (lâu dài) . Xin chia sẻ vài kinh nghiệm xương máu của mình như thế này ạ.
1. Động lực từ bên ngoài:
– Tới lớp tiếng Anh: Bạn nên tới một lớp học mà giáo viên và các học viên sử dụng càng nhiều tiếng Anh càng tốt. Đấy, lớp tiếng Anh có vai trò chủ yếu là hướng dẫn, tạo môi trường và động lực học vậy thôi!
– Tới Club nói tiếng Anh: Có rất nhiều Club Tiếng Anh đa số là free, ở đó bạn phải nghe các bạn khác “chém gió” tiếng Anh còn mình không nói được là về muốn học liền à 🙂 Một tuần các bạn tham gia 1-2 lần là ổn.
– Tìm kiếm kết bạn với người nước ngoài: Bạn có thể ra khu vực nhiều người nước ngoài bắt chuyện kết bạn. Hoặc là, đơn giản hơn, trên Internet có rất nhiều group với website kết bạn với người nước ngoài, bạn nên thử nhé. Tiếng Anh phải dùng được thì mới hứng thú, chứ cứ học xong để chết là chán ngay!
2. Động lực từ bên trong
Đây chính là cái khiến bạn duy trì việc học trong thời gian dài mà không từ bỏ. Để làm được điều này, bạn cần duy trì được cảm xúc tích cực với English, và thực sự biến tiếng Anh từ một TASK (Nhiệm vụ) thành một HOBBY (Sở thích, thú vui), vậy là mọi việc trở nên vô cùng đơn giản. VẬY CẦN LÀM GÌ ĐỂ BIẾN ENGLISH THÀNH MỘT THÚ VUI?
– Đọc thứ mình thích. Bạn thích Công nghệ? Sao không thử vào Google gõ từ khóa Technology Innovation? Bạn thích làm đẹp, thử gõ Beauty tips, lose weight, beautiful skin? Bạn thích sức khỏe, thử gõ health tips, nutrition tips? Bạn thích Sports, cars, music, animals, environment, vv. Bất cứ cái gì bạn thích, bạn gõ những từ khóa để đọc những thứ mình thích thôi! Dĩ nhiên là ban đầu sẽ hơi bị choáng ngợp bởi nhiều từ mới quá, nhưng bạn đọc cái bạn thích và sẽ không biết chán! Có thể bạn sẽ phải tra từ liên tục, nhưng dần dần lượng từ vựng sẽ tăng rất nhanh một cách bất ngờ, và chắc chắn bạn sẽ thấy thích tiếng Anh hơn! Ngoài ra, bạn thử mua về một số cuốn sách tiếng Anh hay báo, tạp chí theo đúng chủ đề đó, hoặc có thể đọc sách online cũng được, miễn là họ viết những gì bạn muốn đọc, và bằng tiếng Anh! Mình thì mình thích chủ đề sức khỏe, nên lên mạng suốt ngày đọc về health đủ kiểu, thấy từ vựng và kỹ năng đọc của mình nhờ đó mà tăng lên. Mình còn đăng ký email ở nhiều website sức khỏe khác nhau, ngày nào họ cũng gửi email về, toàn thứ mình quan tâm, nên mình đọc. Và vì có kết quả, nên mình càng hứng thú hơn.
– Nghe thứ mình thích. Mình thấy AUDIO BOOKS là cách học tiếng Anh thực sự tuyệt vời, vừa giúp bạn luyện nghe, học từ vựng trong ngữ cảnh với phát âm chuẩn. Vấn đề ở chỗ, hãy chọn cho mình những audio books theo đúng topic mà mình thích, khi nghe chắc chắn bạn sẽ bị cuốn đi và không biết mình đang hình thành tư duy English từ lúc nào, và yêu tiếng Anh từ lúc nào không hay! Ngày trước mình đọc truyện Cha Giàu cha nghèo bản tiếng Việt thấy thích, xong lọ mọ tìm audio bằng tiếng Anh, rồi suốt ngày mp3 ăn ngủ với mấy cái audio đó, đến mức suy nghĩ bằng tiếng Anh từ lúc nào rồi ấy, đến mơ cũng còn tự nhiên nói tiếng Anh!Ngoài ra, bạn nào thích vừa nhìn vừa nghe (visual learners), bạn nên xem video, về những gì bạn thích nhé! Youtube chính là nơi mình thấy mình xem hàng giờ không chán, đủ các thể loại từ âm nhạc tới khoa học! Rồi thì đủ các chương trình truyền hình thực tế (Master Chef, The Voice, American Idol,vv). Đó, vậy là bạn bị cuốn theo tiếng Anh chứ không còn phải vật lộn ép mình học nữa.
Nhìn chung là, nếu bạn khó khăn trong việc tạo động lực học tiếng Anh lâu dài, điều mấu chốt là hãy gác lại NHIỆM VỤ học, và băt đầu nghe, đọc, xem những thứ mình thích, bằng tiếng Anh. Đơn giản vậy thôi!
Okay, giờ chúng ta sẽ bàn chút xíu về MỤC TIÊU.
MỤC TIÊU của mỗi bạn có thể khác nhau, có bạn học chỉ để giao tiếp trong các tình huống thông dụng, có bạn cần thi Ielts, Toefl, Toeic, có bạn chỉ cần đọc hiểu tài liệu. Vậy trong thời gian 1 năm đó hãy phân bổ đều thời gian cho các thứ tự ưu tiên của mình, cho các đầu mục sau: TỪ VỰNG, PHÁT ÂM, NGHE, NÓI, ĐỌC, VIẾT.
Sau đây mình sẽ nói chi tiết về từng phần trên, bao gồm cả phương pháp và tài liệu. Hy vọng các bạn sẽ có thể áp dụng phần nào vào việc học của mình.
OKAY, LET’S BEGIN!!!

I – PHÁT ÂM

Phát âm tiếng Anh cực kỳ quan trọng, đặc biệt cho các bạn đặt mục tiêu giao tiếp lên hàng đầu. Nếu phát âm đúng, bạn không chỉ nói hay hơn mà còn cải thiện đáng kể khả năng listening. Tuy nhiên, đa số các bạn không chú trọng hoặc không học đúng cách, nên phát âm “tương đối dở”. Dưới đây là các bước học, rất đầy đủ và chi tiết, dựa theo kinh nghiệm tự học phát âm của mình trong vòng 1 năm với đầy đủ tài liệu cho các bạn. Bạn nào đang lọ mọ học phát âm vui lòng đọc kỹ nhé.
1. IPA (International Phonetic Alphabet):
Bảng mẫu tự phiên âm quốc tế, gồm 44 âm (sound) Mỗi âm tiết này có một kí hiệu riêng. Trong 44 âm tiết có 20 nguyên âm gồm 12 nguyên âm đơn (single vowels sounds), 8 nguyên âm đôi (diphthongs) và 24 phụ âm (consonants). Người ta dùng 44 âm tiết này để đánh vần và đọc các từ tiếng Anh (phiên âm). Các bạn luyện từng âm một. Tài liệu học các âm này gồm:
– ENGLISH PRONUNCIATION WORKSHOP của bác Paul Gruber: dạy các âm theo tiếng Anh Mỹ cực hay luôn. Các bạn xem video luyện theo trong khoảng 1 tuần là ổn. Có cả file pdf đính kèm và vietsub để chỗ nào không nghe ra thì xem lại cho chắc. Nguồn download đây nhé, bạn nhớ down tất cả về và lúc nào rảnh thì xem ngay nhé.
– RACHEL ENGLISH: Học phát tiếng Anh Mỹ với chị này rất thú vị, rất cụ thể và cực kỳ hiệu quả. Các video của chị ấy làm chuyên về phát âm và đã rất nổi tiếng rồi, các bạn xem trên Youtube nhé.
– BBC LEARNING ENGLISH: Học tiếng Anh Anh (British English) với các bạn thích nghe nói nghiêng về giọng Anh Anh. Trong giao diện mới, link để học phát âm đây nhé: http://www.bbc.co.uk/learningenglis…
– ELEMENTAL ENGLISH: Có giọng một chị nghe đáng yêu lắm, học theo video với xem transcript của chị ấy nhé. Link như sau:
– RPONUNCIAN:http://pronuncian.com/. Trang này cũng có phần luyện các âm rất cụ thể nhé.
2. HỌC TRỌNG ÂM (word stress và sentence stress)
– Word stress (trọng âm của từ): Một từ sẽ có thể có một hoặc nhiều âm tiết. Với một từ có hai âm tiết trở lên, ít nhất 1 âm tiết sẽ được stress (nhấn âm: làm cho âm đó mạnh hơn, âm lượng cao hơn). Sẽ có những nguyên tắc nhất định cho việc nhấn âm, các bạn có thể tham khảo tại đây: https://drive.google.com/open?id=0B…. Tuy nhiên, những quy tắc này đúng với khoảng 70 – 80% từ thôi nhé. Bạn nên có 1 cuốn Notebook chép lại tất cả các từ mới mà bạn học được cách phát âm đúng, cuối ngày bỏ ra đọc đi đọc lại.
– Sentence stress (nhấn âm trong câu): Trong một câu rất dài, người bản ngữ sẽ chỉ nhấn vào những từ quan trọng nhất nói lên nội dung chính (content word/key word). Vì vậy, bạn cũng nên học cách nhấn vào các key word khi nói và bắt các key word khi nghe. Các từ key word này có thể bao gồm danh, động, tính, trạng, từ để hỏi, từ phủ định. Các từ chức năng (function word) như giới từ, mạo từ, quán từ, ect thì đọc lướt nhanh. Ví dụ: WE’LL DISCUSS THE PROJECT TOMORROW => Bạn chỉ cần nhấn vào các từ key word là DISCUSS, PROJECT VÀ TOMORROW thôi, mấy từ còn lại đọc lướt hết. Người bản ngữ họ toàn nói như vậy thôi, nếu bạn không học cách bắt key word thì thực sự sẽ rất khó có thể nghe được tiếng Anh.
Bạn nên học ̣stress tại: Elemental English, Rachel English, BBC Learning English (Hoặc bất cứ nguồn tài liệu nghe nào. Thực ra khi bạn học từ vựng, bạn học cách nhấn từ đó luôn; và khi bạn nghe bất cứ tài liệu gì, bạn nên chú ý vào việc nhấn vào key word trong câu luôn)
3. HỌC NỐI ÂM (Connected speech)
Hầu hết các âm tiếng Anh đều nối với nhau, nên cái này nó siêu quan trọng. Bạn mà không quen với nối âm là bạn không nghe được người bản ngữ nói gì đâu, cũng không xem được phim, các kênh truyền hình nước ngoài hay giao tiếp ở nước bản xứ. Mới học nối âm thì bạn tập nối phụ âm với nguyên âm trược, như là: get-out, stop-it, come-on, vv. Bạn mở những đoạn VOA Special English hay Spotlight English (www.spotlightenglish.com) (giọng Anh Mỹ), hoặc BBC 6 minute English (giọng Anh Anh) hoặc Sozoexchange: https://www.youtube.com/user/sozoex… => Nghe người ta nói vài lần sau đấy cứ tua đi tua lại và đọc theo thôi (dùng transcript bản pdf có trên website của họ, download về). Ngày bạn luyện đều đặn 30 phút, sau vài tháng bạn không chỉ phát âm đúng mà còn nói lưu loát và nghe tốt hơn nhiều. Mình chắc chắn đó <3 (Hồi mới học tiếng Anh mình toàn ngồi hàng giờ đọc theo cái VOA đó, nên giờ muốn phát âm sai cũng khó)
4. HỌC NGỮ ĐIỆU (Intonation)
Tiếng Anh cũng như âm nhạc vậy, có các pitch khác nhau, có nốt cao nốt thấp, up and down, down and up => và bạn cần quen với điều này khi nghe tiếng Anh bản ngữ và nên áp dụng dần cho speaking. Bạn tập nói 1 2 3 4 5 từ nốt thấp đến nốt cao xem? rồi thử nói đà – đa – đá, đá – đa – đà.. Tiếng Anh nói như vậy đó, để nói có ngữ điệu hay bạn cần tập nhiều, tốt nhất là luyện nghe theo phim rồi bắt chước. Bạn nên xem mấy series phim truyền hình hài như: Friends, How I met your mother, The Big Bang Theory có phụ đề English nhé. Dần dần bạn sẽ bắt chước được ngữ điệu của họ. Hoặc mới bắt đầu bạn nên học các Basic English Conversations trên Youtube, hay xem ở mấy trang như: TWO MINUTE ENGLISH: http://twominenglish.com/, hoặc là EASY PACE LEARNING: www.easypacelearning.com
Ngoài ra, NGHE THẬT NHIỀU và bắt chước sẽ giúp các bạn cải thiện phát âm một cách dễ dàng và tự nhiên. Hoàn toàn không khó!
Okay, xong phần phát âm, giờ mình sang phần TỪ VỰNG.

II – TỪ VỰNG

Từ vựng là cái quyết định cho 4 kỹ năng khác. Nên nếu các bạn hỏi nên bắt đầu học tiếng Anh từ đâu, mình sẽ trả lời: BẮT ĐẦU BẰNG TỪ VỰNG. Vậy mình sẽ bắt đầu từ từ vựng, và kiên định như sau: mỗi ngày học đúng 5-10 từ mới + mỗi ngày học thêm các từ mới sẽ lại xem lại các từ cũ đã học. Vậy là sau 1 năm các bạn chắc chắn có 2500 từ vựng dùng được, cho cả 4 kỹ năng!
Cách tốt nhất để học từ vựng, theo mình là bằng việc đọc và nghe thật nhiều. READ, READ, READ. LISTEN, LISTEN, LISTEN. Bởi việc học từ vựng trong ngữ cảnh sẽ giúp các bạn nhớ lâu và dùng đúng ngữ cảnh, thay vì học một list từ vựng không biết sẽ được dùng vào tình huống nào.
Ngoài ra, khi cố gắng ghi nhớ 1 từ nào đó, cá nhân mình hay áp dụng trong các phương pháp dưới đây:
1. Liên tưởng âm thanh hình ảnh chuyển động
Với một số tự, bạn có thể đọc to lên và liên tưởng các âm của từ đó với các âm trong tiếng Việt hoặc âm tiếng Anh mà bạn đã biết + các hình ảnh càng hài hước càng tốt.
Ví dụ:
• museum (bảo tàng – mìu dí ừm) => milk – dí – ừm =>1 đứa cầm hộp sữa vào viện bảo tàng dí mũi vào vật trưng bày vừa gật gù “ừm ừm” => hình ảnh fun và dễ nhớ.
• satisfied (hài lòng) => xe – tít – fai => 1 đứa đi xe cười tít mắt vào vì lái bằng 5 (five) đầu ngón tay => hài lòng
Với nhiều từ khác, bạn có thể tưởng tượng hình ảnh, âm thanh, chuyển động trong lúc đọc to từ vựng lên (theo audio). Bạn dùng từ điển Lạc Việt, Lingoes hay Oxford (cài đặt về máy) hoặc dùng từ điển online tratu.soha.vn hoặc 6.vndict.net => các loại từ điển có audio để vừa nhìn nghĩa, phiên âm lại vừa có âm thanh. Bạn đọc theo 10 – 20 lần. Vừa đọc bạn vừa tưởng tượng hình ảnh liên quan đến từ đó.
Ví dụ: các động từ cut (cắt),run (chạy), fall (rơi), fly (bay), approach (tiến lại), expand (mở rộng), ect. Các bạn vừa đọc vừa tưởng tượng hình ảnh và âm thanh + chuyển động trong đầu trong lúc đọc to từ lên.Tính từ happy (hạnh phúc), sad (buồn), bored (chán), crazy (điên rồ), intelligent (thông minh), extraordinary (bất thường), ect => tưởng tượng ra một nét mặt và một trạng thái cảm xúc đi kèm.
2. Google
Bạn google từ ra một loạt hình ảnh và các bài báo, cố gắng xem và đọc càng nhiều càng tốt.
Ví dụ: bạn thử tra từ intelligent => 243.000.000 kết quả tìm kiếm, có ngay phần giải thích bên dưới:
in•tel•li•gent
inˈteləjənt/
– adjective
– having or showing intelligence, especially of a high level.
– synonyms: clever, bright, brilliant, quick-witted, quick on the uptake, smart,canny, astute, intuitive, insightful, perceptive
Rồi, giờ click vào 1 bài báo bất kỳ có tiêu đề bạn quan tâm (dành cho các bạn có lượng từ vựng kha khá, bạn nào mới học từ vựng có thể bỏ qua bước này). Thử click vào bài: Common traits of intelligent people => Đọc, đọc, đọc. Đọc lướt hoặc đọc kỹ tùy bạn, miễn là mình nhớ nghĩa của từ đó trong một bối cảnh. Ngoài ra, bạn còn học được nhiều từ khác nữa.
Tiếp tục click vào phần hình ảnh, oh wow, rất nhiều hình ảnh thú vị+ quotes hay. Bạn cứ click và xem càng nhiều càng tốt nhé.
3. Flashcard
Cách này khá hiệu quả, mà không mất thời gian lắm. Mỗi ngày bạn làm 5 flashcard với những từ khó thôi, tránh nản.
– Flashcard: 1 tấm bìa cứng 2 mặt: 1 mặt từ vựng, cách phát âm, hình ảnh + 1 mặt nghĩa, đặt câu.
Có những phần set up sẵn cái flashcard này. Bạn check trang quizlet.com hoặc memrise.com nhé, ở đó có những chương trình cài sẵn làm flashcard, có thể làm online rất đơn giản.
4. Học từ vựng theo kiểu người Do Thái
“Luyện siêu trí nhớ từ vựng” là điều mà người ta hay nói về phương pháp này.
Phương pháp này là cách lồng ghép các cụm từ của các ngôn ngữ khác nhau. Với người Việt,mình sẽ lồng ghép các cụm từ tiếng Anh đã biết và các cụm tiếng Việt (mà mình chưa biết cụm từ tiếng Anh là gì), sau đó nghe bản gốc và nói to các cụm tiếng Việt thành tiếng Anh. Sau khoảng 10 phút bạn sẽ nhớ ít nhất 5 cụm từ mới.
Ví dụ:
Một đoạn hội thoại lồng ghép tiếng Anh và Việt như sau:
This is hộp thư thoại of Jaxtina English Center. I will không có ở văn phòng all week at một hội nghị giáo viên. If it is một tình huống khẩn cấp, please call trợ lý giáo vụ của tôi Ms. Linda theo số máy lẻ 218. Ms. Linda will phụ trách all of công việc hàng ngày của tôi until I’m trở lại văn phòng this weekend. If you need my các câu trả lời cá nhân before the end of the week, đừng ngại gửi cho tôi an email at jaxtinaenglish@gmail.com. I’ll trả lời cho you sớm nhất có thể. Thank you.
Sau đó, bạn học các cụm từ như sau:
– Hộp thư thoại – the voice mail
– Không có ở văn phòng – be out of the office
– Hội nghị (họp) giáo viên – a teachers’ conference
– Một tình huống khẩn cấp – an emergency
– Trợ lý giáo vụ của tôi – my teaching assistant
– Theo số máy lẻ – at extension
– Phụ trách – take care of
– Các công việc hàng ngày của tôi – my daily works
– Trở lại văn phòng – back in the office
– Các câu trả lời cá nhân – personal responses
– Đừng ngại gửi tôi – feel free to send me
– Trả lời cho – reply to
– Sớm nhất có thể – as soon as possible
Và mình vẫn phải nhấn mạnh lại: học từ vựng hiệu quả nhất là qua ĐỌC VÀ NGHE NHỮNG THỨ MÌNH THÍCH. Ngoài ra, để ghi nhớ từ, các bạn có thể áp dụng những tip bên trên. Hãy nhớ là bạn luôn ghi chép lại để không bị quên những từ đã học nhé. Bạn có thể học 50 – 100 từ một ngày (như mình ngày mới học tiếng Anh). Tuy nhiên, mình nghĩ bạn nên học từ từ để còn sử dụng, mỗi ngày 5 – 10 từ mới thôi nhé.
Và điều không thể thiếu sau khi học từ mới là gì nhỉ? Thực hành luôn!
Okay, giờ chúng ta sang phần NGHE-NÓI.

III – NGHE TIẾNG ANH THẾ NÀO?

Ở một môi trường không bản ngữ như Việt Nam, cộng với việc đa số mọi người đều ít khi sử dụng tiếng Anh, bạn sẽ thấy kỹ năng nghe tiếng Anh cực khó. Bạn buộc phải tự tạo môi trường nghe cho mình: TV, radio, Internet, etc. Nếu bạn đã cố tạo môi trường nghe rồi, nhưng vấn thấy khó nghe khi giao tiếp với người bản ngữ, thường nguyên nhân sẽ là:
– Phát âm đang sai quá nhiều.
– Nghe nguồn tài liệu quá khó
– Nghe chưa đủ nhiều hoặc chỉ nghe thụ động.
Vậy học nghe tiếng Anh thế nào và nên dùng tài liệu gì?
Nghe có 2 kiểu: nghe chủ động và nghe thụ động:
+ Nghe thụ động: tức là chỉ nghe cho não quen với âm, từ vựng, ngữ điệu, vv mà không buộc phải hiểu. Bạn có thể để các chương trình tiếng Anh chạy cả ngày, như BBC, CNN, Discovery Channel, Youtube videos, Talk shows, Movies, ect.
Nghe thụ động như thế nào?
Bạn tranh thủ lúc rảnh như trước khi đi ngủ, vừa mới thức dậy, hay đang tập thể dục, lái xe, vv, bất cứ lúc nào bạn rảnh, cắm tai nghe vào và nghe bất cứ tài liệu tiếng Anh nào, không cần quan tâm nhiều đến nội dung, không cần hiểu hết ý, để đầu óc thư giãn cho ngấm dần những ngữ điệu, cách nói tự nhiên. Khi đã ngấm dần ngữ điệu, phát âm chuẩn thì việc nghe cũng trở nên dễ dàng hơn. Bạn nên nghe thụ động khoảng 30 phút/ngày, và thời điểm tốt nhất là buổi tối trước khi đi ngủ và buổi sáng khi mới ngủ dậy – thời điểm dễ ngấm tiếng Anh nhất. Tài liệu thì rất nhiều, bạn có thể tham khảo một số nguồn bên dưới.
+ Nghe chủ động: tức là lắng nghe, nghe để hiểu, để nhớ, để áp dụng vào tính huống tương tự, để nói, viết, đọc. => Nếu muốn trình độ nghe thực sự lên bắt buộc phải học theo cách này, với mọi trình độ.
VẬY PHẢI NGHE CHỦ ĐỘNG THẾ NÀO CHO ĐÚNG CÁCH???
Đây là kinh nghiệm cá nhân của mình, các bạn có thể áp dụng các bước sau:
BƯỚC 1: Tìm 1 phần nghe thuộc chủ đề mình yêu thích: thể thao, âm nhạc, điện ảnh, du lịch, ẩm thực, vv. Nguyên tắc là: tài liệu nghe không quá khó, không quá dễ – hiểu được khoảng 70-80%. Gợi ý: các bạn download mấy bộ này về:
1. Learning Practice Through Dictation: Bao gồm 40 phần chia làm 8 chủ đề, mỗi phần bao gồm 5 bài tập dựa trên 1 bài đọc duy nhất, đó có thể là 1 cuộc đối thoại, độc thoại hay 1 bài văn xuôi liên tục. Trình độ từ cơ bản đến nâng cao: https://drive.google.com/folderview…
2. Effortless English:Phương pháp này tập trung nhiều vào kỹ năng nghe, khi khả năng nghe của được nâng cao thì khả năng nói cũng tốt hơn. Học nghe theo kiểu một đứa trẻ, và khi tiếng Anh trở nên quen thuộc, bạn sẽ nói ra một cách tự nhiên mà không cần dịch các câu trong đầu từ Việt sang Anh.https://kat.cr/effortless-english-l…
3. Learn English Via Listening: Các bài audio được chia thành năm mức độ từ dễ đến khó, bạn chọn trình độ phù hợp với mình. Người trình bày nói bằng giọng Bắc Mỹ hoặc Anh.https://www.fshare.vn/folder/T014G5…
4. Tactics for listening: Bộ này dài hơn, bạn nào chăm chỉ thích thì mình gửi link sau nhé. Nhiều tài liệu quá cũng không tốt, học mấy cái trên kia là được rồi.
Nếu bạn nghe tiếng Anh khá khá rồi, thì nghe trên:
SPOTLIGHT ENGLISH: http://spotlightenglish.com/
– BƯỚC 2: Chỉ nghe và cố gắng nắm ý chính, sau tự mình nói lại các ý chính bằng tiếng Anh. Đại loại là bạn chỉ cần nói được: mục đích, nhân vật, địa điểm, thời gian, sự kiện diễn tra trong bài nghe thôi. Bước nói này quan trọng, vì tạo áp lực cho bạn nghe phải nhớ được ý.
– BƯỚC 3: Nghe và chép chính tả. Vừa cho cả bài chạy vừa chép thật nhanh các key words. Nhớ là chỉ viết lại các key words. Nếu bài dài bạn có thể vừa pause vừa chép.
– BƯỚC 4: Nghe và xem transcript. Sau đó tra nghĩa của từ mới, cách đọc chuẩn (tra từ điển audio nhé), xem cấu trúc mới (search trên google), lấy bút highlight note lại từ mới và dịch hết nghĩa của bài.
– BƯỚC 5: nghe và đọc theo ít nhất 3 – 5 lần. Chú ý bắt chước cả giọng và ngữ điệu-
– BƯỚC 6: Đọc lại và thu âm bài đọc của mình, mang ra so sánh với file gốc xem phát âm sai chỗ nào để sửa. Bạn nào chăm thì làm bước này, không thì bỏ qua, tránh nản.
– BƯỚC 7: Lưu file nghe dưới dạng mp3, cho vào điện thoại hay máy nghe nhạc, nghe lại liên tục nhiều lần trong ít nhất 1 tuần đến khi nào gần thuộc thì thôi. Sau đó thỉnh thoảng mang ra nghe lại. Từ vựng đã note lại, ghi vào 1 cuốn notebook nhỏ, lúc rảnh nhìn qua.
=> Làm liên tục hàng ngày trong 2 – 3 tháng, nâng dần độ khó của tài liệu nghe => khả năng nghe của bạn chắc chắn sẽ thực sự khá hơn, không giống như việc bạn nghe tiếng Anh kiểu cưỡi ngựa xem hoa hàng năm trời và xem các chương trình của nước ngoài vẫn không hiểu gì.
Ngoài ra, có một điều cực kỳ quan trọng bổ trợ cho kỹ năng nghe là việc học đúng phát âm, và trau dồi từ vựng hàng ngày. Mỗi ngày học thêm 5 từ mới, tức là bạn có thể tăng dần độ khó của các nguồn tài liệu nghe lên một chút. Mỗi ngày luyện 15 phút phát âm, học cách phát âm chuẩn, học nhấn trọng âm, nối âm và đúng ngữ điệu tự nhiên, bạn cũng đã làm cho việc nghe English trở nên nhẹ nhàng hơn. Các bạn có thể quay lại phần bên trên về học phát âm và từ vựng nếu vẫn băn khoăn nhé 😉

IV – NÓI TIẾNG ANH THẾ NÀO?

Kỹ năng nói tiếng Anh tưởng khó nhưng mà dễ, chỉ cần các bạn học đúng cách và luyện tập là được. Mình sẽ nói vài điều về nguyên tắc học nói Tiếng Anh như sau:
– Bắt đầu học từ những từ vựng đơn giản để nghe nói. Trừ khi mình học nghiên cứu, còn lại chỉ cần học 500 từ vựng cơ bản là giao tiếp cơ bản được rồi. Nhớ là học để dùng, không phải học để đấy.
– Học cụm từ và các cấu trúc câu đơn giản. Ví dụ: I’m gonna do st, I’m used to doing st, I’m afraid that, would you like to, ect. Phần các cấu trúc câu đơn giản này để thực hành nói, bạn chỉ việc học bằng cách đặt rất nhiều câu đơn giản với cấu trúc đó, và áp dụng mọi lúc trong cuộc sống hàng ngày.
=> Bạn có thể học trên trang talkenglish.com nhé, họ có rất nhiều cấu trúc câu như vậy kèm nhiều câu ví dụ đơn giản, và cả các conversation theo các topics khác nhau có hội thoại và audio, chỉ việc click vào nghe rồi đọc theo. Bạn nhớ phải note lại các cụm từ và cấu trúc mới học được nhé, lúc rảnh mang ra xem và đọc lại. Ngoài ra học được cấu trúc gì mới là áp dụng ngay, ít nhất trong 1 tuần cố gắng lặp lại để nhớ sâu luôn.
– Thay vì nói tiếng Anh kiểu tiếng Việt, mình học các lối nói đúng văn phong người Anh, Mỹ. Ví dụ: hey there, what’s up? – nothing much, I’m chilling. Đa số học sinh của mình không biết phản xạ thế nào với câu what’s up ( vậy các bạn học ngữ pháp cao siêu để làm gì?). => các bạn mới học tiếng Anh nên luyện phản xạ qua việc nghe và bắt chước các câu đơn giản. Bạn tham khảo các tài liệu luyện nghe nói phản xạ sau:
FULL LUYỆN NGHE NÓI PHẢN XẠ:
(Bạn có thể tham khảo các nguồn tài liệu ở phần luyện nghe bên trên. HỌC NÓI LUÔN CÙNG LÚC VỚI HỌC NGHE)
Ngoài ra, có một cách rất hay để luyện phản xạ nghe nói là HỌC TIẾNG ANH QUA PHIM, dành cho các bạn trình độ trung bình trở lên. Mình sẽ đi sâu vào cách học này. Các bước và các bộ phim nên xem ở bên dưới ạ.
CÁC BƯỚC HỌC QUA PHIM?
Đầu tiên dĩ nhiên là bạn nên chọn 1 bộ phim thú vị hợp với sở thích của bạn. Cái này bạn có thể đọc qua nội dung phim, hay tham khảo IMDB Rating và các comment trước. Chọn được bộ phim rồi thì làm các bước sau:
Bước 1: Google tìm tên bộ phim + script ( ví dụ mình tìm: 500 days of Summer Script ) Đọc trước script (kịch bản), không hiểu thì tra từ cho hiểu đã; hoặc là: vừa xem vừa check script cho tiết kiệm thời gian (với bạn mà từ vựng và kỹ năng nghe đã khá rồi)
Bước 2: xem phim có phụ đề tiếng Anh cho đến phần mình đã dịch script. Nhớ là xem đến đâu hiểu đến đó.
Bước 3: Xem phim lại một lần nữa mà không có phụ đề, từ nào nghe k rõ nghe lại vài lần, vẫn không nhớ ra thì mở lại script xem lại
Bước 4: Xem lại lần cuối. Lần này đảm bảo bạn nghe và hiểu hết nội dung đến từng câu chữ Luyện nói theo. Nếu họ nói nhanh quá bạn thì dùng phần mềm VLC hay KMPlayer có nút chỉnh Speed, chỉnh cho tốc độ xuống theo tốc độ nói của bạn (khoảng 0.5-0.8) để nói theo cho kịp, quen rồi thì chỉnh về tốc độ chuẩn, bắt chước lại lần nữa, hoặc có thể thì vài lần nữa (bắt chước càng nhiều lần càng tốt), đảm bảo câu thoại phản xạ được từ miệng mình luôn trong tình huông tương tự.
CÁCH THỨC DOWN PHIM HD PHỤ ĐỀ ANH VIỆT (Các bạn vui lòng xem lại note Tự học tiếng Anh qua phim của mình nhé)
3 BỘ PHIM HAÌ KHÔNG THỂ BỎ QUA??
Bạn nào chưa xem thì nên tranh thủ lúc rảnh xem luôn này:
1. FRIENDS (Những người bạn)
Series phim kéo dài 10 năm (1990 đến 2000), một trong những sitcom nổi tiếng nhất mọi thời đại. Bộ phim kể về cuộc sống của sáu người bạn Rachel, Monica, Phoebe, Ross, Chandler, và Joey sinh sống tại khu Greenwich Village, New York. Những tình huống hài hước xoay quanh những câu chuyện đời thường về công việc, tình yêu và những rắc rối của 6 người bạn với sự diễn xuất tuyệt vời đã tạo nên một sitcom siêu hay. (Mình đã xem bộ Friends khoảng 10 lần rồi :p )
Link xem online:
2. THE BIG BANG THEORY (Vụ nổ lớn)
Xoay quanh các câu chuyện hài hước của nhóm 4 nhà khoa học với các tính cách hoàn toàn khác nhau, tạo nên những tình huống dỡ khóc dỡ cười. Một bộ phim tiếng Anh rất hay cho các bạn muốn hiểu về phong cách, văn hóa nước Mỹ, và tìm hiểu về cuộc sống ở trường đại học ở nước ngoài. Phim được đề cử rất nhiều giải thưởng như Quả Cầu Vàng, giải Emmy, vv
Link xem online:
Link download (phụ đề tiếng Anh – link torrent)
3. HOW I MET YOUR MOTHER (Khi bố gặp mẹ)
Phim xoay quanh nhân vật Ted Mosby và 4 người bạn. Trong phim Ted kể lại cho những đứa con về việc cha chúng đã gặp mẹ chúng như thế nào. Phim này cũng siêu hài luôn :v
Link xem online:
Link download (phụ đề tiếng Anh – link torrent)
Các bạn nên tới lớp, câu lạc bộ hoặc tìm 1 bạn để thực hành nói cùng, chủ yếu là để mình lặp lại những câu đã học. Hoặc các bạn có thể tự làm điều đó 1 mình, nghĩ câu tiếng Anh trong đầu và nói ra miệng (Nghe có vẻ hơi tự kỷ, như hồi mình học tiếng Anh, nhưng lại cực kỳ tiết kiệm thời gian và hiệu quả )
Có một nghiên cứu nói rằng nếu bạn thuộc lòng 500 câu, bạn có thể nói tiếng Anh lưu loát. Nếu bạn thuộc lòng 5.000 câu, bạn có thể viết tiểu thuyết. Hiện tại, có hơn 3 triệu người Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản học theo triết lý này! Vậy nên, nói tiếng Anh không hề khó!
Okay, vậy xong Phát âm, Từ Vựng, Nghe Nói, giờ còn Đọc, Viết!

V – LUYỆN ĐỌC TIẾNG ANH?

Để đọc tiếng Anh tốt, dù đọc lướt lấy thông tin hay đọc kỹ phân tích sâu thì bạn cần có 3 điều:
– Từ vựng => Quay lại phần học từ vựng bên trên (Mình cũng có nói, đọc nhiều giúp nâng cao từ vựng, và giờ việc bạn có lượng từ vựng tốt sẽ giúp việc đọc nhẹ nhàng hơn)
– Ngữ pháp: Bạn cần nắm chắc ngữ pháp nếu muốn đọc hiểu nhanh và không sai ý. Nguồn ngữ pháp bạn có thể tham khảo 1 trong các tài liệu sau mình đã tổng hợp (xin phép không chia sẻ cách học ngữ pháp ở đây): https://drive.google.com/open?id=0B…
– Tốc độ: thậm chí bạn có nhiều từ vựng nhưng có thể đọc vẫn chậm. Để tăng tốc độ đọc bạn cần luyện đọc hàng ngày, mỗi ngày ít nhất 15 phút. Có 1 điều khiến các bạn đọc chậm là khi đọc các bạn không tập trung và đọc đi đọc lại.
Có thể cải thiện tốc độ đọc: 1/đọc báo hàng ngày, đọc lướt lấy ý chính và đọc kỹ lấy thông tin chỗ bạn quan tâm. Bạn có thể download các app của BBC, CNN hay bất cứ báo tiếng Anh nào về điện thoại. Khi đọc bạn kéo thật nhanh và không nhìn lại. 2/ Đọc sách. Khi đọc bạn dùng 1 tờ giấy vừa đọc vừa che lại dòng mình vừa đọc để bạn vừa tập trung vừa đọc liên tục mà không nhìn lại. 3/Làm thử các đề thi đọc hiểu tiếng Anh khó (Ielts chẳng hạn), mỗi ngày vài đề, set timing và cố gắng đọc cũng như trả lời câu hỏi thật nhanh.
TÀI LIỆU LUYỆN ĐỌC?
1. CDL Online
Trang web giúp bạn luyện kỹ năng Reading, Listening theo các chủ đề khác nhau, kèm giọng đọc Anh Mỹ..
2. Breaking News English – Speed Reading (Tăng kỹ năng đọc nhanh)
Một hộp vuông chạy nội dung của một đoạn văn ngắn giúp cho các bạn tập trung vào phần đọc và luyện khả năng đọc nhanh dần.
3. ESL Lounge
Tập hợp rất nhiều bài đọc hiểu ở các trình độ khác nhau có đi kèm các câu hỏi bên dưới. Các bạn chọn phần trình độ hợp với mình và luyện đọc nhé.
4. English Online
Web này cũng tổng hợp các bài luyện đọc với đầy đủ từ vựng kèm giải thích cho mọi chủ đề khác nhau. Rất hay nhé.
TRUYỆN TIẾNG ANH
1. Bộ Oxford Bookworms Library
Học từ bằng cách đoán nghĩa của từ dựa vào ngữ cảnh, có cả tranh minh họa. Ngoài ra, còn giúp bạn lập trình khả năng suy nghĩ bằng tiếng Anh, giúp tăng cả khả năng nói viết một cách tự nhiên.
2. Seri truyện kinh dị Goosebumps
Bộ truyện kinh dị này viết cho trẻ em theo lối viết ngắn gọn, dễ hiểu và lôi cuốn. Bạn thử xem nhé.
Link download
Còn phần cuối cùng, luyện viết tiếng Anh!

VI – HỌC VIẾT TIẾNG ANH THẾ NÀO?

Cũng giống các kỹ năng khác, bạn cần có đủ input (từ vựng, ngữ pháp) và đủ practice để có thể làm nó một cách dễ dàng.
– Từ vựng, ngữ pháp: các bạn xem lại mục trên nhé. Mình nhấn mạnh lại là cần đọc thật nhiều để tăng từ vựng và ngữ pháp
– Thực hành viết: các bạn có thể đi theo trình tự từ dễ tới khó như sau:
Bước 1: Copy
+ Nghe chép lại (luyện chép chính tả). Bạn có thể dùng bất cứ tài liệu luyện nghe nào bên trên (phù hợp với trình độ của mình), nghe chép toàn bộ và so sánh với transcript xem mình đang sử dụng từ và ngữ pháp sai như thế nào để sửa.
+ Đọc và chép lại: đọc những bài đọc ngắn và chép lại toàn bộ bài đọc, xem đi xem lại. Dần dần các expression và văn phong sẽ thành “của” bạn => bạn sẽ thấy việc viết ra một câu tiếng Anh chính xác dễ hơn rất nhiều (Thay vì dịch word by word từ Việt sang Anh rất lủng củng)
+ Làm bài tập ngữ pháp và chép lại: cách này nghe hơi “dở” nhưng cá nhân mình ngày mới học hay làm và thấy khá hay. Bạn vừa luyện được ngữ pháp, vừa học từ vựng cùng lúc.
Bước 2: Tập viết các loại câu khác nhau
+ Học 3 dạng câu đơn, phức, ghép. Tìm các bài tập về các dạng câu này và luyện viết thật nhiều
Bước 3: Tập viết đoạn văn ngắn
+ Học cách viết câu chủ đề
+ Phát triển ý: đưa ví dụ, giải thích
+ Học cách sử dụng các từ nối một cách linh hoạt
=> Đảm bảo đoạn văn mang tính logic và mạch lạc.
Bước 4: Tùy vào mục đích luyện viết của bạn. Có thể bạn cần viết EMAIL cho công việc, hoặc luyện viết IELTS, hoặc viết BLOG, vv => Bạn tập trung vào các kỹ năng viết cần thiết cho mục đích đó
+ Viết email: Bạn vui lòng tham khảo note gần nhất của mình có hướng dẫn chi tiết cách viết email bằng tiếng Anh và các mẫu tham khảo nhé.
+ Viết Ielts: theo mình bạn nên học viết theo thầy Simon. Website: www.Ielts-simon.com
Ngoài ra, còn rất nhiều tài liệu luyện đọc và viết Ielts, tiện ở đây mình chia sẻ luôn nhé: https://drive.google.com/open?id=0B…
+ Viết blog: đọc thật nhiều các bài viết và luyện viết hàng ngày
Để viết tiếng Anh tốt nhất, bạn nên biến nó thành thói quen và thú vui. Bạn nên có một cuốn sổ note, viết mọi lúc mọi nơi có thể. Đặc biệt, bạn nào thích viết văn tự do (hay Nhật ký) có thể thay viết tiếng Việt bằng tiếng Anh, kỹ năng viết sẽ lên rất nhanh!
TRÊN ĐÂY LÀ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÌNH ĐÃ CHẮT LỌC VÀ TỔNG HỢP TRONG BẤY NĂM QUA (MỒ HÔI, TÂM HUYẾT ). Trước lúc bắt đầu viết Note này, mình thấy hơi lười, và hơi nản Nhưng khi viết xong, cảm thấy rất hạnh phúc Cũng giống như các bạn, có thể cảm thấy rất nản khi phải bắt đầu lại học tiếng Anh với bao nhiêu thứ Tuy nhiên, chúng ta cần vượt qua sự lười biếng của chính bản thân mình, để thực sự đạt được sự… thành thạo!
Bạn cứ nghĩ mà xem, khi bạn thành thạo tiếng Anh rồi, sẽ có bao nhiêu điều tốt đẹp và tươi mới hơn trong cuộc sống này?
Vậy nên, mình thực sự hy vọng các bạn sẽ cố gắng hơn những gì các bạn đang cố gắng ở thời điểm hiện tại. Mình sẽ luôn ở đây, và sẵn sàng giúp đỡ!.
Chúc các bạn học tốt!
Hoàng Ngọc Quỳnh (Co-founder at Jaxtina English)

Từ căn bếp buổi sáng…..
Sáng 6h30 tôi dậy, bật đèn bếp sáng lên, cũng là lúc tôi bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng. Tôi rất hay làm Waffuru. Đánh trứng lên, tiếng va đập của phới đánh trứng với chậu inox như làm căn bếp buổi sáng tỉnh ngủ, vui tai. Trộn bột xong, rót vào dụng cụ nướng waffuru mà ông xã đã hâm nóng hộ, mùi thơm lan tỏa thì tôi cũng xong món rau xalat “3 phút kiểu của tôi”, thêm trứng luộc lòng đào, hoa quả, sữa tươi, cà phê, vậy là xong bữa sáng của 2 vợ chồng già nhà tôi.
Sáng sớm, ra sân, có lúc tôi cũng đem theo quyển vẽ phác họa, chớp lấy những khi hoa đang nở đẹp vào sketch-book, và để làm mẫu cho in trên lụa. Để rồi đến chiều, tôi ngồi vào gian buồng trải 6 chiếu, giang sơn nghệ thuật của tôi, may vá tạp dề, khăn trải bàn…
Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ đó là nghệ thuật sống của riêng tôi, nhưng dần dà bạn bè tôi nhờ làm, rồi truyền khẩu với nhau, thành ra có nhiều người còn đang phải chờ tác phẩm của tôi nữa, cũng thật là vui.
Phân bổ thời gian và công sức ……….
Nếu tôi giới thiệu một cuộc sống như thế này, có rất nhiều lời khen “Giá tôi cũng được như vậy” “Có nhiều thời gian thích thế!”. Nhưng tuyệt nhiên không hề như vậy chút nào. Bây giờ tôi và ông nhà tôi, vợ 75 chồng 85 tuổi rồi, có mỗi 2 người già sống với nhau, vẫn có vô số việc phải làm như cùng nhau hoạt động ngoài trời, việc nhà nữa.
Bạn đọc cuốn sách này, cũng bận vô số việc nhà, việc bắt buộc không thể bỏ, phải không? Bị một núi công việc dồn đuổi, túi bụi sấp ngửa, một ngày trôi vèo vèo phải không? Chắc hẳn có nhiều bạn suy nghĩ nên làm như thế nào, phải không?
Để có một cuộc sống tâm hồn phong phú, cần phải công phu sắp xếp thời gian và công sức.
Ví dụ như lúc trước tôi có nói ví dụ bữa sáng ở nhà tôi, từ sáng đã nướng waffuru thì thật là cách rách, nhiều người nghĩ thế. Nhưng thực ra lại rất đơn giản. Bột mì thì đong trước 100g một, khoảng 4,5 túi để sẵn. Phới đánh trứng thì cất đúng nơi qui định, dùng là có ngay. Rau xa lát thì có pha sẵn nước sốt chua ngọt để trong bình đậy kín rồi, khi ăn chỉ việc rưới lên rau xa lát là xong. Còn pha cà phê thì ông xã phụ trách.
Tôi làm bữa sáng mất khoảng 15 phút. thuần thục như các động tác trong trà đạo, không có động tác thừa, thì chỉ một loáng là xong.
Chịu khó thì thời gian làm việc nhà sẽ rút ngắn mà nhà cửa vẫn tươm tất, có thời gian dành cho riêng mình.
Thời gian cho riêng mình, tôi nhuộm vải, may áo, làm những việc tôi thích.
Để cuộc sống thư thả…..
Luôn có tinh thần làm trước, chuẩn bị sẵn, như vậy thì cuộc sống được nới lỏng hơn. Đó là một mẹo.
Hoặc là, việc hiểu rõ những việc liên quan đến cuộc sống của mình cũng tạo ra khoảng thư thả cho tâm hồn. Ví dụ như, nếu quản lý quần áo thật gọn gàng, mỗi khi sang mùa cần đổi quần áo, sẽ không bị mất thời gian lưỡng lự, cân nhắc. Hoặc là nếu nắm rõ thu nhập chỉ có bao nhiêu, mỗi tháng cần bao nhiêu để chi tiêu, sẽ không hao tốn thần kinh vào việc lo lắng hão huyền hoặc chắt bóp quá chặt, phải không nào?
Từ việc hiểu rõ toàn bộ cuộc sống của mình, hay xoay xở để dôi thời gian ra dành cho mình, đó là những việc làm cần thiết để cuộc sống được thư thả hơn. Tôi nghĩ vậy.
Việc nhà, hãy nghĩ nó là một dạng liên động- hoạt động liên tục…..
Tôi thích đọc sách, nên rất hay đi hiệu sách. Ở góc bày sách phục vụ sinh hoạt, rất nhiều sách nấu ăn, sách dạy cách dọn dẹp, sổ sách kế toán gia đình. Sách in đẹp, giấy tốt, trang đầu đề hoa mỹ, tôi cứ là mê mệt xem sách mới ra. Nhưng mà, có điều tôi hơi thắc mắc. Là sách dạy nấu ăn chỉ có viết về cách nấu ăn thôi. Cũng đương nhiên nó là sách nấu ăn thì chỉ ghi cách nấu thôi, nhưng mà, giáo viên dạy nấu ăn không hề có đôi dòng hướng dẫn là hành thừa thì để làm gì, bắp cải mua nguyên cái nên chia ra dùng như thế nào… tuyệt nhiên không có một dòng nào.
Hay là, để nấu món ăn trong sách dạy, trước đó bạn sẽ phải đi mua nguyên liệu. Nhưng sách không dạy là phải mua như thế nào. Mới lập gia đình, các bạn sẽ lúng túng ở khâu này. Nhưng không có cuốn sách nào dạy phương pháp cả.
Rồi thì khi đi mua hàng, cần tiêu hết bao nhiêu tiền? sách nấu ăn không hề đả động đến việc hướng dẫn chắt chiu hay cách dùng tiền hợp lý.
Việc nội trợ thì không phải chỉ có mỗi việc nấu cơm. Còn phải đi chợ, còn phải cân nhăc đến khoản tiền nó tiêu tốn, trong một tổng thể liên quan tương hỗ. Thời gian đi chợ cần bao nhiêu là đủ? đó cũng là một việc quan trọng. Rồi tới dọn dẹp. Nếu chỉ biết cách dọn dẹp thôi chưa đủ. Thời gian để dọn dẹp là bao nhiêu? Dọn dẹp vào lúc nào? Nếu không suy nghĩ nghiêm túc, có mà dọn dẹp cả ngày cũng không hết việc. Ngay cả việc tính toán thời gian cho việc dọn dẹp, thì trong các cuốn sách hướng dẫn dọn dẹp cũng không quyển nào ghi thời gian cho việc này.
Nội trợ, việc nhà, không phải chỉ cần có phương pháp, mà phải nghĩ nó trong bối cảnh chung, là cần bao nhiêu thời gian và tốn bao nhiêu tiền


CHƯƠNG 1 THỜI GIAN LÀ VÀNG NGỌC
1-1 Dùng thời gian cũng là tiêu tốn cuộc đời
Có người than “Bận quá! Không kịp thời gian”. Vì “Suốt từ sáng chí tối làm việc nhà, chăm con cái, ngẩng mặt lên thì đã hết ngày từ lúc nào. Ngày này qua ngày khác tiếp diễn như thế”. Đúng là khi con cái còn nhỏ, việc nhà nhiều vô kể. Nhưng đó lại chính là thời gian trí cho trí tuệ và sự công phu, làm sao để xoay ra được thời gian cho riêng mình vào cái lúc đó.
Chúng ta sống một cuộc đời có hạn. Và thời gian chúng ta có được, cũng là có hạn. Tôi học được từ bà giáo XYZ của “hội bạn bè- Tomonokai” rằng “Thời gian cũng như sinh mệnh”. Dùng thời gian quí giá đó sao cho có hiệu quả bây giờ? Trong chương này, tôi sẽ nói về cách dùng thời gian.
1-1-1 Lên kế hoạch được, sẽ sản sinh ra thời gian và sự thư thái tâm hồn
Để dùng thời gian một cách khôn ngoan, là chúng ta phải viết ra giấy những việc cần phải làm. Trước khi đi ngủ, ta ghi sẵn ra những việc sẽ phải làm hôm sau, thì hôm sau, ngay từ sáng chugns ta đã có thể làm việc một cách hiệu quả. Chứ không, trong đầu thì nghĩ “phải làm cái này, phải làm cái kia…” nhưng tay lại vướng vào việc khác, thế là quên mất tiêu, lúc sau mới sực nhớ ra thì đã “không làm kịp rồi”. Bạn có chắc là chưa bao giờ bị như vậy chứ? Kế hoạch không chỉ cho một ngày, bạn cứ lên kế hoạch cho cả 1 tuần sau đó, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, sẽ không bị cuống quít hấp tấp đâu! Mở rộng hơn, tôi có kế hoạch cho cả một năm. Dùng cuốn sổ, quyển lịch có lịch 1 năm, đầu năm ghi nhớ những việc lớn trong năm sẽ làm, như là “mừng lễ con gái 7 tuổi”, “hè về quê mẹ” chẳng hạn. Ta không để gần tới thời gian mới bấn lên, mà đặt hẹn trước hiệu ảnh, chuẩn bị trang phục lễ, đặt mua vé máy bay… từ trước đó, việc chuẩn bị sẽ thư thả hơn.
1-1-2 Mẹo có việc nội trợ vui vẻ không bị cuốn vào việc chăm con quá
Có khi, một cô gái nuôi con nhỏ hỏi tôi “ Ngày nào cũng bị việc nhà dồn ứ lên, cháu đang stress quá, phải làm thế nào bây giờ?”. Con của cô ấy học mẫu giáo, ngủ đến sát giờ đi học mới dậy, cô cho con ăn sáng ngay, thay quần áo cho con rồi chở đến trường. Đưa con đến trường xong, trở về nhà là lao vao dọn dẹp, giặt giũ, đi chợ, nhưng có khi chưa kịp xong việc, thì đã đến giờ đón con, thường lại đến nhà bạn của con chơi, con thì còn nhỏ, nên mẹ phải ở lại chơi cùng, lúc từ nhà bạn về thì cũng đến giờ chuẩn bị cơm tối. Rồi nấu cơm, cho con tắm, đi ngủ… cứ như vậy, không còn chút thời gian nào cho riêng mình. Nhà cửa thì bừa bộn lộn xộn. Stress.
Chỉ nghe qua như vậy là thấy, nhịp sinh hoạt như vậy là không ổn rồi. Cần phải có một sự khéo léo nào đấy! Phải khéo léo thay đổi để không bị cuốn vào con quá, phải thay đổi nhịp sinh hoạt của con mới được! Càng là khi bận rộn nuôi dạy con, càng nảy sinh sự khéo léo. Chỉ cần 1 điểm cũng được, hãy bắt đầu cải tổ đi thôi!
1-1-3 Làm việc trước một bước
Ví dụ như, khi nấu cơm tối, thái luôn hành để cho vào canh của bữa sáng hôm sau, rồi cất tủ lạnh sẵn. Sáng hôm sau sẽ giảm được 1 việc, dôi ra 1 tí thời gian. Tương tự như vậy, chuẩn bị đồ dùng để con đi mẫu giáo ngày hôm sau từ tối hôm trước, sáng hôm sau thời gian cho con ăn cơm cũng kéo dài ra được một chút, đủ thời gian để dọn dẹp sau khi ăn sáng.
Việc giặt giũ hay làm buổi sáng thì chuyển sang giặt từ tối hôm trước đi, chỉ mất một công 5,6 phút, sáng hôm sau dậy chỉ việc phơi thôi, dôi ra tới 10, 15 phút.
Làm trước 1 việc như vậy, sẽ dôi thêm thời gian ra. Lên kế hoạch trước sẽ thấy công việc tiến triển suôn sẻ, vui, thú vị, có thể nói việc nhà thực sự là công việc thú vị.
1-1-4 Bếp là cái kho báu cho các ý tưởng làm trước 1 việc
Cụ thể tôi sẽ nói trong chương sau này, ở đây chỉ nêu một ví dụ đơn giản. Là việc làm sẵn nước sốt ăn rau sống. Thường thì chị em có xu hướng mua sẵn siêu thị cho nhanh, nhưng nói thực là mua sẵn thì đắt và các bình lọ đựng chúng thành rác rất nhanh. Tôi thì thích làm lấy hơn. Đó là tôi cho sẵn nguyên liệu làm sốt vào bình nhất định, khi ăn chỉ việc cho dầu oliu vào xóc đều lên, thế là xong. Tôi gọi sốt này là “doretomo” tức là đa di năng.
Cách làm. Dấm 2 cốc (mỗi cốc 200ml), muối 4 thìa con (mỗi thìa 2,5ml), đường 1 thìa con, hạt tiêu. Cho hết vào một cái bình thủy tinh. Đây là gia vị làm sốt. Viết đánh dấu sẵn chia lượng ngoài bình. Mỗi khi cần dùng, rót từ bình này sang 1 bình khác, lượng bằng đúng vạch đã chia, cho 1 lượng dầu gấp đôi thế vào, xóc lên, thế là xong, rưới lên rau sống, ăn liền.
1-1-5 Dọn 1 phút tối hôm trước để sáng hôm sau đỡ bận rộn
Trước khi đi ngủ, dọn dẹp bếp núc xong, dọn dẹp phòng khách xong, đóng cửa, kiểm tra van an toàn bếp gas, xếp lại giầy dép ở cửa ra vào cho ngay ngắn, rồi mới ngủ.
Những việc này, thay vì làm một mình, hãy cùng làm với mọi thành viên khác trong gia đình. Xếp trả đồ đã lấy ra dùng về chỗ cũ. Nhưng việc nhỏ nhặt này thôi, nhưng sáng hôm sau sẽ giúp mình rất nhiều đấy! Sáng ngày ra, nhìn cái bếp, phòng khách, cửa ra vào ngăn nắp gọn gàng cũng dễ chịu, có một sự khởi đầu ngày mới vui vẻ hơn. Đây cũng là một công việc làm trước đáng được nêu tên có phải không ?
1-2 Thay đổi thời gian biểu cho việc nhà
1-2-1 Khéo léo để có buổi tối thư thả
Đây cũng là một phương pháp thay đổi trình tự làm việc nhà.
Khi con tôi còn nhỏ, cứ chiều đến tôi mới dắt con đi chợ. Không có nhiều thời gian, nên lúc nào đi mua cũng vội vội vàng vàng. Một hôm, đi chợ đúng ở một cái chợ vừa đông đúc, vừa ngột ngạt, mẹ con tôi mãi mới về được nhà. Sau đó tôi đã thấy, đi chợ vào thời gian đó không tốt cho cả mẹ cả con. Đi chợ về rồi hấp tấp nấu nướng thật không hề dễ chịu, cũng không thể nấu được món gì cho ngon lành, chắc chắn thế. Lúc đó tôi đã thay đổi cách làm.
Tôi đi chợ thong thả vào buổi sáng. Hơn nữa, cuối tuần đi mua gộp những thứ thiếu, mua thêm thứ cần, như vậy ngày thường tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Bắt đầu từ thời gian này, tôi thực hiện “mua gộp” “nấu một thể”, và thời gian biểu cũng vì thế thay đổi theo. Cụ thể phương pháp này, tôi sẽ trình bày sau, nhưng ở đây muốn nhấn mạnh rằng, chuẩn bị nấu nướng đến một mức độ nhất định nào đó khi còn sớm, đến lúc các con về nhà mình sẽ có thời gian sống với các con, tôi rất sung sướng vì điều này. Tùy mỗi nhà có hoàn cảnh khác nhau, nhưng đối với tôi, thời gian buổi chiều tối là đáng quí và cần được thư thả, tôi muốn lúc đó, ngồi ở bàn ăn, mẹ con nói chuyện với nhau, gấp giấy, làm bài tập. Nhân tiện đó, thức ăn cũng chỉ đun nóng, hoặc nêm gia vị là xong, đó là thời gian nuôi con không bao giờ trở lại với tôi.
1-2-2 Dọn buồng vệ sinh trước khi vào tắm
Nếu thay đổi thứ tự của việc dọn toilet, cũng giải quyết vấn đề được cách hợp lý. Trước đây, tôi dọn toilet đầu tiên trong ngày. Nhưng có một hôm, tôi quyết định làm việc này vào lúc khác. Đó là trước khi đi tắm. Dọn toilet xong, rồi đi tắm, thì cả toilet, cả tôi đều sạch sẽ. Tôi rất mãn nguyện với trình tự công việc này.
1-2-3 Thay vì để việc nhà đuổi theo mình mà mình hãy đuổi theo việc nhà
Cứ làm trước 1 bước những việc trước mắt phải làm, sẽ dôi một chút thời gian ra. Ví dụ rơi vào cái vòng luẩn quẩn bị biệc nhà đuổi thì sẽ thế này.
1- Sáng dậy, bữa sáng chưa chuẩn bị gì —> vội vội vàng vàng
2- Chưa chuẩn bị gì để ra ngoài có việc —-> hay muộn giờ hẹn
3- Về đến nhà mà bữa tối chưa chuẩn bị gì —-> cuống cuồng nấu nướng, bữa ăn tạm bợ, dễ mất cân bằng dinh dưỡng
4- Đi ngủ luôn không chuẩn bị gì cho ngày mai —-> sáng hôm sau ngủ dậy, lại quay lại 1 – 2- 3- 4- 1 mãi thế

Còn ví dụ một vòng tuần hoàn suôn sẻ thì thế này
1- Bữa sáng đã có ý định làm gì nấu gì rồi —> ăn uống từ tốn, ngon miệng được
2- Chuẩn bị đi ra ngoài rồi —-> tâm hồn thoải mái
3- Bữa tối đã sẵn sàng nguyên liệu, ý tưởng món rồi —-> sẽ nấu được bữa cơm ngon, đủ dinh dưỡng
4- chuẩn bị cho sáng mai rồi mới đi ngủ —> sáng mai dậy sẽ là 1 vòng suôn sẻ lặp lại
1-3 Quyết định giờ phải xong, sẽ tập trung làm việc được
1-3-1 Người nào làm giỏi thì biết nghỉ giỏi
Không hẳn chỉ có việc nhà đâu, việc gì cũng vậy, làm uể oải thì chỉ phí thời gian vô ích. Phân chia thời gian rõ ràng, làm việc sẽ tập trung hơn, sau đó nghỉ ngơi cũng thấy thư thả hơn.
Khi lau chùi dọn dẹp nhà cửa, ấn định giờ phải làm xong “Đến abc giờ mình phải làm xong mới được”. Trong khi làm một công việc, mà nghĩ sẵn trong đầu “Việc tiếp theo là cái gì nhỉ?” thì chỉ trong khoảng thời gian ngắn là xong việc.
1-3-2 Việc buổi sáng mấy giờ là xong?
Việc buổi sáng là phần việc quan trọng nhất trong ngày. Làm vệ sinh thay quần áo, chuẩn bị bữa sáng, làm cơm hộp, dọn dẹp bát đĩa. Lau chùi, giặt giũ theo thời gian nào cũng tùy nhà có khác nhau. Ở nhà tôi hiện nay thì, lau chùi và giặt giũ tôi làm buổi chiều tối, nhưng cũng nhiều nhà làm việc lau chùi giặt giũ vào thời gian này.
Cái quan trọng ở đây là, phải quyết định giờ xong việc. Vừa xem TV vừa làm, lúc ngẩng lên nhìn đồng hồ đã gần trưa mất rồi, rất phí thời gian. Bạn hãy quyết định “mấy giờ là mình phải làm xong việc” mới tập trung làm việc được. Những chị em nào đi làm công sở, có khi lại dễ dàng với việc này hơn, vì thời gian đến sở làm là cố định rồi, không muộn được.
Quyết định thời gian xong việc rồi, nấu cơm, làm cơm hộp, giặt giũ, phơi phóng… chỉ những việc bắt buộc phải làm như vậy thôi, bạn sẽ biết cần phải làm từ mấy giờ sáng thì kịp.
Trường hợp nhà tôi thì tôi quyết định 8h30 sáng phải làm xong hết các việc buổi sáng.
1-3-3 Chuông hẹn giờ kêu là phải dừng tay
Khi làm việc nhà, tôi thường đặt chuông hẹn giờ. Cái đồng hồ hẹn giờ yêu quí của tôi chỉ là cái đồng hồ hẹn giờ hay dùng trong bếp thôi. Tôi để ở ngăn kéo trên, chỗ dễ lấy ra nhất, và qui định chỉ để ở đấy.
Tôi tập trung làm việc nghiêm túc cho tới khi chuông đồng hồ reo. Chuông đã reo thì tôi không làm rốn thêm nữa, dừng ngay lại, chuyển sang công việc yêu thích của tôi. Làm công sở còn có người giám sát, chứ còn làm việc nhà như tôi thì cái đồng hồ hẹn giờ là Giám Đốc của tôi. Vì có lúc mải làm việc, bạn quên cả thời gian mà. Khi đó, có chuông báo hết giờ cũng có chức năng giám sát làm việc nhà.
1-3-4 Đặt đồng hồ hẹn giờ 10 phút trước khi ra khỏi nhà
Cần công phu sắp đặt để trước lúc ra khỏi nhà không bấn loạn lên. Trước khi ra khỏi nhà, tôi chuẩn bị sẵn đồ đạc cần đem theo, cùng với túi ví để sẵn ở ngoài cửa cởi giầy. Và đặt đồng hồ hẹn giờ 10 phút trước giờ xuất phát. Chuẩn bị đâu vào đấy rồi, sẽ thấy thoải mái thời gian, có thể dọn dẹp thêm 1 chút, lau chùi thêm vài thứ, viết một bức bưu thiếp, chẳng hạn. Phó mặc nhiệm vụ báo giờ cho đồng hồ hẹn giờ rồi, tôi không phải mất nhiều công ngẩng lên ngẩng xuống xem đồng hồ, mà có thể tập trung cao độ vào công việc. Chuông đồng hồ reo một cái là tôi có thể đứng lên, nhìn lại bếp xem tắt hết lửa chưa 1 lần nữa, là ra khỏi nhà được.
Luôn chú ý để có thể đến sớm hơn giờ hẹn 5 phút. Có người rất hay đến muộn 5 phút, 10 phút, những người đó, tới gần nơi hẹn, sẽ phải chạy vội chạy vàng, rất mất tư thế. Bạn hãy chú ý tới trước giờ hẹn 5 phút, để có để cuộc hẹn hôm đó diễn ra tốt đẹp hơn.


1-3-5 Ấn định giờ xong việc, sẽ thấy suôn sẻ.
Sự sảng khoái khi ấn định giờ xong việc còn phát huy trong trường hợp meeting công việc, đến buổi tụ tập hội cùng sở thích. Ví dụ như những buổi họp tổ dân phố, họp phụ huynh, tụ tập bàn bạc… cho đến buổi thuyết trình, hội họp lớn… vào lúc bắt đầu những cuộc họp đó, bao giờ người chủ trì cũng giới thiệu nội dung chính và thời gian bắt đầu cuộc họp, hiếm khi người ta nói đến giờ kết thúc buổi họp. Có những cuộc họp vì nội dung đưa ra chưa thảo luận hết, nên kéo dài một cách tùy tiện không có kế hoạch. Vì vậy, trước mỗi buổi họp, người dẫn chương trình nên nói “ Hôm nay, nội dung làm việc là abc thế này, khoảng x giờ là kết thúc, mong mọi người cùng hợp tác”, chẳng hạn thế, thì thành viên tham dự họp cũng chuẩn bị tinh thần được “vậy mình xúc tiến việc này việc kia đi thôi”, từng thành viên đó đều có những kế hoạch riêng khác của mình, tinh thần dễ đàn hồi hơn. Có trường hợp bất đắc dĩ, vào đúng giờ đó, cuộc họp không kết thúc được. Cũng vẫn nên nói ước lượng thời gian có thể kết thúc, để tăng cường tính tập trung khi làm việc.
Trong một buổi dạy nấu ăn. Nấu nướng và ăn thử xong xuôi, đến thời gian dọn dẹp. Tôi thử nói “Nào! Chúng ta hãy dọn dẹp sạch sẽ trong vòng 15 phút”. Mọi người phân công nhau dọn dẹp, một lượng lớn đồ nồi niêu bát đũa phải rửa, ấy vậy mà chỉ 12 phút đã xong xuôi đâu vào đấy.
Vào lúc dọn dẹp sau khi nấu nướng ăn uống xong, mọi người thường có tâm lý xong việc chính rồi, thở phào một cái, và vừa nói chuyện với nhau vừa dọn dẹp. Nhưng nếu đưa ra thời gian chỉ làm trong vòng bấy nhiêu thôi, thì xong việc, nói chuyện cũng thoải mái hơn.
Điều đáng mừng là, có một thành viên trong buổi hôm đó đã truyền đạt lại với người bạn vắng mặt rằng “ Hôm nay là một buổi rất đáng học đấy!”. Ấn định rõ ràng thời khắc kết thúc công việc sẽ tạo được cảm giác sảng khoái, thỏa mãn.
1-3-6 Chia thời gian làm 3 khoản Việc công- Việc nhà- Việc riêng
Tôi chia thời gian thành 3 khoản như vậy.
Thứ nhất, việc nhà, là công việc của người vợ, người nội trợ ở nhà.
Thứ hai, gọi là việc công, thì tôi đóng góp công sức cho “hội bạn bè”, đi diễn thuyết, tức là những công việc mang tính chất việc công. Tôi chưa bao giờ đi làm, nhưng đối với tôi, hoạt động là một công việc quan trọng. (Thử điểm danh, việc công tôi có 2 ngày/ tuần cơ đấy, hehe, vậy là tôi cũng có 3 khoản như ai, hehe)
Thứ ba, là “thời gian riêng tư”, tôi đọc sách, may vá, đi du lịch, thăm triển lãm tranh.
Ai cũng có thể chia thời gian thành 3 khoản như vậy. (Những người đi làm thì phần thứ hai, việc công, thì đó chính là thời gian đi làm). 3 khoản thời gian này, không khoản nào phải nhường nhịn khoản nào hết, và có kế hoạch cụ thể. Có khi, việc công cần nhiều thời gian, thì thời gian cho việc riêng sẽ bị ngắn đi, nhưng thật khéo léo thu xếp để khoản nào cũng vẫn có phần của khoản đó.
1-3-7 Khuyên bạn làm việc kép
Tôi có nhiều việc làm kép của những đôi việc khác nhau cùng một lúc. Tôi gọi là “việc kép”. Ví dụ như, trong lúc máy giặt đang chạy, thì tôi lau chùi, hoặc vừa nghe nhạc vừa là quần áo. Kiểu như vậy, chắc ai cũng đã từng làm phải không?
Với việc lau chùi ở bếp, ngoài lúc lau rửa máy hút mùi ra, tôi đều lau chùi trong lúc đun cái gì đó trên bếp. Hoặc là khi ủ bột làm bánh mì thì tôi đi lau cửa kính.
Bí quyết làm việc kép là
Ghép một việc phải mó tay vào, với một việc không cần phải mó tay vào. Bắt đầu từ những việc đơn giản nhất, cũng thấy ngay tính hiệu quả của việc ghép này. Và thêm một điểm nữa, đồng thời với lúc tiến hành 2 việc ghép nhau đó, trong đầu nghĩ xem tiếp theo sẽ làm gì, thì công việc diễn ra trôi chảy hơn.
1-3-8 Việc thì làm cho nhanh xong, để còn có thời gian
Vậy làm thế nào cho nhanh? Ví dụ ở nhà tôi, ăn cơm xong, đem bát đũa từ bàn ăn cho vào chậu rửa, rửa xong xuôi hết 12 phút. Bàn ăn nhà tôi để trong bếp, cũng gần bồn rửa, nên chỉ mất bằng đấy thời gian là được. Nhưng nếu lúc đó, chịu khó hơn chút, lấy cái khay to, chất hết bát đũa bẩn từ trên bàn lên, đem ra chậu rửa một thể, thời gian còn tiết kiệm được hơn nữa.
Thời gian để tôi lau chùi tủ lạnh khoảng 12 phút. Đó là thời gian tháo các ngăn trong tủ ra rửa, giấy lót ngăn tủ thì thôi đã cắt sẵn giấy một mặt cho đúng kích thước từ trước rồi, chỉ việc rút ra thay tờ mới vào thôi, nên chỉ khoảng 10 phút là tôi lau chùi tủ lạnh xong. Giấy một mặt thỉnh thoảng cắt một loạt cùng kích cỡ, cuốn lại, lấy chun vòng cột lại, để sẵn đó, cũng là phương pháp để việc lau dọn được nhanh hơn.
1-3-9 Những việc không cần nhiều thời gian
Thư trả lời, hay bưu thiếp cảm ơn là những việc không mất nhiều thời gian, nên tranh thủ viết và gửi ngay. Thường nghĩ “rồi sẽ làm” thì hay quên mất, nhưng thế nào cũng phải gửi, nên sẽ có lúc cất công đi chỉ gửi một cái thư, rất phí thời gian. (đúng phóc)
Bưu thiếp, giấy viết thư, phong bì là những thứ thường dùng. Trong túi xách của tôi bao giờ cũng sẵn có bưu thiếp và tem. Những bức cần gửi gấp, tôi viết sẵn tên người nhận, tranh thủ lúc phải chờ đợi ở đâu đấy, rồi tiện có thùng thư là bỏ luôn.
Với bằng này thời gian thì có thể làm được việc gì, nếu bạn cũng hiểu rõ khoảng thời gian cần đủ đó, bạn sẽ biết tranh thủ thời gian hợp lý, như vậy bạn có cảm giác là mình được việc. Tôi là như vậy.
3 phút làm được gì?
Giặt áo len, rửa bát, thái khoanh 5 quả dưa chuột, quét cửa để giày, lau bát, lau sàn hành lang, rửa bồn rửa mặt
5 phút làm được gì?
Cho quần áo vào máy giặt- bấm nút giặt; bỏ quần áo đã giặt từ trong máy ra; phơi quần áo; làm sốt dầu dấm với hành tây; xào đậu phụ; lau tường quanh máy hút mùi; lau hộc dưới bồn rửa bát
10 phút làm được gì?
Dọn dẹp các ngăn tủ; gập cất quần áo; rán trứng cuộn kiểu ngọt ngọt; nấu xong canh tương; lau chùi tủ lạnh; tưới nước cho cây cảnh; lau đồ đạc
Tranh thủ từng tí thời gian để làm việc, có thể bạn nghĩ là mình bận rộn lên. (đúng rứa, từ sáng tới giờ rửa bát không biết bao nhiêu lần, lắt nha lắt nhắt, vì thực hiện đúng qui tắc rửa nồi khi còn nóng, và ăn xong là rửa sạch sẽ úp lên luôn 26/10/2010, đang nghĩ tốn nước rửa bát, tốn nước xả hơn là rửa gộp, nhưng đúng là gộp lại rửa thì mất hẳn 1 công, rồi rửa xong 1 đống chờ nó khô, cất hết chỗ khô cũng oải, thế là toàn dồn đống lên mãi, cái bàn bếp cứ bừa bộn hơn là rửa lắt nhắt, oài oài, đằng nào cũng kêu được. nhưng mà làm theo sách, cũng thấy vui vui, cứ thế đã, liệu sau)
Nhưng phương pháp này không phải với mục đích làm nhiều việc cùng một lúc. Mà chỉ áp dụng vào thời gian đã qui định trước cho thêm hiệu quả, để đạt được mục đích sinh ra thời gian thư thả, thời gian phục vụ sở thích của riêng mình.
1-3-10 Cách tạo hứng bắt đầu làm việc
Có những khi mệt mỏi vì công việc chồng chất, vì công việc bắt buộc phải làm, thì có cảm giác ngại không muốn làm (oải) (おつくう 億劫). Biết trước những lúc như vậy, tạo ra một cú huých trước 1 bước, bằng cách làm việc gì nhỏ nhặt cho vui, sẽ thấy vui để bắt đầu vào việc.
Ví dụ như, sáng ra tôi sẽ dọn cửa để giày, nhưng tối hôm trước, tôi cuốn thảm chùi chân để ở cửa cởi giày lên trước. Sáng hôm sau, tôi còn “Ngại thế! lại phải lau dọn chỗ này” thì đã thấy thảm cuốn lên sẵn rồi, cứ như là nó rủ tôi, nó giục tôi phải làm việc, và tôi làm như bị mê hoặc vậy.
Hoặc là, tôi thích cắt may âu phục, để lúc đi có việc về nhà là tôi có thể vào việc được ngay, thì tối hôm trước, lúc nghỉ ngơi, tôi trải vải ra cắt sẵn để đấy. Ngày hôm sau, nhìn thấy vải đã cắt, rất tự nhiên, tôi bắt tay vào việc, như thể nguyên liệu đang chờ tôi hoàn thiện vậy.
Khi tôi kể chuyện này với bạn tôi, bà ấy cũng thực hành ngay theo cách đó.
Khi thấy ngại gom rác trong nhà —> tối ngày hôm trước của ngày vứt qui định, cho giấy vụn vào túi đựng rác trước. Sáng hôm sau, chỉ việc cho rác thực phẩm vào túi, buộc lại, là đem đi vứt được.
Sau khi đi có việc về, hay ngại lau cửa sổ kính —> để sẵn giẻ và xà phòng ra.


CHƯƠNG 2- Ý TƯỞNG CẢI TIẾN TRÊN BÀN ĂN- CÓ MÓN NGON TỬ TẾ
2-1 Ăn uống là nền tảng của sức khỏe
2-1-1 Bữa ăn hàng ngày tạo nên một “tâm hồn mạnh mẽ”
2-1-2 Điều quan trọng nhất là “ăn ngon miệng”
2-1-3 Khéo léo để chuẩn bị được bữa ăn ngon mà nhanh
2-2 Tùy thuộc sự khéo léo sẽ có thời gian và tâm hồn thư thả
2-2-1 Nấu bữa tối trong 20 phút
2-2-2 Không nấu từ công đoạn đầu tiên, mà nấu nốt của công đoạn đã hoàn tất 80% thôi
2-2-3 Chuẩn bị kỹ lưỡng, không cần vào bếp cũng có cơm ăn
2-3 Mua gộp sẽ tiết kiệm thời gian và chi phí
2-3-1 Chuyện mua gộp ở nhà tôi
2-3-2 Mua gộp cũng dễ thấy con số chính xác cho chi phí cho ăn uống hơn
2-3-3 Tiền ăn hàng tháng khoảng bao nhiêu thì vừa?
2-4 “Nấu một thể” cũng là cách tiết kiệm công sức
2-4-1 Chỉ cần chuẩn bị sơ chế một chút, sẽ sản sinh ra niềm vui
2-4-2 Niềm vui khi chỉ phải rửa nồi xoong 1 lần thay vì 5 lần
CHƯƠNG 3- Ý TƯỞNG GHI NHỚ “NẤU MỘT THỂ”
3-1 Mất một công chuẩn bị nguyên liệu, đó là bí quyết làm dôi giờ
3-1-1 Công bây giờ, sau sẽ phát huy tác dụng
Trong chương này, tôi sẽ giới thiệu những công thức mà ai cũng có thể áp dụng được trong một phạm vi rộng. Mua gộp nguyên liệu, sơ chế sớm, và cho vào tủ bảo quản, thì một thời gian chuẩn bị bữa ăn cho 1 tuần sau sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Vì một công nhặt, rửa, thái, gọt, luộc qua đã làm luôn rồi mà. Ví dụ thay vì thấy thớt ra cất thớt vào 5 lần, lấy nồi ra nấu rồi rửa nồi 5 lần, thì bây giờ chỉ cần làm 1 lần. Dù thế nào, khi đã nấu sẵn được một phần rồi, cùng một công sơ chế, thì vẫn khác hơn khi phải lặp đi lặp lại cùng một việc sơ chế trong nhiều lần. Ví dụ khi mệt mỏi, trong tủ lạnh đã có sẵn rau đông lạnh, như khoai tây đã gọt vỏ rửa sạch rồi chẳng hạn, cũng làm cho bạn đỡ ngại vào bếp nhiều chứ, đúng không?
Phương pháp này, tôi đã dùng rất tích cực khi chăm sóc bố mẹ già của tôi. Hiện nay tôi và chồng tôi đều đã về già. Tôi đã từng chăm sóc bố chồng tôi, kể cả 3 năm rưỡi người nằm một chỗ trước lúc ra đi, khi 94 tuổi, là tôi đã có 13 năm kinh nghiệm nấu nướng dưỡng lão rồi.
Để thường xuyên nấu súp và đồ nấu chín mềm, tôi đã dùng triệt để phương pháp nấu một thể này. Khi đó, các em chồng tôi đôi khi cũng về thăm. Bố mẹ nào cũng cảm động khi được các con về thăm, vì thế tôi cũng giúp các cụ tiếp đón các em chồng tôi, khi nào, ai đến cũng có thể có cơm nước đầy đủ, nhờ có phương pháp “nấu một thể” này mà tôi làm tròn bổn phận.
3-1-2 Chỉ cần một chút công sức thôi mà được thế này
a- Rửa sẵn (Khoai tây, khoai lang, khoai sọ… chỉ cần rửa cho hết bùn đất cũng có cảm giác dễ chịu hơn nhiều rồi)
b- Thái sẵn (cắt ngắn, thái nhỏ sẵn sẽ dễ nấu hơn)
c- Ướp muối sẵn (nhất là cá)
d- Nấu sơ qua (luộc sẵn thịt, rau, rồi trước khi ăn chỉ cần nêm gia vị)
Một công với thịt 1- Thịt gà mua về ướp gia vị rồi cho ngăn đông lạnh, hoặc ngăn lạnh. Ức gà thì ướp rượu, muối, cho lò vi sóng 2 phút, rồi cất ngăn đá. Đùi gà ướp sẵn tiêu muối, cất đông lạnh, lúc chế biến cũng dễ ngon. Thịt heo bằm ướp tiêu muối rồi xào lên, để nguội, cất tủ đá.
Một công với rau tươi 2- Rau lá xanh (cải ngọt, cải bó xôi) dễ ôi, mua về rửa sạch, luộc ngay, rồi lấy giấy thấm dầu cuộn chặt hút hết nước đi, cho vào giấy wrap cuộn lại, để đông lạnh. Lúc rã đông, chỉ cần xả nước từ trên xuống là rau tơi ra. Rau làm sẵn đến như vậy, lúc nấu canh tương hoặc làm rau trộn chỉ cần cắt ngắn là được.
Dưa chuột thì bổ đôi theo chiều dọc, rắc muối, để nửa ngày, vắt nước đi, phủ dầu ăn lên. Rất tiện khi làm cơm hộp. Hoặc cắt nhỏ, rắc muối, cho vào bình, để khi nào ăn lấy ra, chỉ việc thêm dấm, hoặc nước sốt là thành sa-lát.
Bắp cải nửa cái thái sợi, trộn với cá hộp, bơ chua, thịt ba chỉ xông khói rán giòn.
Giá thì rửa sạch, luộc lên, hoặc cho lò vi sóng, rồi cất tủ đông
Hoa lơ trắng, hoa lơ xanh thái nhỏ, luộc chín, cất đông lạnh
Hành tây bào mỏng, xào chín. Lúc vào mùa hành tây rẻ, mua cả chục củ, thái một lần, xào chín vàng ươm, rồi cất. Lúc nấu cari, lúc nấu súp hành, lúc nấu shichu đều dùng được.
Cà rốt thái sợi, luộc chín, thêm dấm ngọt ( tỉ lệ đường : dấm : nước là 2-2-1) để làm rau sa lat
Củ cải cắt ngắn, ngâm nước muối rồi cất đông lạnh
Tỏi bằm nhỏ, hoặc thái lát rồi ngâm sẵn vào dầu oliu. Rất hay dùng cho các món Ý.
Một công với các loại khoai 3- Cái nì chưa tiêu hóa được, để sau.
Một công với đồ khô 4- Nấm hương, nấm đông cô ngâm nở sẵn, cho nguyên cả nấm cả nước ngâm vào tủ lạnh, lúc ăn chỉ việc lấy ra thả vào món nấu, món xào, đỡ phải mất thời gian ngâm.
Một công với trứng gà 5- Hôm nào trứng rẻ, mua cả chục về, tôi thường làm sẵn trứng lòng đào, và tráng mỏng thái chỉ, cho tủ lạnh ăn dần, cũng được khoảng 1 tuần. Cách làm trứng lòng đào : đun sôi 1,5l nước, tắt bếp, thả 5 quả trứng vào, đậy vung, mùa hè 10 phút, mùa đông 20 phút, vớt ra là xong.
3-2 Thực phẩm dự trữ thường xuyên trong nhà có con nhỏ
3-3 Thịt tươi cả khối nên thái chia nhỏ cho từng món ăn
3-4 Cá nên ướp muối hoặc cuộn giấy thiếc rồi bảo quản
3-5 Rau dự trữ đông lạnh có thể dùng ngay sau khi lấy ra khỏi tủ
3-6 Dùng món đã nấu sẵn để có bữa cơm kiểu “có sao ăn vậy” của tôi
Thực đơn món “có sao ăn vậy” của tôi (món ăn ko cầu kỳ, bày vẽ, dùng thứ có sẵn trong tủ lạnh để chế biến thôi)
3-7 Dọn dẹp đơn giản sau bữa ăn
3-7-1 Rửa nồi niêu xoong chảo khi còn nóng
3-7-2 Kiểm tra bếp lần cuối cùng


CHƯƠNG 4- Ý TƯỞNG DỌN DẸP TRONG THỜI GIAN NGẮN
4-1 Cho đến lúc tôi trở nên thích dọn dẹp
4-1-1 Những sai lầm của tôi- một người kém dọn dẹp 錯誤さくごsai lầm
Thật ra trước đây tôi là người không thích dọn dẹp một tí nào. Vừa kém, vừa vụng. Có nhìn thấy bẩn thỉu thì tôi cũng cứ khất lần lần sau. Đến khi bẩn quá không chịu nổi mới bắt đầu lau chùi dọn dẹp. Thì mệt quá, vất vả quá, càng ghét dọn dẹp hơn. Cứ như vậy, hàng ngày diễn ra theo một cái vòng luẩn quẩn khó chịu. Thế nhưng, vào dịp cuối năm nào đó, tổng vệ sinh nhà cửa, tôi rửa mãi cái cánh quạt trong máy hút mùi ở bếp, dầu lâu ngày đọng lại, không tài nào lau sạch được. Lúc đó, tôi mới nghĩ “mình phải vui vẻ với việc lau dọn” mới được. Tôi muốn nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, nên rất nỗ lực, hỏi han kinh nghiệm người khác, làm thử theo, rút kinh nghiệm, phát minh ra cách làm mới.
Ban đầu, để tự động viên mình mỗi ngày, tôi tự qui định ra giờ giấc để lau dọn, và lên kế hoạch lau dọn cho mọi ngóc ngách trong nhà.
Tuy nhiên, với tôi, còn cón những ngày phải đi ra ngoài, hoặc có ở nhà thì cũng bận túi bụi, nên khó có thể lau dọn đều đặn hàng ngày được.
Tôi đã thử với phương pháp sau đây, gọi là phương pháp “ 1 tuần quay hết 1 nhà”. Tôi chia khu vực cần lau dọn trong nhà ra, và phân vào các ngày khác nhau tỏng tuần. Phương pháp này cũng được nhiều tạp chí đăng hướng dẫn rồi đấy. Thứ hai lau dọn phòng khách, thứ ba lau dọn bếp, thứ tư lau dọn phòng ngủ… cứ như vậy chia việc cho từng ngày. Tuy nhiên, tự qui định ngày thứba phải lau dọn bếp đấy, nhưng, hôm đó mà tôi phải đi có việc thì việc dọn dẹp lại bị dồn ứ lên, không liên tục được.
Vậy phải làm thế nào để tiếp tục được bây giờ? Tôi đã suy nghĩ, và thấy rằng, không phải dập khuôn theo các bài kinh nghiệm của người khác “tôi đã làm tốt thế nào”, (うのみをする nuốt chửng ko nhai, làm dập khuôn suy nghĩ kỹ ), mà là phải tìm ra phương pháp nào đó phù hợp với tôi, với gia đình tôi nhất mới được. Vậy, phương pháp của tôi là như thế nào?
4-1-2 Có ngày không dọn dẹp gì cũng được
Mục tiêu của tôi là “Có những ngày hoàn toàn không lau dọn gì được cũng không sao, nhưng tôi muốn làm những việc tôi phải làm”. Thế nhưng, nếu cứ để mặc cho cảm hứng dẫn đường, là “thích làm vào những lúc có thể”, thì thế nào, với một người kém lau dọn như tôi, sẽ lại chả bao giờ làm xong việc. Vì thế, tôi nghĩ là cần phải có cái gì đó khuyến khích mình như một tác động khách quan với mình. Khi đó, tôi đã nghĩ ra những điểm nhấn lau dọn cho căn nhà của mình gồm “Những chỗ mỗi tháng phải lau 1 lần” “những chỗ 2 tháng phải lau một lần” “những chỗ vài tháng phải lau 1 lần”, rồi kết hợp với những công việc lau dọn ngắn hạn khác, lập nên một nhịp lau dọn. Tháng đó, ngày đó, tôi sẽ dành khoảng 20 phút để lau chùi dọn dẹp cái chỗ đã ghi trong kế hoạch đó. Làm xong việc, tôi tự dán cho mình một cái “phiếu chăm ngoan”.
Theo chu trình lau dọn như vậy, lặp lại hàng tháng, sẽ không hề mất công mất sức là bao, toàn bộ căn nhà sẽ có một mức độ sạch sẽ chung nhất nào đó, tôi không bị lặp lại cái cảnh đánh vật với dầu bám trên cánh quạt thông gió máy hút mùi ngày nào. Tổng vệ sinh cuối năm đối với tôi cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Phương pháp này rất phù hợp với nhịp sinh hoạt của tôi, bạn có thấy thế không. Tôi đã thực hiện phương pháp này được hơn 20 năm rồi đó.
4-2 Phương pháp Dọn dẹp đính kèm “phiếu chăm ngoan”
4-2-1 Lên được kế hoạch, dán “phiếu chăm ngoan”
Bước 1- Lên kế hoạch lau dọn
1- Làm vở- Mỗi dịp cuối năm, tôi lại lên “kế hoạch việc nhà”. Tôi dùng cuốn “nhật ký nội trợ” của nhà xuất bản abc, trang cuối cuốn nhật ký đó có một trang kẻ ô sẵn, tôi ghi các việc lau dọn mà tôi muốn làm vào đó. (tham khảo phần sau tôi nói kĩ hơn). Tôi chia công việc thành những mục có thể hoàn thành trong vòng 8 đến 10 phút một. Hiện nay, trong danh mục của tôi có 19 đầu việc. Số đầu việc này thay đổi qua mỗi năm, và cũng khác nhau cho mỗi gia đình.
2- Qui định tần suất lau dọn cho những đầu việc đó. Ví dụ như ống xả nước thải bồn rửa bát, tủ lạnh, kệ để gia vị là những chỗ nhanh bẩn, cần lau dọn hàng tháng. Lau bóng sàn hành lang, dọn tủ để đồ thì 3 tháng làm một lần. Mỗi tháng tôi định dọn 9-10 chỗ.
3- Chia việc hàng tuần. Những công việc mà tháng hoặc vài tháng làm một lần như nêu trong mục 2 ở trên, nhìn có vẻ thấy vất vả, nhưng, chia ra tuần, thì mỗi tuần chỉ làm 2-3 chỗ. Tự bạn xem kế hoạch chung của mình, tuần nào bận thì làm ít đi, tuần nào có vẻ rảnh rang thì làm nhiều lên, du di đôi chút và thấy vui khi làm việc là được.
4- Những công việc làm trong tuần thì ghi nhớ vào sổ tay, hoặc sổ kế toán gia đình.
Bước 2- Mỗi ngày, sau khi xong việc, nhớ dán “phiếu chăm ngoan”
5- Xong việc là dán “phiếu chăm ngoan”- Lên kế hoạch rồi, nhìn thời gian để tiến hành thôi. Tôi thường dọn dẹp sau bữa sáng xong thì cũng nghỉ một chút, nhưng cũng quyết định xem việc lau dọn tiếp theo là gì. Xong việc đó nữa tôi dán “phiếu chăm ngoan” là một miếng giấy dán hình tròn nhỏ, màu đỏ, vào vở dọn dẹp của tôi.
Chỗ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Ghi chú

4-2-2 “Dọn một thể” là tiêu tốn sức lực và thời gian
Bí quyết lau dọn, là không tích đến lúc thật bẩn mới làm. Chúng ta rửa mặt mỗi ngày, không phải vì mặt bẩn mới rửa đúng không? Bạn hãy nghĩ việc lau dọn cũng vậy. Bụi bẩn tích lại khó chùi rửa sạch, rất tốn thời gian và công sức. Nếu bạn lên kế hoạch, tuần tự làm theo kế hoạch đó, bẩn ít, làm tí là xong. Việc lập lên kế hoạch lau dọn là để tránh tình trạng “ Khi nào có thời gian mình dọn” hoặc “Cuối cùng thì chả dọn được”.
Dù bạn có nghĩ “Khi nào có thời gian mình dọn”, đến khi có thời gian thì bạn lại làm việc khác mất chứ ko dọn dẹp chỗ đó. Bạn không nên tin tưởng quá vào một khoảng thời gian thực sự là rỗi rãi mới làm, mà hãy “nhồi” việc dọn dẹp này vào công việc phải làm hàng ngày. Như thế thì hơn. “Hôm nay mình khỏe, mình có hứng, dọn dẹp cái nào!” rồi bạn hì hụi dọn dẹp hết cả một ngày, nhưng thành quả không tồn tại lâu dài, nhà cửa sẽ không mãi mãi ở nguyên vị trí như bạn đã dọn sau 1 ngày đó. Phương pháp dọn dẹp theo kế hoạch, có thể có những người cảm thấy trách nhiệm của mình nặng quá. Thực tế, tôi cũng có khi vậy. Tự tôi lập lên kế hoạch “ngày x dọn dẹp tủ để đồ”, nhưng đúng đến ngày đó, “Tại sao bây giờ mình lại phải dọn dẹp cái chỗ đấy chứ” nghĩ vậy rồi tôi bỏ lên tầng 2. Nhưng, tủ để đồ đó đựng chăn gối, ga phủ đệm, nếu sắp xếp ngăn nắp lại một chút, hôm nào có khách tới, cũng dễ dàng lấy chăn, đệm cho khách. Lúc đó sẽ thấy, dọn dẹp sẵn là một việc rất nên làm, và “mình dọn sẵn có phải tốt không”, cho mà xem! Cứ như vậy, việc dọn dẹp làm tuần tự, nhà của bạn sẽ thường xuyên ngăn nắp, dần dần “chỗ này khó chịu quá, chỗ kia khó chịu quá” sẽ ít dần đi. Việc lập kế hoạch lau dọn, không phải là việc thúc bách bản thân, mà là chuyển hóa tinh thần nghĩa vụ thành tinh thần tự giác. Tôi nghĩ vậy.
4-2-3 Tác dụng tích cực của “phiếu chăm ngoan” đối với cả người lớn
Đặc điểm của phương pháp này là dán phiếu chăm ngoan- sticker. Phần trước tôi đã giới thiệu qua rồi. Người kém dọn dẹp như tôi, lúc có thể làm được việc thì cũng cứ lần lữa không làm. Tôi muốn có một cái gì đó như một sự chỉ huy mang tính khách quan, và đã nghĩ ra phiếu chăm ngoan- sticker. Tôi mua sticker ở cửa hàng văn phòng phẩm, luôn để chỗ thuận tay lấy. Mỗi khi làm xong một việc trong kế hoạch, là tôi vui sướng dán 1 cái sticker vào lịch, đến 70 tuổi như tôi mà vẫn thấy sung sướng mỗi khi dán sticker, như một lời khẳng định “Được rồi!” ý vậy. Rất sung sướng! Tự khen mình, có lẽ đến bao nhiêu tuổi đi nữa cũng vẫn cần thiết.
4-2-4 Lau dọn từng điểm trong 10 phút buổi sáng cũng tạo cảm giác thoải mái
Nãy tôi có nói, sau khi dọn dẹp bữa sáng xong, có một chút thời gian trước khi phải đi ra ngoài, tôi lau dọn một chỗ như đã ghi trong kế hoạch của mình. Khi hoàn thành xong một việc gì, tâm hồn cũng có một sự thoải mái nào đó. Đi ra ngoài với nỗi áy náy “chỗ nọ, chỗ kia trong nhà còn bẩn khó chịu quá”, sẽ không cảm thấy ung dung được, và cũng không tập trung tư tưởng vào công việc bên ngoài. “Mình đã đinh làm chỗ đó, chỗ kia rồi mà” “Biết là không để thế mà đi được rồi mà” vừa tự trách mình vừa chuẩn bị đi, thì thế nào cũng quên cái này, quên cái nọ. Cuộc sống hàng ngày vì thế cũng mất vui.
Ngược lại, sáng ra làm xong nghĩa vụ những việc phải làm, chỗ định lau dọn cũng lau dọn sạch sẽ được, ở nơi làm việc gặp bạn gặp bè cũng thấy dễ chịu hơn. Và trên đường về, không phải ôm trong lòng nỗi bất mãn bản thân “mình chưa làm được việc kia việc nọ gì cả”, có thể nghĩ tới công việc tiếp theo của mình “về nhà là mình sẽ làm cái này, làm cái kia”. Như tôi đã từng nói, là các bạn hãy “đuổi theo việc nhà” chứ đừng để “việc nhà đuổi theo mình”.
4-2-5 Không cần phải dọn sạch như lau như ly để đạt điểm tối đa
Lên kế hoạch rồi, nhưng ngày cuối cùng của tháng vẫn còn 1 đầu mục việc chưa làm. Thế là đi đâu đó về, tôi làm cho xong việc đó, cảm giác dán 1 sticker cho một công việc đã hoàn thành, cực kỳ thỏa mãn.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ dọn dẹp là tất cả. Tính tôi không phải là tính nếu không dọn thì không chịu đựng được. Nên nhà tôi không sạch đẹp như phòng trà đạo được rồi. Nhưng nó đủ gọn gàng ngăn nắp để sống thoải mái. Tôi chỉ cần đến như thế thôi. Nhìn lại kế hoạch, cũng có tháng mà tôi không dán được toàn bộ sticker vào những công việc định làm đâu.
Có nhiều bạn trẻ nói “Đến bà Muragawa còn để thừa việc nữa là. Mình yên tâm hẳn”. Đương nhiên thôi, nếu chỉ nhăm nhăm đạt điểm tối đa, sẽ chỉ thêm khổ sở. Việc còn sót để tháng sau làm bù. Thúc bách bản thân cho đến mức hoàn hảo, sẽ không còn thư thái tâm hồn được nữa, tôi rất sợ điều đó. Ví dụ như, cửa kính có bẩn một chút, đúng khi có bạn tới chơi. Tôi không để tâm quá đến việc đó rồi dằn vặt mình “lại để đến lần sau mới làm”, mà tôi sẽ nghĩ “Bẩn tí cũng được, chả sao”, rồi đon đả mời bạn vào nhà, rót trà uống nước, chuyện trò vui vẻ.
Tôi luôn muốn được giao lưu thân thiện với bạn bè hơn là khắt khe dọn dẹp cho sạch như lau như li mà thành ra bà già khó tính khó gần.
4-2-6 Phương pháp lau dẹp nhanh
Tôi giới thiệu phương pháp lau dọn chớp nhoáng của tôi. Trong việc lau dọn, tôi hoàn toàn không cầu kỳ. Chỉ nghĩ xem việc sẽ làm là gì, dùng thời gian hợp lý, thì tôi mới công phu suy nghĩ. Đây là phương pháp của riêng tôi, các bạn ko nên áp dụng một cách dập khuôn, vì rất có thể nó không phù hợp với gia đình các bạn. Việc xoay sở cho phù hợp với sinh hoạt của mỗi gia đình mới là điều quan trọng bạn ạ. Tôi chỉ giới thiệu ở đây với mục đích cho các bạn thấy tôi đã xoay sở với việc chi tiêu thời gian như thế nào thôi.
Dọn quạt thông gió máy hút mùi. 2 tháng/ lần. Ngâm vào nước nóng có pha xà phòng.
Tủ để bát: Lúc xếp bát vào tủ, nhanh tay lấy cái giẻ ẩm lau kệ, cánh tủ luôn
Tủ đá- lấy khăn tẩm etanol lau một lượt, khoảng 15 phút
Kho để thức ăn- cũng như tủ để bát, lúc lấy đồ ra vào, cầm khăn lau luôn 1 lượt
Ngăn để đồ dưới bồn rửa bát- thay lót báo, lau chùi, mỗi tháng 1 lần.
Kệ để gia vị- lau bằng giẻ ẩm 5 phút xong
Bồn tắm- bồn rửa mặt- 10 phút.
4-3 Dọn thường xuyên nơi hay sử dụng
4-3-1 Phương pháp dọn dẹp chỗ cần thường xuyên phải dọn
Phần trên tôi đã trình bày phương pháp lau dọn các chỗ chia đều trong năm. Còn việc lau dọn các chỗ hàng ngày đều sử dụng, như phòng khách, bồn rửa mặt, toilet, buồng tắm thì sao? Đây là những chỗ rất dễ bẩn, tôi muốn thường xuyên lau dọn những chỗ đó.
Phòng khách- tôi dùng chổi quét nhà. 箒(ほうき- cái chổi)Phòng khách có lúc tôi dùng máy hút bụi, có lúc dùng chổi quét nhà. Nhà có 2 ông bà già như tôi, ngày nào cũng hút bụi thì vất vả quá, nên tôi lấy chổi quét bụi hàng ngày, và 3 ngày 1 lần hút bụi bằng máy. Những gia đình có trẻ nhỏ thì cần phải hút bụi hàng ngày. Tùy gia đình có tần số sử dụng máy hút bụi khác nhau.
Buồng tắm- Tôi lau dọn ngay sau khi tắm xong. Sau khi tắm xong, tôi ròng ống dây hút nước trong bồn tắm vào máy giặt để giặt luôn. Sau khi hút nước vào máy giặt đủ, tôi rửa bồn tắm trong khi nó còn nóng, rồi lấy vải lau khô bồn luôn.
Bồn rửa mặt cũng làm như vậy, sau khi rửa xong, bồn còn ấm, là tôi lấy khăn rửa và lau sạch bồn luôn. (đang áp dụng triệt để)
Toilet- Tôi rửa dọn trước khi đi tắm.
4-4 Tôi chế ra dụng cụ lau chùi nguyên bản của tôi
Càng là người ghét dọn dẹp, lại càng thích nhiều dụng cụ chuyên dụng


CHƯƠNG 5- Ý TƯỞNG SẮP XẾP CẤT ĐỒ NGĂN NẮP
5-1 Sắp xếp đồ đạc là sắp xếp tâm hồn
5-1-1 Những đồ vật muốn dùng cẩn thận và nâng niu 慈しむ いつくしむ nâng niu Khi suy nghĩ để sắp xếp đồ đạc trong nhà, thì việc quan trọng phải là nghĩ xem dùng đồ đạc như thế nào cho khéo. Thời buổi hiện nay dư ăn dư mặc, cửa hàng ăn, cửa hàng quần áo nhan nhản khắp nơi. Nhưng nói đã sử dụng đồ ăn/ đồ mặc hữu ích chưa, thì chưa biết thế nào.
Cần thì mua, thích cũng mua, cứ mua- mua- mua như vậy, sẽ không khéo léo sử dụng hết công suất đồ vật đã mua đó. Tôi nghĩ phải có cách nghĩ nâng niu, quí trọng đồ vật mới được. Trước tiên, bạn hãy giảm số lượng của những đồ vật xung quanh mình. Giảm só lượng đồ đạc đó sẽ có các điểm lợi như sau
a- Quí trọng đồ vật hơn. Nếu có nhiều món đồ giống nhau, thường ỷ lại cái sẵn có đang dự trữ, sẽ không chăm sóc giữ gìn đồ vật đang dùng nữa. Ví dụ như đồ bếp, có nhiều nồi niêu sẽ hay lúng túng lúc chọn, hoặc dùng tùy tiện. Nếu chỉ có một số nồi niêu nhất định, dùng tuần tự, hết công suất, lau chùi cẩn thận, cất dọn dễ mà gọn gàng.
b- Đồ vật cũng có cuộc đời của nó. Tôi sẽ giới thiệu sau, ở đây chỉ nêu ví dụ, tôi chỉ có 3 cái quần jean. Một cái đang mặc, 1 cái đang phơi, 1 cái đang cất trong tủ. Tôi có cảm giác dùng cẩn thận. Quần áo cũng cùng cử động với cơ thể của tôi, có thể nói, tôi cảm nhận được cuộc đời của quần áo cũng ko phải là nói quá. Nếu có 1 phạm vi quản lý chặt chẽ đồ vật của mình, mỗi cái sẽ trở nên quan trọng hơn.
5-1-2 Tấm lòng nâng niu dụng cụ trong môn Trà Đạo Cảm giác nâng niu đồ vật như với những dụng cụ của môn trà đạo. Tôi theo trà đạo đã nhiều năm. 1 số ít đồ dùng mà dùng thận trọng, đấy là điều tôi đã học được từ bấy lâu nay. Ví dụ, khi đặt cái chổi đánh bột trà xuống một cách gượng nhẹ, là biểu thị lòng yêu mến đối với dụng cụ đó, đồng thời thể hiện sự tôn kính của người pha trà tới khách trà của mình. Có thể nói, mình dùng đồ vật là tiêu tốn cuộc đời của nó.
5-2 Cất và sắp xếp đồ vật thường dùng trong sinh hoạt
5-2-1 Qui định nơi để đồ Một trong những lý do để nhà cửa bừa bãi là do không qui định chỗ để đồ đạc. Nếu cái gì cũng để đúng chỗ của nó, thì sau khi dùng xong trả lại vị trí cũ cũng dễ dàng và dễ chịu. Đồ đạc hay ngổn ngang là bởi vì, hoặc là ko qui định chỗ để cho nó, hoặc là nó có chỗ cất mà lại để nó cùng với một đồ vật khác chưa có cỗ cất.
5-2-2 Lúc “bừa một tí” là cơ hội Xong một việc này, có nghĩa là bắt đầu chuẩn bị cho một việc kế tiếp. Để các phòng buồng không ngổn ngang bừa bãi, phải luôn tâm niệm, làm xong việc này là cất dọn mọi thứ về vị trí cũ, rồi mới bắt đầu việc khác. Tôi gọi đó là “1 làm 1 dọn” (Nôm na dễ hiểu kiểu Việt nhé, là làm đâu sạch đấy) Dùng xong dụng cụ bếp nào là cất ngay nó về vị trí cũ, thì bếp núc luôn gọn gàng. Cũng có khi không thể dọn ngay tại trận được, nhưng hãy cố gắng trong lúc chỉ “bừa một tí” là dọn ngay cho gọn. Chỉ cần sót lại một việc nhỏ chưa xong, sẽ cần phải mất thời gian dọn dẹp một việc lớn. Tìm đồ đạc là rất mất thời gian.
5-2-3 Một việc tính cho tới khi được cất dọn hết
Các bạn hãy nghĩ 1 việc là phải “đến lúc đã cất dọn xong”. Ví dụ, việc “Giặt quần áo” thì không phải chỉ có mỗi việc cho quần áo vào máy giặt, phơi lên thôi. Mà phải tính tới khi rút vào, gập gọn, cho vào các ngăn tủ xong xuôi, mới tính là 1 việc. Nếu nghĩ “Để sau cũng được” sẽ bừa ra một khoảng diện tích trong nhà, vì vậy triệt để đến lúc cất dọn xong hết sẽ nhẹ nhàng hơn. Làm bếp xong, lau luôn bếp gas là tiện và dễ sạch nhất. Nồi niêu nấu xong cũng rửa ngay lúc còn nóng, nhiệt còn sót lại đó đủ làm nước rửa ấm lên, dễ rửa sạch, đỡ tốn nước, đỡ tốn xà phòng rửa bát.
5-2-4 Lý do để không thu dọn, lại chính là động cơ để thu dọn
Tôi cũng nghe nhiều người nói “Nhưng mà chỗ đó cũng khó gọn gàng lắm cơ”. Chúng ta cũng nghĩ, xem tại sao không thể gọn gàng được.
Gọn gàng được cũng cần sự hợp tác của tất cả các thành viên trong gia đình, nhưng nguyên nhân khó gọn có lẽ là vì lúc nào chỗ đó cũng bừa bộn.
Có một dạo, ở nhà tôi, báo cứ bừa bộn trong phòng khách. Tôi thấy bí bách với cái bừa bộn đó. Và thử nghĩ xem tại sao nó không gọn gàng lại được. Lúc đó, thùng để báo cũ tôi để ở ngoài hành lang, dưới chân cầu thang, muốn cất báo đã đọc đi, phải ra khỏi phòng, mới cất được. Những hôm lạnh, đọc báo xong, mọi người trong nhà thấy ngại ngại phải ra tận nơi cất báo. Có lẽ thế. Tôi đã đổi chỗ cái thùng báo cũ, cho nó xuống gầm tủ trong buồng khách. Chỗ để cất ngay trong tầm tay, mọi người trong nhà đều dễ cất dọn, và phòng khách cũng đỡ bừa bộn báo từ đó.
5-3 Thu xếp các buồng phòng
5-3-1 Phòng living- Tôi không đặt bàn sưởi và sofa trong phòng (living-room là phòng mọi người trong nhà hay quây quần sinh hoạt, hơi khác với phòng khách chỉ để riêng việc tiếp khách). Khéo léo để nhà cửa không lanh tanh bành lên, cũng là một việc quan trọng. Tôi đã bỏ bàn sưởi và sofa ra khỏi phòng living. Đây là kinh nghiệm từ thực tế của tôi. Trước đây, mùa đông đến, tôi lắp bàn sưởi giữa phòng, cả nhà quây quần ngồi sưởi ấm quanh bàn. Nhưng một khi đã ngồi vào bàn sưởi, thì không muốn đứng lên đi đâu làm gì nữa. Hơn nữa, việc dọn dẹp bàn sưởi cũng rất vất vả. Bàn thì ấm, thích ngồi làm việc giấy tờ gia đình ở đó luôn, nên xung quanh bàn bầy bừa các đồ dùng dụng cụ liên quan. Bừa lắm! Vì thế, tôi đã dứt khoát vứt bàn sưởi ra khỏi phòng. Thay vào đó, tôi nghĩ cách làm ấm các phòng khác trong nhà lên, thay vì mọi người co cụm ngồi quanh mỗi cái bàn sưởi đã có thể hoạt động dễ dàng hơn.
Sofa tôi cũng đã từng đặt trong phòng living rồi đấy. nhưng ở sofa, người ngồi đấy thì ít, mà nó dễ biến thành cái chỗ để đồ, rất tiện tay quẳng ở sofa. Vì thế tôi chuyển sofa sang phòng tiếp khách. Phòng living tôi chỉ kê đủ số ghế dễ ngồi cho đủ số người trong nhà. Từ đó phòng đỡ bừa hơn.
5-3-2 Phòng của con- Dù không có phòng riêng cho con, hay khi cho các con chung 1 phòng, cũng nên kê bàn, tủ quần áo, giá sách, hộp đựng đồ chơi vào 1 chỗ cho con. Tủ đựng quần áo để chỗ dễ lấy ra cất vào, đựng quần áo đúng theo mùa thời tiết. Trên mặt bàn học thì không để nhiều đồ vật. Đồ đạc của con thì giao trách nhiệm dọn dẹp cho con. Bố mẹ không được tự ý phân loại đồ đạc cất dọn, mà phải xem xem để như thế nào thì con dễ dùng, phải bàn bạc với con về chỗ cất. Không cưỡng ép con phải dọn dẹp, mà bố mẹ cũng để ý đến việc dọn dẹp, nhắc nhở con “Mẹ thấy tình trạng này có khi phải dọn dẹp đi rồi đấy con ạ!”. Nói như vậy, con cũng hiểu việc dọn dẹp tự nhiên hơn.
5-3-3 Cách xử lý với đồ chơi của con- Đồ chơi là đồ vật rất quan trọng với sự trưởng thành của các con. Bố mẹ hãy thử đứng vào địa vị của các con xem. Chắc chắn sẽ hiểu nên phải làm như thế nào. Ở nhà tôi, đồ chơi không nhiều lắm, nhưng xếp hình gỗ, thú nhồi bông, bút màu giấy vẽ, giấy gấp, đất nặn, đồ hàng, búp bê, ô tô, thế thôi cũng đếm ra một số lượng không nhỏ. Tôi giao hẹn với các con là “Chơi xong là dọn”. Chơi xong 1 món, cất đi, rồi mới lấy món khác. Để dọn dẹp, cần có 1 cái kệ/ giá. Tôi dùng loại giá sách thấp, không có cánh cửa để các con cho đồ chơi vào. Như vậy con nhớ chỗ để đồ chơi.
Trong bất kì trường hợp nào, không được vứt đồ chơi mà không có sự đồng ý của con. Dù cái phòng con có được dọn gọn gàng ngăn nắp đến mấy, mà khi dọn bố mẹ đã làm ngơ thái độ/ cảm xúc của các con, thì căn phong đó là nơi thật đáng buồn, vì không có tình thương.
5-3-4 Phòng ngủ- Phòng ngủ kê giường hay trải đệm xuống sàn thì tôi cũng muốn làm cho nó gọn gàng ngăn nắp. Đồ đạc kê trong phòng ngủ chỉ là giường, tủ quần áo, đèn ngủ, đồng hồ, thế thôi. Dù có còn chỗ trong phòng thì ta cũng không nên để thêm đồ đạc lặt vặt khác.
5-3-5 Toilet- Là nơi mà tôi luôn muốn nó sạch sẽ vệ sinh. Tôi không đặt để nhiều đồ đạc trong phòng vệ sinh. Ít đồ sẵn rồi thì lau dọn cũng đơn giản. Cái công phu của tôi là ở chỗ khăn lau. Nếu treo sẵn 1 cái khăn thì cả nhà lúc nào cũng chỉ dùng cái khăn đó, không vệ sinh. Hoặc là, khi có khách, để khách lau chung khăn với cả nhà cũng là không vệ sinh, nên tôi muốn để một cái khăn khác cho khách nữa. Vì thế tôi chuẩn bị cả chục cái khăn, cỡ khăn nhỏ hơn cái khăn mặt, dày hơn một chút, gập đôi để ngay gần chỗ rửa tay trong buồng vệ sinh. Dưới đó tôi đặt sẵn cái giỏ để lau 1 lần rồi thả khăn vào giỏ để tôi giặt. (ái dà dà, cái chỗ này đáng cho mình học đây)
5-3-6 Buồng tắm- Buồng tắm cũng như buồng vệ sinh, là không để đồ đạc thừa ở đó. Trong buồng tắm, tôi chỉ để dầu gội đầu, dầu xả, xà phòng tắm, khăn kỳ lưng, thế thôi.
5-3-7 Cửa cởi giầy- Thường chất đầy chặt các ngăn để giầy, nên khi lấy ra rất khó. Giầy đi cũng theo mùa, vì vậy đôi nào lạc mùa thì cất dọn vào một chỗ khác. Và để hộp dụng cụ đánh giầy ở chỗ dễ lấy. Nếu ở cửa cởi giầy còn khoảng không gian, thì bày những đồ vật mình thích. Cửa cởi giầy này là nơi đầu tiên khách tới thăm nhìn vào căn nhà của bạn. Ở nhà tôi thì tôi bày một cây cảnh. Trên đó là bức ảnh hoa.
5-4 Để bếp luôn sạch đẹp
5-4-1 Bếp nhà tôi rất đỗi bình thường- Có rất nhiều bạn nói với tôi “Bếp nhà bà thì như thế nào ạ?” “Cho cháu xem bếp nhà bà nhé”. Các bạn trẻ trong nhóm nghiên cứu gia đình của hội “Hội bạn bè” còn bảo “Lúc nào cũng được, bà cho bọn cháu xem bếp nhà bà nhé”, rồi có khi từng tốp 15 người đến nhà tôi quan sát từng ngóc ngách trong nhà nữa. Bếp nhà tôi rất đỗi bình thường, không có thiết kế đặc biệt nào. Từ khi xây tới nay cũng hơn 30 năm rồi. Lúc đó làm gì đã có hệ thống bếp- tủ bếp- kệ bếp đi liền như bây giờ. Bếp gas riêng, bồn rửa riêng, bàn sơ chế riêng rời, bình thường như bao nhiêu gian bếp của những nhà khác. Giữa phòng ăn có đặt một cái bàn ăn, vây quanh nó là bếp gas, bồn rửa bát. Có cảm giác như là có 1 cái bàn ăn đặt giữa bếp, chứ không được như hệ thống open-kitchen- bếp mở bây giờ đâu ạ. Ban đầu, lúc thiết kế, tôi còn nghĩ là từ bàn ăn có thể nhìn thấu rõ khu chế biến, nhưng gia đình chú trọng vào “việc ăn uống” chúng tôi lại thấy như vậy là cân bằng. Hơn nữa, từ phòng ăn dining-room nhìn rõ bếp thì phải khéo dọn dẹp, dễ nhờ người khác trong gia đình giúp đỡ mình, nên tôi vẫn để vậy không sửa lại bếp từ hồi ấy đến giờ. Điều quan trâm nhất khi tôi thiết kế bếp là, để đi lại trong bếp là ngắn nhất, vì vậy mà dưới bếp gas tôi đặt một lò nướng rất to, và tủ lạnh cũng đặt gần đó.
5-4-2 Qui định chỗ để đồ vật có tần suất sử dụng cao- Dưới bàn sơ chế có 3 ngăn kéo, tôi để đũa nấu, dao nạo vỏ, cốc đong dung tích, thìa đong và một số dụng cụ làm bếp khác. Giữa các đồ vật này, tôi để 1 khoảng trống ngăn cách giữa chúng, cố định vị trí để chúng. Khi qui định chỗ để cho cả những vật nhỏ như vậy, dùng xong là tôi trả chúng về đúng vị trí lúc trước. Vì thế nên tôi không phải bới tìm chỗ này chỗ khác trong bếp mỗi khi cần dùng dụng cụ để làm.
Mặt khác, tôi hạn chế số lượng ở mức thấp nhất cho mỗi loại dụng cụ. Đồ đạc ít cũng được. Như thế rửa, hay cất dọn đều đỡ tốn công sức. Ví dụ, muôi xới cơm chỉ dùng 1 cái hàng ngày. Rửa xong là lau khô ngay, để vào chỗ cố định. Không hề tốn công sức. Nếu như dùng tới 2,3 cái muôi xới cơm, có cái rửa rồi đang ướt trong rổ, có cái để trong nồi cơm, có cái đang để trong ngăn kéo… tức là chúng bị để tá hỏa khắp nơi, đến lúc cần dùng lại mất công đi tìm.
Rồi tới đũa, thìa, dao thái, phới đánh trứng, đũa nấu, kéo thực phẩm, thìa dập tỏi, hộp nhựa đựng thức ăn… đó là những thứ hết sức bình thường hay dùng tới.
5-4-3 Nồi niêu xoong chảo- Dụng cụ làm bếp- Sau đây là dụng cụ làm bếp của tôi
Nồi có cán- To nhỏ (đường kính 15cm và 18cm) rất hay dùng (đã có, công nhận là hay dùng lắm lắm)
Nồi đun sữa- 1 cái, thường xuyên treo ở tường bếp
Rổ- To nhỏ (1 cái to 1 cái nhỏ)
Nồi đế bằng, thành dày- To nhỏ (đường kính 22cm và 24cm rất hay dùng)
Vỉ nướng cá (Có sẵn trong hệ thống bếp gas)
Chảo rán- 2 cái
Chảo đáy võng kiểu Tàu- 1 cái
Nồi đất- 1 cái
Ấm đun nước- 1 cái (Có đấy, nhưng ko dùng, vì đang dùng phích điện rồi, kể ra dùng phích điện là tốn điện hơn đấy, nhưng dùng ấm đun thì đúng là ngại quá)
Máy xay thịt- 1 cái (đã có, 10 năm vẫn dùng tốt, cái cối thủy tinh nặng trịch)
Máy xay sinh tố- 1 cái
Lò vi sóng (đã có)
Lò nướng (đã có)
Máy xay sinh tố cầm tay
Nồi áp suất (Đã có, đường kính 24cm)
Trên đây là những dụng cụ làm bếp hàng ngày tôi dùng. Bây giờ nhà tôi còn có 2 ông bà già, nhưng những dụng cụ làm bếp này tôi đã dùng từ khi nhà có đủ 4 người. Hiện nay có nhiều loại dụng cụ làm bếp mới ra đời, tiện lợi hơn nhiều, dùng nhiều nồi niêu sẽ mất nhiều công bảo quản cất dọn. Các bạn hãy giảm tối thiểu số lượng dụng cụ làm bếp đi, dùng xong rửa, lau, cất… cứ lặp đi lặp lại chu kỳ như vậy, bếp sẽ gọn gàng hơn.
Nhưng đấy là tôi. Tôi nghĩ là bát đĩa của tôi cũng hơi nhiều. Mỗi khi đi thăm một nhà nghệ nhân gốm sứ, tôi hay mua sưu tầm một vài cái làm kỉ niệm về lòng tâm huyết với nghề của các nghệ nhân.
5-4-4 Khuyên dùng nồi áp suất, máy xay thịt- Đặc trưng nổi bật trong số dụng cụ làm bếp của tôi là nồi áp suất, máy thái mì ống, và máy xay thịt.
Máy xay thịt nghe tên đã biết công dụng, là để xay thịt. Thịt mua về xay nhỏ bằng máy này đã đành, còn có thể xay đậu làm tương, xay cá mực làm chả cá mực.
Nhưng nồi áp suất mới là dụng cụ trợ thủ đắc lực cho tôi. Tôi đi chợ cho 1 tuần, và nồi áp suất phát huy hết tác dụng hầu như trong các món tôi nấu sẵn. Có người ngại nồi áp suất khó dùng, nguy hiểm. Nhưng với thời gian ngắn, lại ko xả mùi thức ăn vào không khí, dễ ngấm gia vị vào thực phẩm, thì tôi lại thấy rất nên dùng. Tôi có 2 cái nồi áp suất của Ý (một cái 5l một cái 7lit). Tôi có thể dùng nồi áp suất để làm 1 lúc 18 cốc kem ca-ra-men. Hoặc luộc mì ống chỉ mất 4 phút, ngoài ra lại còn nấu mứt được nữa.


CHƯƠNG 6- Ý TƯỞNG VỚI QUẦN ÁO
6-1 Thuật xếp dọn quần áo đơn giản- Dùng lượng ít quần áo tốt
6-1-1- 1000 Yên 3 áo phông có rẻ không?- Có nhiều người nói “Tôi rất vụng sắp xếp quần áo. Nhất là lúc giao mùa, phải thay tủ quần áo thì đến là khổ”. Hay là “Dọn dẹp quần áo là phiền toái nhất, thế mà lúc đi đâu lại không có quần áo để mặc”. Cũng có nhiều người nói “mua tùy tiện” 衝動的に しょうどう theo bản năng, cảm hứng chứ ko định trước”. Ví dụ như khi đi chợ, tình cờ gặp dịp bán hạ giá, 1000 Yên 3 chiếc áo phông, thì nghĩ “Cái gì mà rẻ thế này. Cứ mua sẵn đấy sẽ có lúc mặc đến”. Chả cần mặc đến, mà giá rẻ thế này, cũng không gọi gì là “tốn” cả. Hoặc đem tặng ai đấy cũng được. Cứ mua cái đã”. Nhưng mua như vậy, có gọi là hời không? Kết cục là chả mặc cái nào trong số đó, chỉ có mất thời gian và công sức lôi nó ra rồi lại cất nó vào. Chúng ta hãy thử nghĩ xem mình cần loại quần áo gì, dùng chúng như thế nào xem sao!
6-1-2 Quần áo đủ dùng cho 1 năm của tôi là 64 chiếc- Những bạn nghĩ rằng mình “không biết xếp dọn quần áo” hãy thử kiểm lại số quần áo mình có xem sao. Chắc các bạn sẽ nhận ra, đó là một con số không nhỏ phải không? Mua về rồi, sẽ phải giặt, phải có chỗ cất, phải lấy ra dùng đúng với thời tiết, tốn công sức lắm đấy! Có càng nhiều quần áo, càng tốn thời gian và công sức, vì vậy, nếu giảm số lượng quần áo bạn có xuống, sẽ tiết kiệm được công sức của mình. Nói là số lượng ít quần áo, nhưng cũng phải đủ dùng hài hòa với thời tiết, không gian dịp này lễ nọ. Tôi cũng muốn biết chính xác số lượng cần phải có, nên có một hôm, tôi đã đem ra đếm và ghi lại. Tôi tự kiểm xem trong sinh hoạt của mình, thường sẽ phải đi những đâu, số lượng quần áo cần thiết bao nhiêu là đủ. Và tôi đã tìm ra số lượng quần áo cần trong 1 năm của tôi là 64 chiếc. Số lượng quần áo cần thiết sẽ thay đổi tùy theo độ tuổi, hoàn cảnh của mỗi người. Tôi chỉ nêu ra ví dụ của riêng cá nhân tôi để các bạn dễ hình dung và tham khảo.
Áo khoác dày Mặc quanh năm- 3 cáiMặc hè – 0Mặc đông – 3 cái Tổng cộng 6 cái
Áo lễ phục (mặc dịp hiếu/ hỉ/ lễ) Mặc quanh năm – 2 cáiMặc hè – 1 cáiMặc đông – 1 cái Tổng cộng 4 cái
Mặc khi đi ra ngoài Mặc quanh năm – 15 cáiMặc hè – 8 cáiMặc đông -12 cái Tổng cộng 35 cái
Mặc trong nhà Mặc quanh năm – 3 cáiMặc hè – 3 cáiMặc đông – 2 cái Tổng cộng 8 cái
Áo len Mặc quanh năm – 0Mặc hè – 0Mặc đông – 4 cái Tổng cộng 4 cái
Áo khoác mỏng Mặc quanh năm – 1 cáiMặc hè – 0Mặc đông – 2 cái Tổng cộng 3 cái
Áo cánh Mặc quanh năm – 1 cái Tổng cộng 1 cái
Quần dài Mặc đông – 1 cái Tổng cộng 1 cái
Áo jacket Mặc đông – 2 cái Tổng cộng 2 cái
Tổng cộng 64 cái
Bạn thấy thế nào? “Cần gì phải nhiều áo lễ phục thế này! Cần thêm áo mặc đi làm, quần âu nữa thì hơn”. Hay là các bạn đang nuôi con nhỏ thì nghĩ “Quần áo mặc đi ra ngoài không cần nhiều lắm, nhưng quần áo mặc thường đi công viên, đi chợ gần có thể kết hợp với quần áo mặc nhà, loại đó cần nhiều hơn”. Gần đây, việc đi lại thường bằng xe ô tô, mùa đông cũng đỡ lạnh hơn trước đây cũng là những yếu tố ảnh hưởng đến kế hoạch quần áo của mỗi người. Điều quan trọng là, bạn hãy thử nghĩ, 1 lần thôi cũng được, xem một con số như thế nào là ko quá thừa, ko quá thiếu đối với hoàn cảnh của bạn.
Đối với tôi, là 64 chiếc như bảng ở trên. Nhìn có vẻ ít, nhưng thực sự tôi thấy hoàn toàn đủ dùng. Những người hay phải đi diễn thuyết, hội họp thì thấy số áo tôi có có khi lại là nhiều đấy.
Từ khi tôi biết chỉ cần 64 cái là đủ, tôi không mua, không tự may thêm nữa. Ít quần áo, đỡ phải giặt, là, cất dọn nhiều. Có ít, chăm chút được tốt hơn, quần áo cũng vì thế trở nên thân thiết với tôi hơn. Tôi cảm giác như quần áo như thể tay chân cử động của tôi vậy.
Thay vì nghĩ “có mỗi thế này thôi á” mà nghĩ rằng “Có cái này”, tức là, thay vì nghĩ một cách bất mãn “mình chả có được cái ưng ý gì cả” mà nghĩ rằng “cái này làm mình thích thật”, thay đổi nhân sinh quan như vậy mới là điều quan trọng.
Hơn nữa, khi bạn quản lý chặt chẽ như vậy, bạn sẽ thấy rõ ràng, cái nào cần, cái nào không cần.
Bạn sẽ không mua tùy tiện nữa, vì bạn hiểu rõ “tôi có bộ véc này rồi, không cần mua nữa”. Bạn sẽ không lãng phí khi mua những món quần áo người ta mời gọi bán hạ giá trên đường phố (mà kết cục là bạn chả bao giờ mặc đến chúng). Ngược lại, bạn hiểu rõ mình cần loại gì, thiếu cái gì hơn. “Lần tới mình phải mua cái áo loại thế này mới được” chẳng hạn thế.
Có nhiều bạn cảm thấy mua bao nhiêu cũng không thấy đủ, hoặc là cú mua mãi một loại quần áo giống giống nhau. Là bởi vì những bạn đó không tự quản lý quần áo của mình, ko nhớ là mình có những cái gì, nên mới thế.
6-1-3 Có dự trữ quần áo lót sẽ thấy yên tâm- Tôi chưa bao giờ liệt kê ra giấy số quần áo lót của mình, nhưng cách suy nghĩ cũng vậy thôi. Trước đây, đã có lần tôi nghe nói các bạn trẻ làm cuộc tự điều tra số quần áo lót của mình rồi, nhiều đến sửng sốt! Sao lại có nhiều đến thế chứ? Là bởi vì, ừm, thấy cần phải mua, nên cứ thế mua thôi. Vậy thì bao nhiêu chỗ cất cho vừa! Các bạn hãy nghĩ, mỗi chủng loại đồ lót chỉ nên có 6-7 cái là vừa. Hơn nữa, quần áo lót là loại hàng tiêu dùng, vậy nên chuẩn bị khoảng 3 bộ mới dự trữ thì yên tâm. Đi chợ, khi có đợt giảm giá, nên mua sẵn dự trữ thì hơn.
6-1-4 Số giầy cần thiết của tôi là 13 đôi- Tương tự như vậy, tôi cũng giới hạn số giầy dép cho mình. Bạn tham khảo cái danh mục của tôi xem sao nhé.
Giày đi bộ 1 đôi
Dép xăng đan 2 đôi
Giày đi với đồ lễ phục 1 đôi
Giày đi làm (kết hợp với véc) 4 đôi
Giày đi với lễ phục mùa hè 1 đôi
Giày thường (để đi chợ, gần nhà) 3 đôi
Ủng/ giày đi mưa 1 đôi
Giày dép cũng như quần áo, với mỗi người, sẽ cần một số lượng khác nhau. Tôi muốn các bạn cũng suy nghĩ và chỉ nên có số lượng giày dép ko quá thừa, ko quá thiếu là được.
6-1-5 Hãy mặc những chiếc áo đẹp, màu sáng- Khi mua quần áo mặc khi đi có việc, nên chọn loại may bằng chất liệu tốt, đặt may riêng, hoặc loại cao cấp, để mỗi khi mặc, đi đâu cũng có ấn tượng tốt.
Khi chọn mua quần áo, có một điểm đáng chú ý. Là thường các bạn để ý tới chất liệu, và kiểu dáng rồi, nhưng ít khi để ý đến màu sắc. Bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn đi Italia chơi. Ấn tượng của tôi là những cụ già tóc trắng phơ, trang điểm phấn son đậm, đi giày cao gót và mặc những chiếc áo choàng màu đỏ. Bạn người Italia của tôi cho biết “Phụ nữ Italia, trẻ tuổi thì hay mặc áo len đen, quần âu màu tối. Nhưng, người càng lớn tuổi lại càng mặc quần áo màu sắc sặc sỡ hơn”. Hóa ra là thế!
Đúng là thanh niên trẻ tuổi xinh tươi sẵn rồi, mặc màu tối cũng vẫn rất hợp. Nhưng tuổi càng lớn, quần áo くすむ màu xỉn, dưới mắt クマができる thâm quầng, đã thế lại còn mặc quần áo tối màu nữa sắc mặt càng tối tăm hơn. Da người cao tuổi cũng sáng lên nhờ mặc quần áo sáng màu.
Ở Nhật thì sao nhỉ? Phụ nữ Nhật, dưới trung niên thì mặc quần áo tối màu như muốn nói “Tôi cũng lớn tuổi rồi chứ bộ”, hoặc là mặc áo quần màu đen, màu nâu “sống hòa mình không nổi trội bắt mắt so với mọi người xung quanh”. Đáng tiếc là như vậy. Ít nhiều, nói theo cách hơi しんらつ 辛辣 gay gắt/ cay nghiệt thì con người chỉ biết mặc quần áo bình thường cho yên tâm, là người chưa hề trưởng thành.
Nhìn từ thời Sinia tuyệt vời của Italia, tôi cũng muốn mặc quần áo sao cho phản ánh lên nét mặt tươi sáng hơn. Áo véc màu hồng nhạt, bộ véc lụa màu huyết dụ えんじいろ 臙脂色, áo đầm màu xanh da trời chẳng hạn. Tôi thích những bộ áo đó. Mặc áo màu đẹp, tự mình cũng thấy xung quanh như vui vẻ hơn, và tôi cũng muốn đem màu vui vẻ đó tới những người xung quanh tôi. Chất liệu tốt, màu đẹp, đó là gu chọn quần áo của tôi.
6-1-6 Định kết hợp khéo léo cho thành bộ hài hòa, có làm tăng số lượng quần áo lên không?- Một nguyên nhân nữa để số lượng quần áo tăng nhiều là ở chỗ, bạn có kết hợp 1 chiếc với nhiều chiếc khác để thành nhiều bộ hay không. Trong các tạp chí thời trang, có giới thiệu cách kết hợp “quần/ váy và áo, hoặc thay đổi áo mặc giữa (trên áo lót, dưới áo khoác), thì chỉ cần 1 số ít cũng tổ hợp thành nhiều bộ”. Nghe qua thì thấy có vẻ hợp lý. Nhưng thực ra, số lượng áo/ quần giống giống nhau dễ tăng lên vùn vụt.
Thực ra, mỗi người một sở thích, một gu quần áo, quanh đi quẩn lại chỉ có 1, 2 cách mặc chủ yếu thôi. Ví dụ áo khoác 3 chiếc, chân váy/ quần 3 chiếc, tổng cộng là 6 chiếc, theo công thức tính sẽ được 27 bộ kết hợp áo-váy/quần. Nhưng thực tế bạn mặc chỉ cùng lắm là 3,4 cách kết hợp trong số đó. Vì vậy, qui định cách kết hợp ở mức độ nhất định nào đó thôi, hơn thế nữa không cần tăng thêm, càng dễ quản lý quần áo của mình.
6-1-7 Quần áo mặc nhà chỉ cần lượng ít- Xem danh mục quần áo của tôi, có nhiều người nói “Có ít thế này thôi á?”. Kể cả mùa hè nóng nực hay ra mồ hôi mà cũng chỉ cần 3 bộ mặc nhà. Vì nhiều người nghĩ rằng, ra nhiều mồ hôi thì cần phải có nhiều để thay, nhưng thực tế thì ngược lại, có nhiều thì mất nhiều thời gian cất dọn, chọn lựa. Như vậy, tủ quần áo sẽ gọn gàng. Hơn nữa, có những bộ nào, đang để ở đâu, biết rõ ràng vậy, cảm giác rất dễ chịu.
Không chỉ có quần áo, mà đồ dùng khác cũng vậy, càng ít thì càng dễ quản lý. Không nghĩ “chỉ có mỗi cái này” mà nghĩ “có cái này là được rồi” để bình tĩnh với hiện tại. Quần áo mặc nhà mùa đông tôi cũng làm với phương châm như vậy. Mùa đông tôi mặc 1 áo đầm dài bằng len, bên trên mặc thêm cái áo khoác là ấm.
6-1-8 Sổ ghi nhớ quần áo hiện có, chỉ cần lướt mắt là biết sẽ cần/ không cần mua gì- Tôi ghi nhớ quần áo của mình lại để quản lý. Tôi dùng một cuốn Card- holder (sổ lưu danh thiếp). Trang đầu tiên tôi để danh mục “quần áo của tôi” (danh mục tôi đã cho bạn xem ở phần trên). Trang tiếp theo là “Áo khoác” sau nữa là “quần áo mặc khi đi có việc”, “quần áo mặc nhà” … Mỗi trang có lúc vẽ phác họa áo quần, có lúc tôi để ảnh chụp mình đã mặc món đồ đó. Làm như vậy, kể cả không cần mở tủ quần áo thì tôi cũng biết hiện nay mình đang có những quần áo gì. Cũng dễ làm mình hiểu hơn, bộ nào gần đây ko mặc, sắp tới mình muốn mua loại gì.
Nếu như có một bộ quần áo mùa đông không mặc vừa nữa, hoặc là cảm thấy nó đã lỗi mốt, tôi tính toán tài chính rồi sẽ lên kế hoạch để mua bộ mới.
Khi đó, bộ áo cũ tôi lấy ra khỏi tủ, để chỗ khác. Đồng thời gỡ ảnh của bộ đó ra khỏi sổ ghi nhớ của tôi. Và tôi nghiên cứu về bộ quần áo mới sẽ mua, đúng ở thích của mình.
6-1-9 Quần áo không cất vừa tủ nữa là dừng- Mỗi người chỉ nên sở hữu dưới 100 chiếc quần áo- Làm sổ, vẽ phác họa, chụp ảnh… có vẻ vất vả mất thời gian- cũng có người nghĩ như vậy. Vậy thì thay vì làm sổ, bạn hãy dùng tủ quần áo của mình để quản lý. Quần áo mà đầy tủ thì đó là dấu hiệu không mua thêm nữa. Tủ quần áo mà ních đầy chặt, thì khi lấy ra, cất vào đều khó. Thế là hay tiện tay để quần áo ở ngoài tủ, rất dễ bừa bộn. Bạn hãy làm thế nào để tủ quần áo của mình không bị đầy chặt ních như vậy thì dễ quản lý hơn.
6-1-10 Quần áo “ngủ quên” trong tủ thì cho hết ra ngoài- Làm thế nào với cái vòng luẩn quẩn thế này: quần áo mùa này không mặc đến, cất một chỗ, và nghĩ “có khi sang năm sẽ mặc” “có khi con gái lớn lên sẽ mặc” “có khi mặc kết hợp với bộ khác lại đẹp”, đến mùa sau lại lấy ra cất vào tủ, nhưng cuối cùng lại là không mặc gì đến nó. Quần áo mà không mặc đến thì không gọi là “đồ đang dùng” mà gọi là “đồ đang ngủ”. Cái “có khi” trong “…có khi lại mặc” ấy, chả bao giờ đến cả. Hoặc như ai đó (con gái chẳng hạn) mình muốn cho, thì họ cũng có sở thích riêng của họ, chắc gì họ đã thích. Là một cách rèn luyện khả năng nhìn nhận khách quan của chính bản thân, bạn cần phải xử lý không do dự những thứ không mặc đến. Tuy nhiên, cũng có những bộ quần áo mà bạn đã yêu thích, gợi nhớ nhiều kỉ niệm, thì vứt đi cũng tiếc. Vậy thì bạn hãy cho nó vào thùng giấy các tông trước, để cách 1 khoảng khỏi tủ quần áo thường dùng. Và khi tự bạn quyết tâm “không mặc bộ này nữa” thì lúc đó xử lý (vứt, cho) được. Tôi cũng có khi tự thiết kế và sửa lại túi xách theo kiểu mới, nhưng ngoài ra, bạn cũng nên tìm hiểu thêm cách xử lý khác, như là bán cho cửa hàng đồ cũ, chẳng hạn.
6-1-11 Kế hoạch quần áo của cả nhà- Quần áo của chồng cần chọn loại chất lượng thật tốt, quần áo của con thì dùng đồ cũ
6-1-12 Quần áo mặc cũng có sự thay đổi. Tôi đã tốt nghiệp áo kimono
6-1-13 Cất dọn quần áo hết mùa- Chuẩn bị 2 chỗ trong tủ quần áo- Thời tiết chuyển mùa, các bạn thường bị đau dầu chuyện quản lý quần áo đúng không? Tháng 9 là “phải giặt rồi cất dọn quần áo mùa hè”, tháng 4 thì “phải cất dọn quần áo mùa đông”, thời gian lấy đồ mùa này, để vào tủ thường dùng mùa kia cũng rất mất thời gian và công sức. (đúng thế!).
Với tôi, thì thời tiết chuyển mùa, việc thay đổi nội dung tủ nhanh đến bất ngờ. Hết một mùa, việc đổi nội dung cũng vừa lúc xong. Đó là vì tôi có một “phép thuật” đấy. Tôi giới thiệu với bạn đây.
Hiện nay, nhà của tôi có 2 tầng. Tầng 1 có một phòng nhỏ chuyên để quần áo (gọi là closet), chiều rộng khoảng 1 mét, là một closet bình thường như mọi nhà khác. Ở đây tôi để quần áo mặc cho mùa này. Trên tầng 2, cũng có 1 phòng closet y như vậy, thì tôi lấy đó làm chỗ để quần áo lạc mùa.
Ví dụ, mùa hè sắp qua, trời bắt đầu mát, bộ quần áo nào tôi thấy chắc là sẽ ko mặc đến nữa, thì sau khi giặt xong, là, gấp tôi đem lên tầng 2 cất luôn. Cái nào treo thì treo, cái nào gấp cho vào ngăn thì gập cho vào ngăn. Cứ như vậy, dần dà cất dần hết quần áo mùa hè. Làm như vậy, thời tiết chuyển hẳn sang mùa đông, thì tủ quần áo của tôi cũng đồng thời chuyển xong.
Trước khi đi ngủ, tôi đem bộ quần áo lạc mùa vừa giặt gấp xong đó lên tầng 2, cho vào ngăn. Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi lấy 1 bộ khác trong tủ tầng 2 mặc mùa này hợp, đem xuống tủ tầng 1, cất vào đó. Cứ như vậy nhiều lần, mùa chuyển xong thì tủ của tôi cũng chuyển xong.
Chuyển quần áo cho theo mùa mà làm gộp một lúc thì rất ngại, vì tốn nhiều thời gian, công sức, và hay có ý khất lần. Nếu không có 2 phòng closet thì cũng nên để sẵn hộp/ thùng để đựng quần áo lạc mùa rồi cất dần vào. (đúng thế! nhưng giờ sẽ sửa , vì closet to đùng có đến 4 cái).
6-2 Chăm sóc quần áo và giặt giũ
6-2-1 Thời gian biểu cho việc giặt- Trước khi nói chuyện về giặt giũ, tôi nói về việc tắm bồn trước. Ở nhà tôi, đi tắm từ lúc chiều. Ăn cơm xong mới tắm thì không tốt cho người cao tuổi. Và tôi cũng nghe nói, tắm trước khi ngủ 3 tiếng là tốt cho sức khỏe nhất. Hơn nữa, khi đi đâu về, vào tắm bồn luôn, cũng là 1 cách thư giãn và thay đổi không khí.
Với những gia đình có con nhỏ, tắm cho con ngay trước khi đi ngủ, tắm xong rồi cuống cuồng chuẩn bị chăn màn cho con ngủ cũng làm cho nhà cửa bừa bộn. Vì vậy, nên tắm trước lúc ăn cơm tối, nếu ngại mặc pajama ăn cơm tối thì có thể tắm xong mặc bộ nào thoải mái cũng được.
Và sau khi tắm xong, tôi dùng nước còn trong bồn tắm để giặt. Dùng ống hút nước ấm từ trong bồn tắm xả vào máy giặt, giặt luôn. Sáng hôm sau dậy chỉ việc phơi lên.
6-2-2 Thay vì dùng khăn tắm, mà dùng khăn thể thao (thường size 45×70) thì 1 năm tiết kiệm ko phải giặt 13kg khăn. – Tôi nghe nói có gia đình mỗi ngày giặt tới chục cái khăn. Gia đình đông người thì chắc cũng phải đến bằng đấy, nhưng cũng có thể là vì cứ dùng khăn tùy tiện, rồi quẳng lên nóc máy giặt, ùn thành đống như vậy.
Giữa hè nắng nóng, hay vận động nhiều, hay nhà có trẻ con hiếu động hay nghịch bẩn, thì phải giặt nhiều như thế cũng bình thường thôi, nhưng, nếu không vì những lí do đó, thì không nhất thiết cởi ra khỏi người là phải giặt ngay.
Thay vì nghĩ “Cởi ra là giặt” mà nghĩ “Bẩn thì giặt”, thì lượng quần áo vải vóc phải giặt trong năm sẽ giảm xuống đáng kể, đồng thời công phơi, công gấp, công cất cũng nhẹ đi; tiền điện, tiền nước, tiền xà phòng cũng tiết kiệm một cách hiệu quả.
Tôi đã có lần tìm hiểu lượng đồ giặt của nhà mình trong 1 năm. Đúng là lượng đồ giặt khi mình nghĩ “Bẩn thì giặt” giảm đáng kể so với khi nghĩ “Cởi ra là giặt”.
Có hôm tôi đã nghĩ, khăn tắm lau khô người (size 80x 60) hình như hơi to quá. Tôi thử chuyển sang dùng khăn tay (size 40×70). Khi tính toán ra, lượng giặt trong năm khi thay đổi khăn tắm như vậy, giảm 13kg. Chỉ cần một chút khéo léo như vậy, việc nội trợ của bạn sẽ suôn sẻ hơn nhiều.


CHƯƠNG 7- Ý TƯỞNG TẠO SỰ RỘNG RÃI TRONG CHI TIÊU GIA ĐÌNH

7-1 Dùng tiền như thế nào?

7-1-1 Để tiêu tiền tiết kiệm được

7-1-2 Lịch sử kế toán gia đình ở nhà tôi- Có những thứ quan trọng hơn tiền

7-1-3 Cuộc sống chỉ dựa vào lương hưu của tôi

7-1-4 Thu nhập thấp không phải là điều đáng xấu hổ

7-1-5 Trước tiên nắm rõ khoản thu nhập của mình

7-1-6 Chú ý, thu nhập càng nhiêu, chi tiêu cũng càng nhiều

7-1-7

7-1-8 Cảm giác thích thú vì có thể dự tính được chi tiêu gia đình

7-1-9 Bước đầu tiên để nắm rõ tổng thu nhập

7-1-10 Tiết kiệm bao nhiêu thì được? 1 phần thu nhập “luôn luôn đóng cửa” để tiết kiệm là khoảng 6% thu nhập

7-1-11 Bắt đầu tiết kiệm một phần thu nhập, sẽ thấy yên tâm

7-1-12 Tiền tiết kiệm lớn bằng thu nhập của 1 năm, như vậy nếu có bất trắc thì cũng không hề hấn gì

7-1-13 Đầu tiên là trích tiết kiệm đã, rồi chi tiêu cho sinh hoạt trong phần còn lại

7-1-14 Thu nhập có tăng cũng vẫn giữ mức chi tiêu hiện tại

7-1-15 Lập kế hoạch chi tiêu

7-1-16 Điểm lưu ý khi lập kế hoạch chi tiêu

7-1-17 Kế toán gia đình nên cùng làm với cả gia đình

CHƯƠNG 7- Ý TƯỞNG TẠO SỰ RỘNG RÃI TRONG CHI TIÊU GIA ĐÌNH

7-1 Dùng tiền như thế nào?-

7-1-1 Để tiêu tiền tiết kiệm được- Trong những cuốn tạp chí phụ nữ bày ở hiệu sách, những bài viết về chi tiêu gia đình được đăng tràn ngập các trang. Với gia đình nào, vấn đề tài chính cũng quan trọng, là vấn đề quan tâm lớn nhất. Nhưng, nhìn qua các cuốn tạp chí đó, có những bài “Cách tiết kiệm triệt để” “cách tiết tiệm tiền ăn” “ý tưởng tiết kiệm cho được vạn Yên mỗi tháng” như vậy, thì tôi cảm thấy hơi lo lắng.

Nghĩ về tương lai, tôi hiểu tâm lý muốn tiết kiệm tiền bạc từ bây giờ, nhưng, tiết kiệm để làm gì, và tiết kiệm bao nhiêu, những kiến thức cơ bản không có, chỉ có mỗi tiết kiệm, tiết kiệm tìm mọi cách tiết kiệm. Một cuộc sống tằn tiệm, chi li tới từng đồng 1 Yên, chắc chắn đời sống tinh thần sẽ cực kỳ nghèo nàn. 生活が精神的に貧しいものです。. Tự lúc nào đánh mất cái quan trọng nhất trong cuộc sống, đó là sự phong phú về tâm hồn. Tôi lo lắng về điều đó.

Tôi nghĩ rằng, phải chú ý tỉ mỉ tới việc tiết kiệm tiền ăn. Ăn uống, là việc quan trọng nhất cho một con người. Cần có một sự cân bằng về dinh dưỡng, không quá xa hoa, cũng không quá tằn tiệm; bữa ăn mà cả gia đình đều ăn uống đầy đủ, đó mới là quan trọng. Cơ bản là duy trì cơ thể khỏe mạnh trong suốt cuộc đời. Vậy nên, tiết kiệm tiền ăn cách tùy tiện, để lo cho tương lai, là điều không chắc chắn, rồi sẽ có ngày đổ bệnh.

7-1-2 Lịch sử kế toán gia đình ở nhà tôi- Có những thứ quan trọng hơn tiền- Tôi lập gia đình năm 1947. Nước Nhật vừa hết chiến tranh, kinh tế chưa phục hồi. Chồng tôi làm trong công ty đóng tàu. Lương tháng hay bị muộn, cuộc sống không hề vui vẻ chút nào. Sau đó, nền kinh tế Nhật bước vào thời kỳ phát triển vũ bão. Chồng tôi là nhân viên ngành kỹ thuật, thỉnh thoảng lại chuyển chỗ làm (trong cùng 1 công ty nhưng phải di chuyển tới các cơ sở khác nhau trên toàn quốc), công việc bận bịu hơn, nhưng thu nhập vì thế cũng ổn định hơn. Chồng tôi là con trưởng trong gia đình có 6 anh em. Khác với thời nay, hồi bấy giờ mà là con trưởng, đối với bố mẹ cũng như đối với các em, là người phải gánh vác trách nhiệm cả về kinh tế và tinh thần. Chính vì vậy, cần phải chi rất nhiều khoản. Nhưng tôi chưa bao giờ khổ sở về điều này. Người không câu nệ tiền nong như tôi, đã cố gắng xoay xở trong phạm vi có thể.

Nhà tôi còn tiêu tốn rất nhiều vào tiền học cho con cái. Không phải là tôi nhằm vào trường học đắt nhất cho các con đi học. Mà là ngược lại, khi vào thời kỳ phải nghĩ tới việc cho con học lên, tôi và chồng tôi đã băn khoăn “có nên cho con vào trường học nổi tiếng” hay không. Tất cả bạn bè đều cho con đi học phụ đạo thêm, hướng vào những trường đó.

Vợ chồng chúng tôi nghĩ “chọn trường nào có quan điểm giáo dục rõ ràng tốt hơn là những trường nổi tiếng, hay của Tokyo ”, nên tôi đã gửi 2 con du học ở “học viện tự do”. Học viện tự do là trường học được nữ nhà báo Hani Motoko thành lập năm 1921, bằng cách đào tạo nhất quán (từ mẫu giáo tới đại học) đào tạo nên những con người thời đại nào cũng cần, nơi nào cũng cần. Đây là một trường rất tốt, con trẻ được học về sự quan trọng khi làm một con người.

7-1-3 Cuộc sống chỉ dựa vào lương hưu của tôi- Như trên tôi nói, thì gia đình tôi là gia đình có nhiều khoản chi. Nhưng cho tới tận thời điểm này, xây nhà 2 lần, bây giờ vẫn chưa 贅沢 ぜいたくgọi gì là thoải mái, nhưng cả hai vợ chồng tôi đều sống khỏe, và đáng mừng là rất bình an. Cũng vì một phần là do chồng tôi có thu nhập ổn định, cần phải chi dùng thì có để chi dùng, ngoài ra là trong giới hạn vun vén của tôi.

Bây giờ vấn đề lương hưu thường xuyên được thời sự nhắc đến. Nếu chỉ sống vào lương hưu công khai, thì bất an… nhiều người lo nghĩ như vậy. Vợ chồng tôi sống bằng lương hưu công đã 20 năm rồi, tuy không có cuộc sống dư dật thoải mái, nhưng, chúng tôi vẫn có thể đi xem biểu diễn âm nhạc, đi du lịch và sống những ngày tháng phong phú về tâm hồn.

Về tiền bạc, cũng có nhiều bí quyết khôn khéo chi tiêu, và tôi thấy vui. Thời đại có thay đổi, thì cách suy nghĩ cũng như nhau cả thôi, tôi nghĩ vậy. Khủng hoảng kéo dài, tài chính gia đình khó khăn. Nhưng với thu nhập ít ỏi, càng phải có phương châm sống rõ ràng. Đó mới là điều quan trọng. Với một sự khôn khéo nho nhỏ, bạn cũng có thể tích lũy được một phần, và nhìn thấy ánh sáng cuộc đời chứ, phải không?

7-1-4 Thu nhập thấp chả có gì phải xấu hổ- Thời buổi hiện nay, là thời buổi người ta hay ưu tiên đánh giá giá trị bằng giá trịn kinh tế, cho mọi thứ. Những ai không có dư dả về kinh tế, giá trị của họ dễ bị đánh giá khắt khe hơn. Nhưng có tiềm lực kinh tế, hay không, thực ra là chẳng liên quan gì đến giá trị của bản thân người đó. Vì vậy, hoàn toàn không có chuyện vì kinh tế khó khăn mà phải xấu hổ.

Vào mùa thu tới, sẽ có buổi “học về kinh tế gia đình” ở “hội bạn bè toàn quốc”, giảng ở một số nơi trong nước. Ở đó có dạy cách ghi sổ chi tiêu gia đình, và cơ sở kế toán gia đình. Hội viên và người tự do đều có thể tham dự khóa học.

Ở đó, sẽ giới thiệu ví dụ ngân sách chi tiêu sang năm của các bạn trong hội, Nhưng ban đầu, có những người mới vào hội nói với tôi “Cháu ngạc nhiên quá. Thu nhập của gia đình mình mà nêu ra công khai cho mọi người biết”. Tôi nói “Sao lại không? Có phải vì thu nhập nhiều, hay thu nhập ít mới gọi là thu nhập chính đáng đâu. Đây là hội bạn bè mà”. Trong khóa học, luôn luôn công bố thu nhập, ngân sách công khai của của người giảng bài. Tôi lúc nào cũng có thể để ngỏ sổ kế toán gia đình mình được. Sống chân thực chính đáng, thì kinh tế dư dật hay eo hẹp cũng đều không liên quan gì tới giá trị của bản thân người đó.

7-1-5 Trước tiên nắm rõ khoản thu nhập của mình- Để làm kế toán gia đình, trước tiên bạn phải hiểu rõ nguồn thu chi của gia đình mình. Trước đó nữa, là phải biết thu nhập của gia đình mình.

Trái với chúng ta tưởng, có rất nhiều người không biết rõ khoản thu nhập chính xác của gia đình mình. Ví dụ một gia đình nhân viên công ty. Thường tiền lương được chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng. Nhưng ít có chị vợ nào trả lời được câu hỏi “có biết thu nhập của gia đình mình là bao nhiêu không?” . Nếu có biết thì cũng chỉ là số liệu tiền lương của chồng, hoặc là số liệu chưa ghi cộng thêm tiền làm thêm của vợ.

Thu nhập, là tổng số tiền mà gia đình đó thu được. Nếu chồng là nhân viên công ty, đó là khoản tiền ghi ở mục đầu tiên trong bảng lương chi tiết của anh ta. Là khoản tiền trước khi trừ thuế, trừ bảo hiểm, và các khoản đóng góp khác. Có một chị vợ về nhà kiểm tra ngay bảng lương chi tiết của chồng, “Là một khoản khổng lồ, tôi giật cả mình. Từ khoản đó, tiền bảo hiểm, tiền thuế sẽ bị khấu trừ nhỉ?”. Từ việc biết thu nhập của gia đình, sẽ biết nhiều việc khác nữa.

7-1-6 Chú ý, thu nhập càng nhiêu, chi tiêu cũng càng nhiều- Điều cần phải chú ý, lại là các gia đình có thu nhập cao, nhiều hơn là các gia đình có thu nhập thấp. Thu nhập thấp thì phạm vi chi tiêu cũng giới hạn trong những khoản nhất định, nên không có hiện tượng chi tiêu quá. Nhưng, nhà có thu nhập cao, lại có nhiều khoản chi tiêu hơn. Nên mới phải chú ý.

Trong các gia đình có vợ đi làm, phát sinh các khoản chi bắt buộc như tiền ăn trưa của vợ, tiền quần áo mặc đi làm của vợ, tiền đi lại. Đó là bắt buộc, đành phải chi rồi. Nhưng, ngoài ra còn có tiền để tiêu tự do cho vợ. “Tôi đi làm được mà, không sao”, thường mọi người nghĩ vậy, và ít khi quản lý.

Để tăng thu nhập, chị vợ mới đi làm thêm, thì cuối cùng các khoản chi cho chị ấy có khi còn lớn hơn cả thu nhập chị ấy làm được. Đó chính là lý do mà các gia đình thu nhập kép (cả 2 vc đều đi làm) không tích lũy được tiền.

Có việc làm là một điều tuyệt vời. Thế nhưng, cũng chính vì có việc làm nên tiêu tiền cũng thoải mái hơn, cuộc sống nhìn chung là được thả lỏng hơn, và dễ ほうらつ 放埓 phóng đãng hơn. (hé hé, gọi phóng đãng nghe ghê)

7-1-7 Hiểu rõ các khoản chi- Thực ra tôi là người thích mua sắm, thường là mua sách thôi, nhưng cứ thấy quyển nào “hay hay” là lại bỏ tiền mua béng. Nếu nó nằm trong phạm vi kế toán gia đình thì không sao. Nhưng cái dở, là những khoản chi “bất an”. Dù là khoản nhỏ thôi, nhưng nhiều lần làm ảnh hưởng đến cái gốc kế toán gia đình mất.

Làm thế nào để nắm rõ những khoản chi? Đầu tiên, ghi ra giấy tất cả các khoản chi. Tôi dùng cuốn sổ kế toán gia đình mà ở mỗi ngày có ghi các khoản chi rõ ràng. Có nhiều người nghĩ “ghi thì ghi, chứ khoản nào chi vẫn phải chi” hoặc là “ghi làm gì mất thời gian”. Nhưng thực ra, ghi chỉ mất cùng lắm 10 phút thôi. Ghi ra, sẽ thấy nhiều điều. Còn hơn cảm giác cứ như mình bị lừa.

Khi các con còn nhỏ, cứ nghĩ mua quà bánh cho con vui, nhưng sau này thì thấy đó là khoản không cần thiết. Mỗi khi như vậy, tôi ghi gạch chân dưới dòng chi tiêu đó, như là cái phanh hãm mình lại.

Hoặc là, Có một chị ghi lại khoản chi như tôi hướng dẫn nói “Hôm đó, tôi nghĩ chỉ có đi chợ ở siêu thị đấy thôi, thế mà, lúc về còn ghé hiệu sách mua tạp chí, đặt mua hàng qua mạng, nộp tiền đóng góp cho con, nghĩ ra là một khoản to đùng, tôi giật cả mình”.

Một khi bạn thử điều chỉnh lại, sẽ thấy mình hiểu rõ toàn bộ chi tiêu gia đình hơn, đó là bước đầu tiên.

7-1-8 Tránh ra khỏi “sổ lớn”- Chỉ ghi các khoản chi ra thôi thì chưa hiểu rõ kế toán gia đình được. Có nhiều cách ghi sổ kế toán gia đình, nhưng hầu hết mọi người chỉ ghi các khoản chi, tổng cộng số chi, thế là xong. Nếu vậy thì đây chả khác gì “cuốn sổ lớn”. “Sổ lớn” này, ngày xưa, các thương gia hay ghi các phiếu tính tiền khi bán được hàng. “Sổ lớn” không ghi rõ khoản mục chi, mà ghi theo ngày tháng bán hàng, để quản lý tiền hàng thu về. Thế thôi.

Để làm tốt kế toán gia đình, ngoài việc ghi rõ các khoản mục chi, còn phải phân loại và tính tổng theo năm, để nhìn nhận một cách tổng quát. Đó mới quan trọng.

Hiện nay ngoài thị trường có rất nhiều loại sổ kế toán gia đình, mỗi loại có một đặc trưng riêng. Tôi thì ko ngại loại nào, nhưng quan trọng là phải có thể tính tổng theo năm các khoản chi được. Khi đã nắm rõ thu nhập, ngân sách, và các khoản chi sẽ lên được kế hoạch chi tiêu trong năm đó.

7-1-9 Cảm giác thích thú vì có thể dự tính được chi tiêu gia đình-

7-1-10 Bước đầu tiên để nắm rõ tổng thu nhập

7-1-11 Tiết kiệm bao nhiêu thì được? 1 phần thu nhập “luôn luôn đóng cửa” để tiết kiệm là khoảng 6% thu nhập- Chúng ta đã hiểu rõ khoảng tiền có thể tiêu tự do là bao nhiêu. Tới đây, là phần “tiết kiệm”. Nếu bạn nghĩ tiết kiệm là phần còn thừa ko dùng đến thì cất đi, thì sẽ chẳng bao giờ tiết kiệm được gì. Mà phải xác định ngay từ đầu, số tiền tiết kiệm là bao nhiêu, phần còn lại mới là để chi tiêu sinh hoạt.

Vậy chứ tiết kiệm bao nhiêu thì được? Tùy theo thu nhập của mỗi gia đình, và cách sống khác nhau sẽ có mức tiết kiệm khác nhau. Đó là điều đương nhiên. Tôi lấy ví dụ điển hình gia đình một nhân viên công ty như nhà tôi thì tiết kiệm như thế nào.

Đây là nội dung của cả một cuốn sách. Cuốn này được viết đã lâu, sách đã ngả màu, rất cũ rồi. Nếu xem trong phụ lục, bạn sẽ thấy nó được xuất bản năm 1928. Đó là cuốn sách xuất bản từ trước khi tôi ra đời, tôi được mẹ tôi tặng cho. Tôi đã quyết định số tiền tiết kiệm của mình như sau

Lập kế hoạch tiết kiệm 20% thu nhập.

Trong 20% đó, một nửa (10%) là để tiết kiệm, một nửa (10%) sẽ gồm : mua bảo hiểm (3%) tiền dự bị (6%) chi phí công cộng (1%).

Tức là 10% thu nhập để dành cho tương lai sẽ mua nhà, hoặc cho con đi học, đây là khoản tiền trích ra cất đi hàng tháng. Tôi gọi đây là khoản tiền “luôn đóng cửa”, là khoản tiết kiệm dài kỳ.

3% là để mua bảo hiểm. Ngày xưa chỉ 3% thôi, nhưng hiện nay đa phần mọi người dùng mức 5-10% để mua bảo hiểm.

6% cho dự bị, dành khi thăm hỏi hiếu hỉ, con ốm đau, là khoản tiền “chỉ ngỏ cửa một chút”. Khoản tiết kiệm này nếu tích được nhiều nhiều (tức là ít phải dùng đến) thì giảm dần tỉ lệ tiết kiệm xuống.

Và 1% chi phí công cộng là đặc điểm nổi bật nhất trong kế toán gia đình của bà giáo Hani Motoko (người sáng lập học viện Jiyu gakuin). Đó là khoản tiền dành cho xã hội, như là “quyên góp cho hội chữ thập đỏ”, hoặc là ủng hộ các hiệp hội tình nguyện.

10% sau “cánh cửa luôn đóng” và 6% sau “cánh cửa để ngỏ một chút” tôi để trong những tài khoản ngân hàng riêng biệt, khác nhau.

7-1-11 Bắt đầu tiết kiệm một phần thu nhập, sẽ thấy yên tâm- Có nhiều người lo nghĩ khi tiền tiết kiệm không đủ, hoặc là cảm thấy tương lai bất ổn nếu không tiết kiệm hơn nữa. Thế nhưng, nếu bạn tính toán sẵn trong đầu như phần trên tôi trình bày, trích từ thu nhập ra những khoản tiết kiệm riêng biệt đó, thì không có gì đáng lo lắng nữa.

Thời gian dài trôi qua, cũng có chuyện này chuyện khác xảy ra, không phải luôn như ta dự trù, song, không phải dùng cách tùy tiện đối phó mà đặt ra mục tiêu tiết kiệm 10% hay 20% rõ ràng, thì kế toán gia đình sẽ được xác định cụ thể và thực tế hơn.

7-1-12 Tiền tiết kiệm lớn bằng thu nhập của 1 năm, như vậy nếu có bất trắc thì cũng không hề hấn gì- Chúng ta hãy nhắm mục tiêu số tiền tiết kiệm bằng một nửa thu nhập của 1 năm. Còn nếu tiết kiệm được số tiền bằng thu nhập của 1 năm, thì đó là con số lý tưởng. Cuộc sống của vợ chồng mới cưới, khi có con, đóng tiền học… cuộc sống có thay đổi như vậy, để cuộc sống tương lai ổn định, phải có một khoản tiền tiết kiệm bằng ít nhất nửa năm thu nhập, sau đó hàng năm tích cóp thêm, đạt đến con số mục tiêu bằng 1 năm thu nhập.

Nhất là trong tình hình kinh tế biến động bất ổn như hiện nay, có nhiều khả năng, mất thu nhập, giảm thu nhập, mất việc… Kể cả trong những trường hợp biến động xấu như vậy, giới hạn thấp nhất, là nửa năm thu nhập, bạn có trong tiết kiệm thì có thể tạm ổn trong thời gian chờ khả năng mới. Khoản tiền này gọi là Tiền dự trữ sinh hoạt. Phòng khi công ty đuổi việc, hoặc bỏ việc cty để khởi nghiệp riêng, thì khoản tiền này lúc đó cực kỳ có tác dụng. Có nhiều người nghĩ “Có một khoản tiền tiết kiệm như vậy rồi chả phải lo nghĩ gì nữa, chỉ việc nghĩ cho những việc sắp tới thôi”.

7-1-13 Đầu tiên là trích tiết kiệm đã, rồi chi tiêu cho sinh hoạt trong phần còn lại- Nếu bạn thực hiện đúng cách, là trích sẵn phần thu nhập để tiết kiệm ra, rồi mới chi tiêu sinh hoạt, thì khoản tiền tiết kiệm sẽ tăng lên đều đặn trong tài khoản. Nếu là gia đình nhân viên công ty, dùng hệ thống tiết kiệm tự động (chế độ tiết kiệm nội bộ cty) cũng được. Cũng có thể dùng chế độ “tích lũy” của ngân hàng cũng được (tức là, hàng tháng, vào ngày nhất định, ngân hàng tự động rút một khoản tiền đã định từ khoản tiết kiệm thông thường, chuyển vào tài khoản tiết kiệm định kỳ).

Nếu bạn nghĩ, “cứ tiêu dùng cho sinh hoạt đi, còn thừa thì cho vào tiết kiệm” thì sẽ chả tiết kiệm được đồng nào đâu.

Đầu tiên là phải quyết xem mức tiết kiệm là bao nhiêu, đầu tháng là trích luôn khoản đó khỏi thu nhập có thể tiêu. Rồi chi tiêu sinh hoạt hàng ngày mới dùng trong khoản tiền còn lại sau khi đã trích để tiết kiệm.

7-1-14 Thu nhập có tăng cũng vẫn giữ mức chi tiêu hiện tại- Vào mỗi dịp cuối năm, lại là thời kỳ suy nghĩ cho kế toán gia đình mình trong năm tiếp theo, với phương châm “năm tới, sống bằng đúng với dự toán ngân sách như năm ngoái mới được”. Nhân viên công ty có tăng lương định kỳ, lương được tăng lên từng chút một. Nhưng, bạn hãy coi như không có phần tăng đó, vẫn chi tiêu dùng như năm trước, phần được tăng thêm đó hãy cho vào tiết kiệm.

Vì cuộc sống của chúng ta tương đối ổn định, năm sau không khác với năm trước là mấy. Vì thế, khoản chi cũng ko tăng lên, vẫn sống với mức sống như năm vừa qua cũng không có gì bất ổn, năm mới có thêm tiền tiết kiệm càng vui hơn.

Chứ lương vừa tăng, mọi người hay có xu hướng tăng các khoản chi lên, cho cuộc sống thoải mái hơn. Nhưng nếu cho phần tăng đó vào tiết kiệm, thì bạn mới dư dả. Gần đây, có nhiều công ty trong tình trạng không tăng lương trong nhiều năm liền. Vì vậy, không có phương pháp nào để ai cũng có thể thử.

Nhưng nếu như chồng của bạn được tăng lương, bạn cũng nên nghĩ trước với khoản lương tăng thêm đó sẽ xử lý như thế nào.

Tóm tắt. Khoản tiền được tiêu tự do – Khoản tiết kiệm = Tiền chi sinh hoạt

Tiền chi sinh hoạt gồm những khoản sau đây

1- Tiền ăn : Thức ăn chính, rau cỏ, gia vị

2- Tiền chiếu sáng: Điện, gas, dầu hỏa, pin

3- Tiền ở: Tiền nhà thuê, tiền nợ ngân hàng, tiền quản lý nhà, tiền tu sửa nhà, tiền nước, tiền bảo hiểm tai nạn nhà, tiền góp quĩ tổ dân phố, tiền điện thoại, tiền mua dụng cụ lau rửa nhà, tiền nồi niêu, tiền mua đồ gia dụng

4- Tiền mặc: tiền mua quần áo, giầy dép, bột giặt, thuốc tẩy, giặt khô, đồ ngủ

5- Tiền học: Học phí, tiền sách vở, tiền học thêm, tiền mua đồ chơi, tiền mua dụng cụ học tập

6- Tiền đi lại: Tiền gửi hàng, tiền mua đồ qua mạng, tiền tàu tiền xe

7- Tiền giáo dưỡng: mua báo, giấy vở, tiền thu sóng TV

8- Tiền thư giãn: đi du lịch, thăm quan

9- Tiền y tế: tiền khám, tiền thuốc, dầu gội đầu, dầu xả, dầu tắm, giấy vệ sinh, bỉm giấy, bàn chải răng, son phấn, thuốc nhuộm tóc, tiền cắt tóc

10- Tiền tiêu vặt (職業費)- Tiêu vặt cho vợ, tiêu vặt cho chồng, tiền tàu xe đi làm

11- Tiền đặc biệt: Tiền mua quà tặng bố mẹ đôi bên, tiền đi dự đám hiếu hỉ, tiền về thăm quê, tiền mua bảo hiểm nhất thời (để đi về quê), lặt vặt khác (不明金)

12- Tiền ô tô: Nợ mua ô tô, tiền xăng, tiền bảo hiểm xe, tiền sửa xe, tiền trả phí đường cao tốc, tiền học lấy bằng lái xe

Mỗi khoản mục chi tiêu có tên gọi theo từng nhà, hạch toán vào những khoản lớn nào, tùy thuộc vào các gia đình khác nhau có sự khác nhau. Có điều, khi đã đặt tên khoản chi và liệt vào khoản lớn nào, thì nên giữ nguyên như vậy không đổi qua đổi lại giữa các tháng, các kỳ.

7-1-15 Lập kế hoạch chi tiêu- Bạn có thể ước lượng các khoản chi trong ngân sách gia đình mình trong năm tới, bằng cách chia ra các khoản chi sinh hoạt. Lên kế hoạch chi tiêu tốn công sức, nên “kế hoạch lên rồi mà vẫn chi ngoài dự tính” hay “cứ phụ thuộc vào kế hoạch chi tiêu, mất hết cả tự do”. Nhiều người nghĩ như vậy. Nhưng với người lập kế hoạch chi tiêu 40 năm nay, tôi thấy, ngược lại, tôi hiểu rõ những khoảng chi tiêu của mình, và có thể nghĩ “mình có bằng này thôi” thay vì ngán ngẩm chán chường nghĩ “mình có mỗi bằng này”, tôi thấy mình tự do thoát khỏi bất an “không biết có đủ tiền không đây”..

Nếu chỉ nêu cao tinh thần “tiết kiệm, tiết kiệm” còn không biết tiết kiệm bằng nào, như thế nào thì bạn sẽ không cảm thấy yên tâm được. Bạn luôn sống trong thấp thỏm về sự eo hẹp tài chính như vậy, chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho cuộc sống của bạn. Càng có kế hoạch dự toán chi tiêu, bạn càng cảm thấy thoải mái và tự tin hơn.

7-1-16 Điểm lưu ý khi lập kế hoạch chi tiêu- Những điểm cần lưu ý khi bạn lên kế hoạch chi tiêu là những điểm sau đây:

1- Không tiết kiệm tiền ăn- Cơ bản là mỗi ngày ăn đủ 3 bữa. Cần ăn đầy đủ chất, đảm bảo sức khỏe. Vì đây sẽ là “đường vòng ngắn nhất”. Không được nghĩ “các con còn nhỏ, ăn ít thôi cũng được”, ngược lại phải cho trẻ ăn thức ăn từ sữa nhiều hơn cả phần của người lớn nữa, vì trẻ cần bổ sung nhiều canxi.

2- Lên danh sách các khoản mục chi tiêu (như phần trên tôi đã liệt kê)

3- Tính tổng các khoản ước lượng, và điều chỉnh cho cân đối.- Các khoản nên lưu ý điều chỉnh là “tiền mặc”, “tiền giải trí”. Tiền mặc là khoản thể hiện nguyện vọng mong muốn nhất cũng nên. Đầu năm, viết danh sách những món áo quần muốn sắm như “comple cho chồng” “áo váy đi làm cho vợ” chẳng hạn. Khoản lưu ý tiếp theo là “tiền giải trí”. Có nhiều nhà tiết kiệm quá, cho khoản này bằng 0. Nhưng nếu thế, cuộc sống thiếu đi sự mềm dẻo. Hoặc ngược lại, “nhà người ta đi du lịch nước ngoài, nhà mình cũng phải đi mới được” kiểu này lại là xa xỉ quá. Bạn lên kế hoạch chi tiêu sao cho ko quá xa xỉ, vẫn vui, mà lại không tốn kém nhiều. Khi các con tôi còn bé, tôi đã không lên kế hoạch mua giày cho con, đó là một thất bại của tôi. Vì tôi đã bỏ qua tình huống, giày chưa hỏng mà chân con tôi đã to ko đi vừa nữa, ko hạch toán khoản tiền mua giày thay thế vào kế hoạch chi tiêu. Hoặc là, khi tiền học của các con cần nhiều, thì tôi đã điều chỉnh tiền mua quần áo. Nhưng chịu đựng chỉ có thời, không ai chịu đựng vĩnh cửu được.

7-1-17 Kế toán gia đình nên cùng làm với cả gia đình- Ở Nhật, người lớn nhiều khi không nói chuyện tiền nong với con mình. Bố mẹ có khó khăn thế nào thì cũng không liên quan đến con, nên họ không nói làm cho con trẻ cũng lo lắng theo. Cũng có thể là do tập quán văn hóa không nói về chuyện tiền nong nhiều. Hoặc là, khi còn sống chung với bố mẹ chồng tôi, nếu tôi nói thẳng “Năm nay, hơi khó khăn, nên mẹ chịu khó không mua áo mới nhé” thì con tôi cũng nghe thấy. Không phải vì trẻ con mà con không hiểu đâu, càng là trẻ con, suy nghĩ càng sâu sắc đấy!

Tell me about yourself.

This is really more of a request than a question. But these few words can put you on the spot in a way no question can. Many quickly lose control of the interview during the most critical time- the first five minutes. This is not the time to go into a lengthy history or wander off in different directions. Your response should be focused and purposeful. Communicate a pattern of interests and skills that relate to the position in question. Consider your response to this question as a commercial that sells your autobiography. Provide an answer that includes information about where you grew up, where you went to school, your initial work experience, additional education and special training, where you are now, and what you intend to do next. One of the most effective ways to prepare for this question is to develop a 60-second biographic sketch that emphasizes a pattern of interests, skills, and accomplishments. Focus your response around a common theme related to your major interests and skills. Take, for example, the following response, which emphasizes computers.

“I was born in Canton, Ohio and attended Lincoln High School. Ever since I was a teenager, I tinkered with computers. It was my hobby, my passion, and my way of learning. Like most kids I enjoyed computer games. When my folks gave me a computer as a reward for making honor roll my sophomore year, I mastered DOS, Windows, and WordPerfect within six months. I then went on to teach myself programming basics.

By the time I graduated high school, I knew I wanted to study programming. From that point on, everything fell into place. My life revolved around computing. By my junior year atSyracuse, I decided I wanted to work for a major software manufacturer. That is why I had an internship last summer at FastTrack Software.

I now want to work for a major player so I can be at the forefront of breaking trends and new technology. When my college roommate told me about his start in your department, I hounded him until he helped me get a referral, which brought me here today.

I am prepared to answer any questions you may have about my education and experience.”

This response sets a nice tone for starting the interview. The interviewee is able to say a lot within 60 seconds by staying focused. The message is clear: the interviewee has both passion and focus relating to the position. He stays on message and concludes by leaving the door open for additional questions about his education and experience. Unfortunately some candidates get off on the wrong foot by rambling on for several minutes about their childhood, family, hobbies, travels, and interests.

Repeat Key Accomplishment Statements

Throughout the interview you will be asked numerous questions about your attitude and ability to do the job. Whenever possible, talk about your accomplishments in terms of what you did and the results of your actions for employers. Give examples of your effectiveness, which should include specific skills and statistics.

Where do you see yourself five years from now?

This open-ended question is one of the most difficult and stressful ones job seekers face. Employers ostensibly ask this question because they are looking for people who know what they want to do and who are focused on specific professional goals. If you lack goals, you will have difficulty answering this question. Be sure you arrive at the interview with a clear vision of what you want to do today, tomorrow and five years from now. Be consistent with the objective on your resume and the skills and accomplishments you’re communicating to the interviewer. Your answer should be employer-centered. For example,

“In five years I hope to be working with an employer in an increasingly responsible position, that enables me to utilize my talents and work closely with my colleagues in solving important problems. I see myself taking on new and exciting challenges in an enjoyable environment and hopefully this will be with your company.”

Do not indicate that you hope to start your own business, change careers, or go back to school. Such responses indicate a lack of long-term interest since you do not plan to be around for long. While some may respond that they honestly haven’t really thought that far ahead, the interviewer infers that the applicant lacks vision and goals.

Describe a major goal you’ve set for yourself recently.

Give an example of a goal you both set and achieved. Ideally, this should be a professional goal; such as improved time management skills, achieved new performance targets, or learned a new skill. A personal example can also be appropriate if it reinforces your pattern of accomplishments. For example, if you take a great deal of initiative and quickly move into leadership positions, you might use a personal example relating to your recent community work: organized a community walk-a-thon that raised $30,000 in matching funds to purchase new computers for the local library. Talk about results of achieving your goal. This indicates you set realistic goals and that you can focus on outcomes. Select an example that has interesting outcomes related to your efforts. The example should showcase your skills and abilities.

Now that you’ve had a chance to learn more about us, what would you change about our company?

Be careful here. Most companies don’t want you to come in and shake up the place. At the same time, they don’t want someone who says, “Nothing, everything looks great here.” Seek a middle ground by focusing on one or two non-threatening issues that may have come up in your discussions. For example,

“From our discussion of the problem with the southwest accounts, I think we should look into the possibility of consolidating them the LA office. However, I think we need to do a thorough cost-benefit analysis of this region before making such a move. We may find the Phoenixoffice to be more beneficial.”

Such an answer indicates you are open to making changes but you also have a certain non-threatening decision-making style. Your response should sound sensible and innovative.

We all have weaknesses. What are some of your major weaknesses?

This is not the time to confess all your problems nor to confidently say you have no weaknesses. The best way to handle this question is to mention personal weaknesses that are outside the job or a professional weakness that you have already improved upon. For example,

“I have a real weakness for chocolate that tends to go right to my waist! I’m watching my calories carefully these days!” or “I’ve never been good with accounting. I’m glad this job doesn’t involve accounting.” Or “I have a tendency to take on too much on my own. I am working on this by delegating more.”

What type of decisions do you have difficulty making?

Show that you are generally decisive but mention that there are situations that give you time to pause or you are learning how to better make decisions. For example,

“I sometimes have difficulty choosing between two equally good ideas.” or “I used to have difficulty saying ‘no’ to people until I learned to better set priorities.”

What is your biggest failure?

Focus on something outside your work or something that happened on the job that you later fixed. Do not admit to any personal quality that might hamper job performance, such as procrastination, laziness or lack of concentration. Choose something that will not reflect badly on your ability to perform in the given position, such as one that took place early in your career. For example,

“My biggest failure was not being selected as a SEAL because I was diagnosed with night vision problems. When I was 18, all I wanted to be was a SEAL. But I’m glad I didn’t, because I may have overlooked an exciting career in information technology” or “When I was working at CL Advertising Associates, I lost the $2 million Jettler account after only six weeks on the job! I felt awful and thought I would be fired. I was determined to get the account back and did after six months. Today the account makes up 1/3 of CL Advertising.”

What are the major reasons for your success?

This is not the time to become extremely self-centered and arrogant. Keep in mind that employers are often looking for team players rather than Lone Rangers. A good response to this question may relate to a mentor/and or philosophy of work or the people you work with. Also, use this question as an opportunity to inquire about an appropriate “fit for success” with this company. For example,

“Many years ago I learned an important lesson from Bob Nelson, who was my first supervisor and really became my most important mentor. He told me his secret to success was to ‘Look at each day as a new opportunity to be your very best. Set high goals, be honest, never say no, and work with people who share your passion for doing their best.’ I’ve always remembered that advice and try to live it every day. I am very self motivated, determined and honest. I really love what I do and I try to surround myself with people who share similar passions. I thrive on this type of environment. Am I likely to find this environment with your company? Can you tell me a little more about the characteristics of successful people at your company? What do you see as some of the key success factors for this position?”

We’re considering two other candidates for this position. Why should we hire you rather than someone else?

Do not be distracted by the mention of two other candidates, you don’t know anything about them and they could be fictitious. Focus on what strengths you bring to the table. These should be consistent with the four things most employers are looking for in candidates during the job interview: competence, professionalism, enthusiasm, and likability. Remember, they are looking for chemistry between you and them. Be prepared to summarize in 60 seconds why you are the best candidate for the job. Also, let the employer know you want the job and you will enjoy working with them. A lack of interest in the job may indicate a lack of enthusiasm for the job and them.

How do you spend your free time?

This question may have several purposes. The interviewer may be just curious about your personal life without getting into illegal questions. He may also want to know how well rounded you are in your personal and professional lives. Focus on some of the standard hobbies or activities that most people engage in: golf, tennis, boating, reading, music, opera, collecting, gardening, or cooking. If you are operating a home-based business as a sideline, you may not want to reveal your entrepreneurial spirit-it may indicate you are planning to leave and go solo as soon as the business starts doing well.

Source: Haldane’s Best Answers to Tough Interview Questions, Bernard Haldane Associates, 2000.

Why do you want to work in this industry?

Tell a story about how you first became interested in this type of work. Point out any similarities between the job you’re interviewing for and your current or most recent job. Provide proof that you aren’t simply shopping in this interview. Make your passions for you work a theme that you allude to continually throughout the interview.

“I’ve always wanted to work in an industry that makes tools. One of my hobbies is home-improvement projects, so I’ve collected a number of saws manufactured by your company. I could be an accountant anywhere, but I’d rather work for a company whose products I trust.”

How do you stay current?

Demonstrate natural interest in the industry or career field by describing publications or trade associations that are compatible with your goal.

“I pore over the Wall Street Journal, the Times, Institutional Investor, and several mutual fund newsletters. And I have a number of friends who are analysts.”

Why do you think this industry would sustain your interest in the long haul?

What expectations or projects do you have for the business that would enable you to grow without necessarily advancing? What excites you about the business? What proof can you offer that your interest has already come from a deep curiosity-perhaps going back at least a few years-rather than a current whim you’ll outgrow?

“The technology in the industry is changing so rapidly that I see lots of room for job enhancement regardless of promotions. I’m particularly interested in the many applications for multimedia as a training tool.”

Where do you want to be in five years?

Don’t give specific time frames or job titles. Talk about what you enjoy, skills that are natural to you, realistic problems or opportunities you’d expect in your chosen field or industry, and what you hope to learn from those experiences. You shouldn’t discuss your goals in a fields or industry unrelated to the job you’re applying for. This may sound obvious, but too many candidates make this mistake, unwittingly demonstrating a real lack of interest in their current field or industry. Needless to say, such a gaffe will immediately eliminate you from further consideration.

“I’d like to have the opportunity to work in a plant as well as at the home office. I also hope to develop my management skills, perhaps by managing a small staff.”

Describe your ideal career.

Talk about what you enjoy, skills that are natural to you, realistic problems or opportunities you’d expect in this particular job or industry, and what you hope to learn from those experiences. Avoid mentioning specific time frames or job titles.

“I’d like to stay in a field related to training no matter what happens. I was too interested in business to work at a university, but I believe that teaching is somehow in my blood. I’ve been good at sales because I took the time to educate my clients. Now I look forward to training the new hires.”

Tell me something about yourself that I didn’t know from reading your resume.

Don’t just repeat what’s on your resume. Think of a talent or skill that didn’t quite fit into your employment history, but that’s unique and reveals something intriguing about your personality or past experience.

“You wouldn’t know that I’ve managed my own small portfolio since I was sixteen, but I believe that it’s important for you to understand my interest in investment sales. I’ve averaged a 12 percent return over the past eight years.”

Tell me what you know about this company.

Describe your first encounter or a recent encounter with the company or its products and services. What would be particularly motivating to you about working there as opposed to working the same type of job in a different company? The recruiter will look for evidence of genuine interest and more than just surface research on the company. Reciting the annual report isn’t likely to impress most recruiters, but feedback from customers and employees will.

“I served as an intern to a restaurant analyst last summer, so I followed all the steak-house chains closely. What you’ve done especially well is focus on a limited menu with great consistency among locations; the business traveler trusts your product anywhere in the U.S.I’m particularly interested in your real-estate finance group and expansion plans.”

What have you learned about our company from customers, employees, or others?

Describe how your interest has grown from personal dealings with the company representatives. Think creatively in preparing for job interviews. For example, prior to your job interview, speak with retailers or workers at other distribution points about the company’s product line. What can they tell you? Give one or two examples of what you’ve learned to explain why you’re interested in this company. What’s the most compelling example you can describe to prove your interest?

“I actually called several of the key accountants mentioned in your brochure. Two of the customers I spoke with explained why they continued to buy from you year after year. Your distribution operation is phenomenal. Are there any service improvements you think could still be made?”

Tell me what you think our distinctive advantage is within the industry.

Describe things you believe the company does very well, particularly compared to its competition. Explain how the financial strength of the company is important.

“With your low-cost-producer status and headquarters operation in a low-cost area of the country, you seem in a better position to be able to spend aggressively on R&D, even in a down year compared to your closest rival.”

What other firms are you interviewing with, and for what positions?

Often the candidate will try to impress the employer by naming some large firms in unrelated industries with completely different types of jobs. This is a big mistake! What employers want to hear is that you’re interviewing for similar jobs in the same industry at similar firms (such as their competitors). This illustrates that you’re committed to finding a job in your field of interest and are likely to be a low-risk hire.

“Actually, I’ve definitely decided to pursue a career as a restaurant manager, so I’m applying for restaurant management-training programs. I’ve recently had interviews with several other large national fast-food chains, such as Super Burger and Clackey’s Chicken.”

Do you believe you’re overqualified for this position?

Most people don’t expect to be asked if they have a great deal of experience. This question could quite easily catch a candidate off guard, which is exactly the interviewer’s intention. The candidate doesn’t hesitate in answering this question and shows complete confidence in his or her ability.

“Not at all. My experience and qualifications make me do my job only better, and in my opinion, my good design skills help to sell more books. My business experience helps me run the art department in a cost-efficient manner, thus saving the company money. Finally, I think I’m able to attract better freelance talent because of all my industry contacts. My qualifications are better for your company, too, since you’ll be getting a better return for your investment. Again, I’m interested in establishing a long-term relationship with my employer, and if I did well, I would expect expanded responsibilities that could make use of even other skills.”

What would you do if one of our competitors offered you a position?

The interviewer is trying to determine whether the candidate is truly interested in the industry and company, or whether he or she has chosen the company randomly. Contrast your perceptions of the company with its competitors, and talk about the company’s products or services that you’ve encountered. In the long run, which players do you believe are most viable and why? This is also a good place to ask the interviewer for his or her opinion.

“I’d say no. I’m not interested in other players in this industry. I want to work for Nike because I won a number of races wearing the Nike brand. Because of my positive experience with Nike, I know I’d be convincing selling your product to retailers.”

What’s your dream job?

This is your ideal chance to sell your aptitudes that fit the job description. Show an interest in finding new ways these skills can be put to use in a new job with additional responsibilities. Tie in the industry, size of company, or other factors where appropriate.

“My dream job would include all of the responsibilities and duties in this position you’re trying to fill. I also thrive in a fast-changing environment where there’s business growth. Your plans call for expanding internationally during the next year, and this would satisfy one of my ultimate goals of being involved in an international corporation.”

What motivates you to do this kind of work?

The interviewer will want to know about your belief in the products or services of the company. Use personal experience to demonstrate your interests and strengths. In an interview for your ideal job, you’d be highly motivated to get paid for working at something you liked. The interviewer will want to know if your natural interests are compatible with its particular job.

“I’ve been fortunate in my own schooling; I had wonderful teachers. I want to be that same kind of teacher-who not only encourages kids to learn but also sets an example that inspires others to want to teach. In the long run, that’s our best chance of turning around the quality of education in this state.”

Why should I hire you?

Don’t repeat your resume or employment history. Offer one or two examples to explain why you’re talking to this particular company. What’s the most compelling example you can give to prove your interest? This question often remains unasked, but it’s always in the back of the recruiter’s mind. Even if this question isn’t asked, you should find an opportunity to use your prepared response sometime during the interview, perhaps in your closing remarks.

“My uncle had a company that was a small-scale manufacturer in the industry, and although he later sold the business, I worked there for five summers doing all sorts of odd jobs. For that reason I believe I know this business from the ground up, and you can be assured that I know what I’d be getting into as a plant manager here.”

What are your strengths?

Describe two or three skills you have that are most relevant to the job. Avoid clichés or generalities; offer specific evidence. Describe new ways these skills could be put to use in the new position. If you have to talk about weaknesses, be honest without shooting yourself in the foot-avoid pointing out a weakness that could be a major obstacle in landing the job. For example, it might be wise to mention you barely have the required work experience for the job; the interviewer has surely noticed this much, and then you can explain how you’re qualified nonetheless.

“My strengths are interpersonal skills, and I can usually win people over to my point of view. Also, I have good judgment about people and an intuitive sense of their talents and their ability to contribute to a given problem. These skills seem to me directly related to the job. I notice that you require three years’ work experience for this job. Although my resume shows I’ve only two years’ experience, it doesn’t show that I took two evening college courses related to my field and have been active in one of the professional societies. I also try to gain knowledge by reading the industry’s trade journals. I’m certain that my combined knowledge and skill level is the equivalent of that of other people who do have three years’ of work experience. I’m also currently enrolled in a time-management course; I can already see the effects of this course at work on my present job.”

How do you explain your job success?

Be candid without sounding arrogant. Mention observations other people have made about your work strengths or talents. This question is similar to the question “What sets you apart from the crowd?”

“I never assume our customers are satisfied with our product, so I do my best to follow up with every customer. This feedback has provided valuable insight into the quality and characteristics of our products. The customer, as well, always appreciates this follow-up, especially when something hasn’t gone right and you still have the opportunity to correct it on a timely basis. In addition, I’m able to pass on information to our design and production units to help improve both process and product.”

Would your current boss describe you as the kind of employee who goes the extra mile?

Be ready to offer proof that you persevere to see important projects through and to achieve important results. Share an example that demonstrates your dependability or willingness to tackle a tough project. If you describe “long hours of work,” make sure you demonstrate that the hours were productive, and not just the result of poor time management.

“Absolutely. In fact, on my annual evaluations she writes that I’m the most dependable and flexible person on her staff. I think this is mostly because of my ability to juggle and prioritize. Would you like an example?”

Tell me about a time you didn’t perform to your capabilities.

This question forces the candidate to describe a negative situation. Do so in the context of an early career mistake based on inexperience; then demonstrate the better judgment you now have as a result of that learning experience.

“The first time I had to give a presentation to our board, I failed to anticipate some of their questions. I was unprepared for anything other than what I wanted to report. Now my director and I brainstorm all the what-ifs in advance.”

How do you manage stress in your daily work?

It might be helpful here to describe a stressful project you’ve worked on and the specific actions you took to organize each step and see the project through. How do you keep yourself calm and professional under pressure?

“I try to get out for lunch at least once during the week to clear my head. I also have a personal rule that stops me from reacting to a problem until I feel calm about it. I think, then act-but I’ve learned to do that over time.”

How do you regroup when things haven’t gone as planned?

Describe a time when some obstacle forced you to change your original plan, but you were still able to achieve the desired result. Did you rally the support of others to make this happen? With hindsight, how might you have better predicted the obstacle?

“I start by trying to imagine the worst possible outcome; then I back up and identify precautions I can take to avoid that scenario. In this way I usually end up with a result close to the original goal. The training example I described earlier is proof of that skill.”

Why is service such an important issue?

The interviewer is trying to determine if the candidate understands the importance of customer service in establishing a positive image in the marketplace, and its impact on new business sales. Outstanding customer service is also a great help in establishing long-term clients and repeat business-the profitable company’s bread and butter. The longer the relationship, the greater the possibility for profit.

“Service is a major contributor to customer satisfaction. Just as important as, or maybe even more important than, cost. If a customer isn’t receiving a level of service that meets or exceeds his or her expectations, that customer won’t be a customer for very long. In addition, that customer’s experience with your company may affect how potential customers in the marketplace view your company. People do talk and share information. This may affect not only profits but future sales as well. In many instances service may be the one thing that distinguishes a company from the competition. A bad reputation for service may compromise a company’s position in the marketplace.”

Tell me about a time when you had to deal with an irate customer. How did you handle the situation?

How you react when others lose their temper or become upset is very important in most positions, especially those in service industries. The interviewer will be looking for evidence of your aptitude for work that involves a great deal of contact with the public. Give an example of a time when you were faced with a difficult person and how you handled it. Your answer should illustrate your maturity, diplomacy, and awareness of the needs and feelings of others.

“My customer service position at the telephone company involved dealing occasionally with irate customers. When that happened, I’d try to talk in a calm, even voice, in order to get the person to respond in a businesslike manner and focus on trying to resolve the situation. Most times I was able to rectify the problem and pacify the customer, but I remember one incident in particular in which the caller became verbally abusive. I tried to remain calm and professional and not to let my personal feelings enter into the situation. I didn’t respond to the abuse, I just made a not of it and continued to help he customer as best I could. When the abuse persisted, however, I politely asked him to call back and ask for my manager, because at that point I knew I shouldn’t resolve the problem.”

How do you manage your work week and make realistic deadlines?

To answer this question effectively, describe in detail how you establish priorities, set deadlines, and determine schedules.

“I always reserve two hours of dead time every day to handle any unanticipated problems that may occur. I used to plan for eight or nine hours of project time, but now I find that I’m able to manage my own projects, as well as whatever my boss and staff need from me.”

What personal skill or work habit have you struggled to improve?

This question is similar to “Describe a professional skill you’ve developed in your most recent job.” However, here you probably want to discuss an improvement from the earliest days of your career or from your relatively distant past. Make sure you convince the interviewer that this particular work habit is no longer an obstacle.

“I had to learn to say no. I used to be helpful to the point that other staff abused my goodwill. Now I offer to help by countering with something I’d like help on in return. On balance I believe the trade-off is more equitable, and cooperation in our office has improved over time.”

What color is your brain?

Be aware that you’ll probably be asked zany questions. The point is not to stump you, but to find out what makes you tick. When the standard interview questions are asked, people are prepared, and it’s harder for the recruiter to get to know the real person. An advertising recruiter, for example, tries to avoid this. There is no right or wrong answer to this type of question. In fact, the recruiter won’t even really care what your answer is. He or she just doesn’t want to hear something like, “I don’t know, I guess it’s blue because that’s the way I imagine it.” The point is to see how creative you are and how you think. Be sure to explain why you answered the way you did.

“My brain is red because I’m always hot. I’m always on fire with new plans and ideas.”

If you got on an elevator where everyone was facing the back, what would you do?

Interviews in creative fields like advertising and graphic design are different from other types of job interviews. Advertising recruiters tend to have a different interview style and process, usually conducting more of a behavioral interview. Recruiters ask questions like these to figure out what your behavior might be in a particular real-life situation.

“I think I’d face the front anyway and say aloud, ‘It’s really much more comfortable facing forward, you know.’ “

What’s the most creative or innovative project you’ve worked on?

Provide examples of your initiative and resourcefulness. Discuss how your leadership skills have helped you accomplish your goals. Give a specific example that shows a creative, new, or unusual approach to reaching your goals.

“During my summer job at Cellular One, I noticed that the sales inquiries were distributed haphazardly to all the marketing assistants in the office. I decided to set up a system grouping inquiries according to region or according to company size. This approach enabled the entire marketing team to come up with better and more creative solutions to our sales problems.”

Consider the following scenario: You’re working late one evening and are the last person in the office. You answer an urgent telephone call to your supervisor from a sales rep who’s currently meeting with a potential client. The sales rep needs an answer to a question to close the sale. Tomorrow will be too late. You have the expertise to answer the question, but it’s beyond your normal level of authority. How do you respond?

This response shows that the candidate is confident in his or her ability and can be counted on in an emergency. Similarly, your answer should indicate that you’re not afraid to be the decision maker in a tough situation, even if the situation’s beyond your normal level of authority.

“I’d get all the pertinent information, taking well-documented notes. I’d answer the question based on my knowledge and the information provided. I’d leave my supervisor a note and fill him or her in on the details the next morning. I’d be sure to explain my decision, as well as the thought process behind it.”

Give me proof of your persuasiveness.

This is a question about leadership, but try not to use an example in which you were the designated leader. If possible, describe a time when you didn’t really have authority but instead used your powers of persuasion to get people on your side. Describe your goal and the outcome of your efforts. Why did people trust or believe you?

“During my summer internship I was assigned the task of conducting a benchmarking study for all the communication expenditures for a major utility. I had to get the consensus of employees in several different departments. Unfortunately, they resented the fact that I was just a summer intern, and they refused to cooperate. I had to schedule individual meetings with every employee and persuade each one that I was doing what would be ultimately to his or her own department and to the company. After a frustrating month, I finally got everyone’s cooperation, the project went flawlessly, and in the end I received a bonus for my efforts.”

What’s your most productive or ideal work setting?

The interviewer wants to know the impact that the candidate’s working environment has on his or her job performance. How well would you fit the position, physical layout of the department, and attitudes of the particular work group? Emphasize your ability to work in a variety of settings and how you’ve managed to be productive in less-than-ideal work environments.

“I like having at least one hour of uninterrupted time in the early morning to plan my day. I usually start around 7 a.m. Otherwise, I enjoy an office with open doors, constant feedback, and lots of energy and activity. It helps me work more productively when I sense how busy everyone else is, too.”

Do you prefer continuity in structure or frequent change in your daily work?

Your answer should be consistent with the job description. Describe environments that have allowed you to remain interested and learn new things without getting bored.

“I enjoy challenge and change, which is why I frequently ask for the tough assignments. The last two projects we discussed were ones that I asked for. I don’t allow myself to get bored.”

What environments allow you to be especially effective?

Emphasize your flexibility and your ability to work in many different types of environments. Your answer should not consist of a laundry list of requirements (private office, few interruptions, and so on) or the interviewer may conclude that you will be difficult to satisfy.

“Although I can work effectively in most environments, I prefer environments where people are their own bosses, within reason. I like to have a goal but be able to draw my own map to get there. To accomplish goals, I rely on asking questions and finding people receptive, so cooperation and access are important to me in a work group.”

How will you complement this department?

Describe how your personality and/or skills would help round out the department. What types of people enjoy working with you for hours at a time? How would the company’s customers or clients react? Assure the interviewer that there will be no surprises about your work personality.

“I enjoy an environment in which people bounce ideas off each other and have the flexibility to ask for help when they need it. I’m usually a great troubleshooter for PC problems in my office, and I’m often going to ask for help proofreading important memos. I believe in give-and-take.”

Whom did you choose as your references and why?

The interviewer is looking for a logical mix of people without any obvious omissions. For example, a former sales person would do well to include a former salesperson as a reference. Describe what you’d expect each of your references to say. Include a diverse group-senior to junior, an associate from work, and old professor from college.

“I selected a former boss, a peer, and customer as references, to demonstrate that I’m a pretty well-rounded person and get along with all the important work associates in my life.”

Can we call all of your references?

This is a question designed to protect you. If your current job employer doesn’t know your looking for a new job (as is most often the case), you can request that the interviewer contact your current employer after you’ve accepted a position and given your notice to your current employer.

“I’d prefer that you call my current boss only after you’ve made me a firm offer of employment and I’ve had a chance to tell her myself that I’m changing jobs. Then, of course, I understand your need to verify that my application was accurate.”

Are you most productive working alone or in a group?

The interviewer is looking for someone who can work in an environment without the environment disrupting the candidate’s preferred way of getting work done. Be honest but communicate that you’re a flexible and reasonably adaptable employee.

“I need some privacy time for planning, but otherwise I like the activity and noise of people around me and the ability to share ideas. I think most writers need reinforcement, because we all get writer’s block occasionally.”

Tell me about an effective manager, supervisor, or other person in a leading role you’ve known.

Talk about a supervisor’s management style and interpersonal skills. Focus on the positive-how the person worked rather than what type of work he or she did. How was the person able to accomplish so much and get your support?

“The best professor I ever had always reviewed the most important points from our last class before he moved on to new material. He also watched our faces carefully and repeated information whenever he saw a blank stare. Sometimes he would just ask for feedback by saying, ‘What are you having difficulty with?'” He never assumed too much or made us feel dumb for not grasping a concept quickly.”

What type of people do you work with most effectively?

Focus on the positive here. What type of boss, employee, and colleague would you be? Keep in mind that the interviewer wants to find out how well you would fit in with the other personalities in the company-not how well the other personalities in the company would suit you.

“I tend to work well with people who are confident and straightforward. It’s more difficult for me to be around timid people, because I move quickly and am decisive.”

What things impress you in colleagues?

The recruiter will want to see how developed your interpersonal skills are. More than likely, you’ll be interacting not only with your own department, but with other people in the company, and possibly colleagues. Show the recruiter that you will shine in this area.

“I admire and work best with people who are of good character and have integrity. I also think confidence and enthusiasm is positive in any business environment.”

How do you organize and plan for major projects?

Give the interviewer a good idea of your general approach to mastering complex tasks. You may wish to include here how you decide time frames, set deadlines, determine priorities, delegate tasks, and decide what to do for yourself.

“I love to brainstorm a best, worst, and most likely scenario. Then I set out a timetable that’s realistic. What I usually find is that some combination of my best and worst cases evolves; I can adjust my schedule easily as these things unfold because I’ve already visualized what could happen and how I’d react.”

What personal characteristics add to your effectiveness?

Talk about what makes your personal style unique and effective. For example, how are you able to get cooperation from others? What specific skills and traits help you get results, and why?

“I always stay in touch with my network. If I see an article that might be of interest to someone I know, I clip it and send it to that person. Then, when I need help and make a phone call to that person, the phone call gets returned promptly.”

How have your technical skills been an asset?

Describe how you’ve used technical skills to solve a problem. Tell a specific story. Demonstrate how these same skills have been useful in other situations or in most of the jobs you’ve held. If you’re hired, what situations will you handle particularly well?

“Although I never planned on a career as a writer or publisher, much of my job in marketing has depended on good writing and creative layout skills. My part-time college job with a newspaper taught me a lot about desktop publishing, how to position something on a page effectively, and how to write short sentences with maximum impact. In all of my marketing jobs, I’ve been able to explain my goals clearly to graphic designers, which has helped me avoid costly design revisions.”

How do you usually go about solving a problem?

The interviewer will want to hear the logic you use to solve problems as well as the outcomes you’re able to achieve. Are you decisive? How do you narrow the options and make decisions? What do people say about your reasoning skills? What examples would they cite of your effective decision-making?

“When I need to solve a problem, I generally start by writing down as many ideas as I can think of about possible causes. Next I look for relationships among causes so I can group together symptoms of bigger problems. Usually, after I study these groups of problems, the real cause becomes readily apparent.”

How practical or pragmatic are you?

Give the interviewer an example of some practical or sensible approach you’ve used to solve a problem. When was a simple solution the best solution? Had others overlooked the obvious? In this example, you’ll want to show off your commonsense skills rather than your academic skills.

“I can usually pick up on an underlying problem, even if it’s not too obvious. I recall an investment banker who visited our real-estate-finance class and asked us what might cause the Tokyo investment community a problem in attracting local investment dollars. A number of finance students in the class started trying to think of some complicated set of reasons. I decided it would have to do with getting out of a bad market quickly, and that a non-liquid investment would create problems. I said investors would be unsettled if the primary investment is local real estate and inflation has caused the paper value to exaggerate the real street value. As it ended up, that was the answer he wanted.”

Tell me about a time when there was no rule or precedent to help you attack a problem.

Can you operate without structure? Describe your problem-solving process, especially the steps you took and measures you established in a particularly trying situation. Demonstrate confidence and the willingness to take on more challenges.

“I was the first employee in a newly created position. I spent the first week developing an understanding of the history that had led to creation of the position. Only then did a method for setting priorities on the job become clear.”

What’s your greatest achievement to date?

Be sure that the achievement you describe here is relevant to the job you’re interviewing for. Also, be careful that your answer doesn’t sound as if the best is behind you. Mention something great that you’ve achieved, but clearly communicate your belief that the best is yet to come.

“I’m proud of the fact that I graduated on time with a solid GPA while I played varsity basketball for four years. A lot of women on my team either took a reduced course load or let their grades suffer. I believe the reason I got through it all was sheer determination; I never even let myself visualize anything but finishing on time and with good grades. So I firmly believe, as a professional counselor, in the importance of a positive outlook.”

Tell me about something you accomplished that required discipline.

This is your opportunity to discuss a skill you worked to develop, or a time when the quantity of your work required solid time-management skills. How did you remain focused?

“I had to work two jobs to put myself through graduate school. I interned at the newspaper while I studied journalism during the week. Then on weekends, I sold real estate. Juggling those three schedules was a challenge, but I did it because it was important to me to graduate without school loans.”

Where do you hope that your career will have progressed to in the next few years?

Avoid the temptation to suggest job titles; this makes you seem unbending and unrealistic, since you don’t know how long it might have taken your interviewer to reach certain levels, and you wouldn’t want to insult. Describe new experiences or responsibilities you’d like to add that build on the job you’re applying for.

“Over the next few years I’d like to have progressed to the point there I have bottom-line budget responsibility, and I’m also in charge of a production unit where I have labor-relations, quality-control, design, and manufacturing responsibilities. I believe this job will go a long way to helping me meet my career goals.”

Since this will be your first job, how do you know you’ll like the career path?

This can be a difficult question to answer convincingly, unless you’ve done a little bit of preparation. Discuss, for example, an internship or a conversation that’s allowed you to assess the culture of the organization or to preview the work involved. Describe other people in the profession who have been mentors or who have taught you about the field. Also, point out why you’re interested, how you learned more about the industry, and how you stay current with industry trends.

“Although it’s true that I’ve never worked a job in your industry, I’ve talked to many friends and alums at my school who’ve been successful in your company. I always ask them questions, ‘What’s the most frustrating thing about your job?’ and ‘What’s the most rewarding thing about your job?’ From the information I’ve gained, I’m confident that I’ll be able to adapt quickly to your culture and will find the next few years rewarding, based on my goals and values.”

What are your aspirations beyond this job?

Again, don’t fall into the trap of specifying job titles. Stick to a natural progression you see as plausible. How should this job grow for the good of the organization? Then turn your attention once again to the job at hand. If you seem too interested in what lies beyond this job, the interviewer will fear that you won’t stick around for long.

“Beyond this job as a marketing assistant, I see myself moving up through marketing analysis into brand management and eventually running a category. I’m aware that there are several skills I need to develop in the interval, and I believe with your continuing-education program and my own motivation for self-improvement, I’ll have those skills when the opportunities arise for greater responsibility. That’s why I’m determined to learn from the ground up, starting as a marketing assistant.”

How long do you think you’d continue to grow in this job?

This is a variation on the question, “Where do you want to be in five years?” Be as specific as you can, considering what you know about the position. Don’t mention a job title you’d want next, or the interviewer will wonder if you’re already preoccupied with moving on.

“My own personal measure of growth in a job is acquiring new skills, new knowledge, and new insights into the industry. As long as I can measure this type of growth, I consider myself successful. I’m a believer in stretching a job by reaching out to learn more about other areas that are peripheral to the job I’m in.”

Compare this job to others you’re pursuing.

Some consistency or thread of commonality among your other prospects is important here. Your choices must reflect your career aspirations. What common skills are clearly needed in all the jobs you’re pursuing?

“I’ve narrowed my job search to only those large securities firms within the finance industry. The basic skills necessary with all of these firms are similar: strong quantitative and analytical abilities, the ability to make decisions quickly, and good interpersonal skills to react to a customer’s needs.”

Tell me about your salary expectations.

A well-prepared candidate can effectively turn this question around. Ask first for the company’s salary range, then answer in general terms based on your qualifications in relation to the job requirements.

“I’ve become a little frustrated in the past year because the downturn in our industry has caused limited promotional opportunities. Based upon salary information published by our national association, the market price for someone with my experience and educational background is in the broad range of thirty to forty thousand dollars per year. Although I’m not certain how your salaries compare to the national norms, my feeling is that my value would certainly be in the upper half of this national range. I hope you’ll share with me some of your salary ranges relative to the national norms.”

What do you reasonably expect to earn within five years?

Again, turn this question around and ask what’s typical for the career path. Then consider, based on your skills and performance, the areas you’ll excel in. Leave it to the interviewer the appropriate time frames for promotions. Don’t speculate, or you’ll risk sounding arrogant, unrealistic, or the opposite-too reserved or too tentative.

“My expectation for the next five years is that my contributions will be recognized and appropriately rewarded. I realize that salary levels are based on a number of factors, including the company’s profitability and the general business cycle that affects our industry, but I expect to take on greater responsibility each year and to be appropriately compensated for my efforts and contributions.”

Other than work, tell me about an activity you’ve remained interested in over several years.

The interviewer is looking here for a history of commitment over time, and consistency of interests. Do you sustain your hobbies over a period of time, or do you have a different hobby every year? Are your interests compatible with the job you’re applying for? Would they be of value in any way to the company?

“I’ve been involved in Cancer Society fundraising ever since my grandmother died from the disease. In the back of my mind I guess I’m hoping the research can lead to findings in time to save the life of someone else in my family.”

What do you enjoy in your spare time?

The interviewer wants evidence that you’re well rounded, not just one-dimensional. He or she is looking for shared interests or common ground. You should always, in some way, relate your answer to the job description.

“I really enjoy getting outside-I often go camping and hiking. I’ve learned a lot about different fabrics that are good for various weather conditions. That’s why I’m so interested in your textile operations.”

Do you live a balanced lifestyle?

Do you have an outlet, a way to break from work, so that you show up each day refreshed and ready to perform at your highest level? Describe something specific that allows you to relax. Are your personal and career interests compatible in terms of their logic or thought process?
“I make an effort to get out of the office at a reasonable hour twice a week. I go home and walk my dog. That’s one of the most relaxing things I do, but it often helps me to think of solutions for problems at work, even though I’m not consciously trying to solve those problems.”

What outside activities complement your work interests?

The interviewer is interested to see if the candidate’s personality is reflected in both work and outside activities. Your answer to this question will shed light on your personality and thus possibly on your compatibility with the job.

“I’ve always enjoyed tennis. In many ways it’s a game of strategy and pacing. When something isn’t working in the first set, you have to change your strategy for the second set. You also have to pace your energy in case you go to a third set, and constantly watch and read your opponent’s reactions. I’m a gutsy tennis player-I go for the big points sometimes-but I’m careful with timing. That’s the way I work, too.”

If you found yourself getting burned out, what would you do to revitalize your energy?

Are you disciplined enough to avoid burnout? When you’re not being productive, do you recognize it? What do you do to cope with stress?

“I don’t allow myself to get involved in a routine to the point that I get burned out. I’ve always been the type of person who asks for new assignments so that I stay motivated and interested.”

Our company believes that employees should give back time to the community. How do you feel about it?

Describe a time you gave something to a community or organization as a volunteer. Do you go above and beyond what’s expected of you? Do you use your skills productively? Are you unselfish-a team player? Demonstrate how your personal interests make you productive even when you aren’t being paid. What incentives other than a paycheck inspire you?

“I believe that, too. In my last job as manager I told each of my employees that they could spend one Friday afternoon a month at a charity of their choice on company time as long as they weren’t gone on the same Fridays. Ironically, productivity didn’t decrease at all; they got more done in the morning-and I guess Friday afternoons weren’t that productive to begin with. I’ve spent my afternoons with an adult reading program.”

What community projects that can use your professional skills are particularly interesting to you?

This interviewer wants to know if the candidate will be a good corporate citizen. The question also gives the interviewer a sense of the job seeker’s values. Try to focus your answer on productive applications of your work-related skills. Don’t get sidetracked describing a cause that doesn’t demonstrate job-related skills. Avoid discussing any charity or organization that may be considered controversial.

“As a marketing person, I’ve offered free advice to our local high school for its fund-raisers, as well as to a local real-estate office whose success could help my rural community’s real-estate values.”

Describe how a sport or hobby taught you a lesson in teamwork or discipline.

Tell about a time you had to use teamwork to get a desired result. Tell a specific story, then explain how the same skill or lesson has been used in your work.

“My football coach from high school taught me always to watch out for the other guy. If you do, he’ll cover you when you need him to. I’ve applied that principle in all my work groups, especially on the trading floor.”

When you aren’t at work, do you prefer to stick to a schedule, or do you prefer to be spontaneous? Why?

Be careful that, whichever answer you choose, it’s consistent with the job you’re interviewing for. For example, since accounting is a profession that requires discipline and precision, your answer should reflect your natural inclination toward agendas, schedules, and precision. However, for a sales job, you’d probably want to show that you’re prepared to wing it. This question is essentially about your job personality but is also about your compatibility with the job.

“My workday is very structured because I’m generally in four or five meetings a day. On the weekends, I like to have a plan, but not necessarily a set schedule. That in itself is a relaxing change of pace for me, but I feel I’d be wasting time with no plan at all.”

Tell me about an interest that you outgrew.

Describe a former interest or hobby that you no longer pursue, making sure that the interest isn’t related in some way to the job you’re interviewing for. Talk about why you outgrew the interest and how it’s not compatible with your current interests. Be sure to discuss how your current interests are related to your career.

“Early on, I wanted to be a research physician. Then I spent time in a chemistry lab and realized I wasn’t looking forward to the next two years of lab work. That’s why I’ve chosen marketing for medical equipment instead. It combines my respect for the medical profession with a job that’s more suited to my personality.”

What would you do if I told you that I thought you were giving a very poor interview today?

Interviewers like to ask stress questions like these to see how well you hold up under pressure. Your best bet is to stay calm and relaxed; don’t allow your confidence to be shaken.

“Well the first thing I’d do is ask you if there was any specific part of the interview that you thought I might have mishandled. After that I’d think back and try to remember if there had been any faulty communication on my part. Then I’d try to review possible problems I had understanding your questions, and I’d ask for clarification if I needed it. Finally, if we had time, I’d try to respond more fully and appropriately to the problem areas you identified for me.”

Tell me about your most difficult work or personal experience.

The interviewer will want to know how you hold up under pressure. Describe a situation, either personal or professional, that involved a great deal of conflict and challenge and placed you under an unusual amount of stress. What, specifically, were the problems, and what did you do to resolve them?

“One time my coworker went through rehab for six months after a wreck, and I picked up a lot of additional work to help him out. I know he would’ve done the same for me, and it’s important for me to have that kind of trust along the members of my work group.”

If this were your first annual review with our company, what would I be telling you right now?

For this question you obviously want to present a positive impression. “I wish you would show up on time more,” is definitely not a good answer. Remember to focus on one or two of your key strengths based on the personal themes you’ve developed.

“You’d be thanking me for a job well done and would be explaining how you look forward to continuing to see good work from me. Furthermore, I would anticipate your explaining how you really appreciated my putting in extra time on some key projects and how my creative thinking helped come up with some innovative solutions to existing problems.”

Give an example of a time when you were asked to accomplish a task but weren’t given enough information. How did you resolve this problem?

Although this example may seem trivial, the candidate demonstrates maturity and an ability to approach work conceptually. The interviewer will want to know that you understand that just getting the job done isn’t enough. Your response should show resourcefulness and initiative.

“At my last internship, my supervisor, an account executive, asked me to assemble five hundred press kits for a mailing. I wasn’t sure in what order the pages and press releases should go, but my supervisor had already left for a client meeting. Afraid of putting the information together in the wrong order, I managed to track down her cell phone number and called her in her car. She explained the order of the materials over the phone, and in the end I managed to prevent a mistake that would have cost hours of work and a delay in the mailing-not to mention a few headaches.”

How have you handled criticism of your work?

The interviewer is looking for an indication of the candidate’s accountability and professional character. Describe a specific project or work habit that caused you a problem until you faced up to it and overcame it. Alternatively, you might describe a time you responded objectively and professionally to particularly harsh or unreasonable criticism of your work.

“I wasn’t able to keep a good employee once who’d been in our manufacturing facility for ten years. His job description was rewritten to require computer skills. I offered to send him to night classes, but he refused the help. I had no option but to replace him. In retrospect if I’d encouraged him and other employees to acquire new training periodically, he might not have been overwhelmed by the time his position was reworked. Now I’m vigilant about encouraging my group to attend seminars and courses to enhance their job skills and to avoid becoming outdated.”

Tell me about a situation that frustrated you at work.

This is another question designed to probe the candidate’s professional personality. The interviewer will want reassurance that you are able to hold up under pressure. Describe how you’ve remained diplomatic, objective, or professional in a difficult situation.

“I was frustrated once when one of my clients, who’d insisted on a high-growth stock, called in a panic because the stock price had dropped more than twenty points in one day. I had a hard time convincing him to ride it out rather than cut his losses. This happened despite my attempts from the beginning to explain the short-term volatility of that stock.”

Tell me about your least-favorite manager or professor.

Answering this question will be a bit like walking across a loaded minefield, so be aware! Keep in mind that the interviewer doesn’t want to learn about your former supervisors; he or she does want to learn about the way you speak about them. Though the interviewer may bait you to make a negative statement about your former employer, doing so can create a host of problems. Even if your claim is completely true and justified, the recruiter may conclude either that you don’t get along with other people or that you shift blame to others. The best way around this dilemma is to choose and example that’s not too negative, touch upon it briefly, then focus the rest of your answer on what you learned from the experience.

“Well I’ve been pretty fortunate as far as managers go, and I didn’t have any problems with my professors. In my first job out of college I worked with a manager who was pretty inaccessible. If you walked into his office to ask a question, you got the sense that you were bothering him, so we just learned to get help from each other instead. I wouldn’t say he was my least-favorite manager, because he was a good manager in a lot of ways, but I would have preferred that he’d made himself more available to us and given us more direction.”

Who’s the toughest employer you’ve ever had, and why?

Again, you should avoid making negative statements about your previous employers, at all costs. Turn the question around with a positive, upbeat response, as this candidate does.

“That would be Ms. Henson at Franklin Associates. She’d push people to their limits when things got busy, and she was a stickler for detail. But she was always fair, and she rewarded good, hard work. I’d call her a tough boss, but a good boss.”

Time management has become a necessary factor in productivity. Give an example of a time-management skill you’ve learned and applied at work.

When answering this question, describe a time-management technique you’ve applied to work that’s allowed you to save time and resources. In such areas as public relations time is precious, and the interviewer will want to see that you have an idea of how valuable your time is. Try to give an example that demonstrates how you’ve managed to increase productivity because of effective time management.

“I regularly use scheduling software, which helps me effectively plan for the day, week, month, or year. It also has a to-do-list feature and an alarm option, which is helpful for meeting timely deadlines. In general, though, I’m very goal oriented and self-disciplined. I like to focus clearly on one project at a time for a set amount of hours. In the past I’ve found that this has helped me save time, which in turn has given me the opportunity to implement new procedures that have ultimately saved the department time and money.”

Would you be willing to locate to another city?

You may, even in some first interviews, be asked questions that seem to elicit a tremendous commitment on your behalf, such as this one. Although such questions may be unfair during an initial job interview, you may well conclude that you have nothing to gain and everything to lose with a negative response. If you’re asked such a question unexpectedly during an initial job interview, simply say something like “That’s certainly a possibility” or I’m willing to consider that.”

Later, if you receive an offer, you can find out the specific work conditions and then decide if you wish to accept the position. Remember, at the job-offer stage you have the most negotiating power, and the employer may be willing to accommodate your needs. If that isn’t the case, you might wish to explain that upon reflection, you’ve decided you can’t (for instance) relocate but you’d like to be considered for other positions that might open up in the future.

“I’d prefer to be based here, but it’s certainly a possibility I’d be willing to consider.”

Would you be able to work extended hours as necessary to perform the job?

Your response should match closely the position you’re applying for and should reflect a realistic understanding of work and time required. Ask about seasonality of work, if you’re unsure, and show a willingness to work occasional extended hours.

“I’m accustomed to working long hours during the week. I usually work until at least six-thirty, because I get a lot done after the business office closes at five. I can make arrangements to be available on weekends, if necessary, though I do prefer to have at least twenty-four hours’ notice.”

Sell me this stapler.

With this kind of question the interviewer will want to determine how quickly you can think on your feet, as well as your ability to communicate effectively and succinctly. Be prepared to give a thirty-second speech on the benefits and advantages of virtually any common office object, from a paper clip to a telephone, particularly if you’re interviewing for a sales position.

“This is a professional-quality stapler, designed to be functional as well as attractive. It will help you reduce clutter by enabling you to fasten pages together. And since papers relating to the same subject will now be attached, you’ll be more efficient and will save time searching for papers. Finally, its sleek shape and back color are coordinated to match the rest of your office furniture.”

What is your biggest weakness?

This is a great example of what is known as a negative question. Negative questions are a favorite among interviewers, because they’re effective for uncovering problems or weaknesses. The key to answering negative questions is to give them a positive spin. For this particular question your best bet is to admit to a weakness that isn’t catastrophic, inconsistent, or currently disruptive to your chosen professional field, and to emphasize how you’ve overcome or minimized the problem. Whatever you do, don’t answer this question with a copout like “I can’t think of any,” or even worse, “I don’t really have any major weaknesses.” This kind of a response is likely to eliminate you from contention.

“I admit to being a bit of a perfectionist. I take a great deal of pride in my work and am committed to producing the highest-quality work I can. Sometimes if I’m not careful, thought, I can go a bit overboard. I’ve learned that it’s not always possible or even practical to try and perfect your work-sometimes you have to decide what’s important and ignore the rest in order to be productive. It’s a question of trade-offs. I also pay a lot of attention to pacing my work, so that I don’t get too caught up in perfecting every last detail.”

Why weren’t your grades better?

It’s likely that if you’ve made it to the interview stage, you fulfill the basic criteria for the position, including the education requirements. The recruiter is probably trying to judge here how well the candidate handles adversity. It’s important not to get defensive or to place blame. Instead, try to put a positive spin on the question-for example, by concentrating on what you learned and the extra effort you put in, rather than on the grades you received.

“School was a wonderful experience for me. I really enjoyed learning new ideas, I studied consistently, and I was attentive in class. But I never believed in cramming before the night of an exam just to get a higher grade or staying up all night to finish a term paper. I really believe I learned just as much as many students who went for the grades.”

Was there a course that you found particularly challenging?

The interviewer will want to see how well you respond to difficult situations. Demonstrate that you won’t fold in the face of difficulty, and that you’re willing to put in the extra effort to meet a challenge.

“Initially I was completely overwhelmed by the introductory chemistry course that I took last year. No matter how hard I studied, I seemed to be getting nowhere. I failed the first three quizzes. So I tried a new approach. Instead of just studying by myself, I asked a friend who’s a chemistry major to help me with my studies. I also began to seek help from the professor after class. And I found that more time I spent in the lab was critical. I ended up with a B-plus in the course and thought I achieved a solid understanding of the material. More than that, I learned that tackling a new field of study sometimes requires a new approach, not just hard work, and that the help of others can be crucial!

Why didn’t you participate more in extracurricular activities?

The interviewer may be worried that if you don’t have many outside interests, you may eventually suffer from burnout. Employers like candidates who are well rounded and have interests outside of work. If you didn’t participate in formal extracurricular activities in college, you still may want to talk about some of your interests, such as reading or exercising, that you may have a passion for running even if you weren’t on the college track team.

“I wanted to give as much effort as possible to my studies. I came from a high school in a very small town, where I received a lot of A’s, but this didn’t prepare me well for college. So I studied hard. I have, however, found time to explore the city and make new friends, and I do socialize formally on the weekends.”

 

Source: http://www.chasedream.com/show.aspx?cid=21&id=2439

Listening Practice through Dictation là bộ giáo trình luyện nghe tiếng Anh gồm 4 cấp độ. Các bài nghe cơ bản được thiết kế cho những người học tiếng Anh như một ngôn ngữ thứ hai khác nhau, từ người mới học tiếng anh cho đến người học Tiếng Anh ở trình độ cao. Đây là bộ giáo trình đã được giới thiệu trong bài cách học tiếng anh hiệu quả. Các bạn nhớ đọc thật kỹ bài viết này để nắm được cách học bộ LPTD này nhé.

HƯỚNG DẪN HỌC LISTENING PRACTICE THROUGH DICTATION

Chúng ta sẽ học bộ giáo trình LPTD để rèn luyện cả 4 kỹ năng nghe-nói-đọc-viết như sau:

A. KĨ NĂNG NGHE:

Nghe bao nhiêu là đủ, theo mình thì LPTD xếp theo trình độ tăng dần bài viết, càng về sau thì bài càng dài và có nhiều từ mới nên để hiệu quả nhất các bạn nên nghe tăng dần như sau:

  • Phần 1 mỗi bài nghe ít nhất 100 lần.
  • Phần 2 mỗi bài nghe ít nhất 130 lần.
  • Phần 3 mỗi bài nghe ít nhất 150 lần.
  • Phần 4 mỗi bài nghe ít nhất 170 lần.

***CÁCH NGHE:

1. Bạn phải vừa nghe và vừa nhìn vào transcripts (đoạn text) nhiều lần để đoạn văn đó bắt đầu in dấu ấn trong não bộ, sau đó mới tiến hành đọc lại nhiều lần cái đoạn văn vừa nghe-có tác dụng repetition và luyện đọc.

2. Phải nghe và nhìn từ vựng cùng 1 lúc để lần sau mỗi khi nghe lại từ này thì trong đầu ta sẽ hiện lên cái từ đó, tương tự cho cả câu. Cho nên nếu như bạn tra từ trước mà không nghe, thì làm sao bạn biết từ đó đọc như thế nào-học như thế này có tác hại: dễ quên từ và nhiều khi đọc lộn từ-vì phát âm tiếng anh, có nhiều từ ta phải nghe người bản xứ đọc thì ta mới đọc lại đúng được chứ không phải thấy nó quen là ta có thể đọc được. Trong giai đoạn này tuyệt đối không được tra từ điển.

3. Nếu các bạn đọc hết thì khi bạn nghe LTPD2 thì các bạn nghe lại các bài của LPTD1. Khi các bạn nghe LPTD2 thì các bạn dành ra khoảng 1 tiếng để nghe các bài LPTD1, nghe từ 5 đến 10 bài thôi mỗi bài 5 lần chẳng hạn, mục đích là tăng số lần nghe các bài lên và duy trì đến giai đoạn đọc. Khi đến giai đoạn đọc LPTD1 thì bài nào bạn đọc bạn bỏ qua không nghe nữa, tương tự cho các phần sau.

***KINH NGHIỆM:

1. Không đọc nhẩm hay đọc thành tiếng trong khi nghe vì nó sẽ làm bạn mất tập trung vào bài nghe cũng như giảm hiệu quả khi học, lỗi này nhiều bạn mắc phải mà không biết.

2. Bạn nên nghe từ 10 bài đến 20 bài trong 1 ngày. Mỗi bài nghe 10 lần rồi chuyển nghe các bài tiếp theo.

***KẾT QUẢ: Việc nghe đi nghe lại mà vẫn không hiểu cái bài (tức là không cần tra từ điển) có tác dụng cho các bạn tắm tiếng anh (giống như phim) hãy để Tiếng anh vào tai, và mắt tự nhiên. Và nhiệm vụ mà các bạn phải làm cho được đó là phải biết được cái từ, cái câu, cái bài ta nghe nó phát âm như thế nào và nó được viết ra làm sao. Có nghĩa là các bạn chỉ cần làm được điều này: nghe được cái từ đó đọc như thế nào và biết hình dạng nó như thế nào (tức cái chữ đó viết ra làm sao), còn cái nghĩa thì không cần quan tâm. Lí do: đừng làm cùn mòn phản xạ tự nhiên bằng cách dừng lại tra từ điển để hiểu, và nó có tác dụng giúp các bạn nhớ cái từ cái câu đó rất dai. Hãy cứ nghe đi nghe lại và nhìn vào transcripts mặc dù không hiểu, sẽ có những câu nhờ các bạn nghe nhiều mà tự động bộ não nó hiểu(các bạn cứ yên tâm, rồi sẽ gặp các trường hợp thế này).

B. KĨ NĂNG ĐỌC:

Để chuyển sang giai đoạn này các bạn cần thỏa mãn 2 điều kiện:

  • Đã nghe xong các bài tối thiểu với số lần như trên (6 tháng là nghe xong)
  • Đã học xong phần phát âm với Master Spoken English tối thiểu 3 lần.

*** Cách đọc chính xác nhất như sau:

1. Các bạn nghe 100 lần/bài (hoặc ít hoặc nhiều hơn) – không có đọc thầm theo trong khi nghe, vì nó rất tai hại.

2. Sau đó bắt đầu tới giai đoạn đọc lại: các bạn nghe họ đọc 1 câu nào đó xong nhấn pause – đọc lại y chang câu đó, chỗ nào lên giọng, chỗ nào xuống giọng, chỗ nào kéo dài… cứ như thế cho tới hết bài. Đọc như vậy 1 hoặc 2 lần thôi – nhớ đọc to nhé.

3. Các bạn không cần nghe audio họ đọc nữa mà nhìn vào đoạn text và tự đọc – nhớ đọc to nhé – khoảng 15 lần. Đây là cách đọc chính xác nhất – những ai đọc không giống như trên thì cũng được thôi, nhưng có điều nó tiến bộ không nhanh bằng cách này đâu và nó tốn thời gian.

***KINH NGHIỆM:

1. Về số lần đọc thì các bạn đọc bao nhiêu lần cũng được nhưng cần đáp ứng điều kiện là đọc nhuần nhuyễn từng bài, chứ nếu mà đọc các bạn vẫn còn vấp thì vẫn cần phải luyện lại, có thể đọc theo mình như sau.

  • Phần 1 ít nhất 30 lần cho mỗi bài.
  • Phần 2 ít nhất 40 lần cho mỗi bài.
  • Phần 3 ít nhất 50 lần cho mỗi bài.
  • Phần 4 ít nhất 60 lần cho mỗi bài.

2. Cái này cực kì quan trọng nên mọi người phải chú ý.

Có một sai lầm đa số người học mắc phải trong đó có cả mình. Đó là chưa phân biệt được rõ trọng âm của từ nên giọng đọc các từ luôn luôn đều nhau, không hay, không có cảm xúc, có khác chút thì chắc là ở phần ngữ điệu của câu mà thôi do bạn nghe quá nhiều lần.

Việc này rất quan trọng vì người bản xứ khi nói một câu, họ chỉ nhấn trọng âm, những thứ còn lại hầu như chỉ lướt qua hoặc chúng ta có thể nghe không rõ, nếu các bạn sai hay chủ quan ở bước này thì sẽ rất khó nhận biết được những gì họ nói, còn nhiều cái hại các bạn có thể tự tìm hiểu.

Mục đích đọc ít nhất 2 lần có audio nghĩa là ở bước này các bạn phải thực sự nghe được từ và trọng âm của nó rơi vào đâu, chỉ như thế thì các bạn mới thấy sự thay đổi trong cách đọc và giúp cho các bạn nghe tốt hơn. Các bạn cũng có thể dùng từ điển để tra trọng âm của từ hoặc cách đọc của nó.

3. Việc đọc lại bài to thành tiếng của LPTD thì ngày nào các bạn cũng phải tập đọc để luyện nói và phát âm. Một bài các bạn muốn đọc bao nhiêu lần cũng được, ít nhất 10 lần hoặc đọc đến khi nào cảm thấy giống thì qua bài mới. Nhưng bắt buộc là ngày nào cũng luyện đọc, không đọc bài này thì đọc bài khác.

4. Giai đoạn này tuyệt đối vẫn chưa được tra từ điển.

C. KĨ NĂNG VIẾT:

Bài nào các bạn đã nghe nhiều lần, đọc nhiều lần nhuần nhuyễn thì mới chuyển sang giai đoạn viết. Cách viết như sau:

1. Các bạn đọc từng câu trong bài sau đó thì viết ra giấy, từ nào không hiểu thì tra từ điển và viết riêng từ đó ít nhất 20 lần, vừa viết vừa đọc phát âm và nghĩa của từ đó.

Ví dụ các bạn tra nghĩa của từ blessing là hạnh phúc thì các bạn ghi riêng từ này ra 20 lần, phát âm và đọc nghĩa: “blessing nghĩa là hạnh phúc, và cứ thế lặp lại đủ 20 lần.” Các bạn làm như thế cho đến hết bài.

2. Tiếp theo các bạn nên làm 1 lần nữa là đọc từng câu trong bài và các bạn phải hiểu được nghĩa của câu đó, làm như thế đến hết bài thì các bạn phải hiểu được ý nghĩa của bài, hiểu sai, cũng không phải là vấn đề nhưng bắt buộc phải hiểu. Vì việc hiểu mơ hồ khiến các bạn rất khó học thuộc. Bước này không cần chép lại.

3. Các bạn chuyển sang chép lại cái bài đó như chép phạt, các bước làm tương tự. Các bạn đọc lại từng câu và chép câu đó ra giấy cho đến hết bài. Chú ý là tuyệt đối không được dịch, vì khi bạn chép ra như thế thì phần nào bạn cũng hiểu được nghĩa của câu rồi, lặp lại nhiều lần thì các bạn sẽ hiểu được hết ý nghĩa của bài và theo thời gian thì khả năng hiểu không cần dịch cũng tăng lên.

Về số lần viết thì theo mình tốt nhất nên như sau:

  • Phần 1 viết ít nhất 5 lần mỗi bài.
  • Phần 2 viết ít nhất 7 lần mỗi bài.
  • Phần 3 viết ít nhất 8 lần mỗi bài.
  • Phần 4 viết ít nhất 10 lần mỗi bài.

Đó là số lần tối thiểu các bạn cần đáp ứng, ngoài ra để biết viết thế nào hiệu quả thì các bạn xem mình khi đã viết đến số lần tối thiểu trên, các bạn đọc 1 câu thì các bạn có thể viết câu đó ra mà không cần nhìn vào transcipts mà phần nào hiểu được ý nghĩa của câu là được, nếu chưa thỏa mãn thì phải viết thêm. ( Như thực tế thì khi viết đến số lần đó thì các bạn sẽ viết được hết cái bài mà không biết tại sao đâu) Viết xong như trên thì gần như bạn đã thuộc cái bài đó rồi.

***KINH NGHIÊM:

1. Các bạn không có dùng google translate – ai dùng cũng được nhưng nó tai hại hơn là các các bạn tự dịch

2. Các bạn không dùng từ điển anh-anh khi học phần 1 vì nó làm các bạn hiểu không cần dịch chậm lắm

3. Sẽ có những bài có từ dịch rất khó, kiểu như bạn dịch xong các từ nhưng khi lắp ghép vào nội dung nó không ăn nhập với nhau. Các bạn cứ bỏ qua, dịch tiếp các câu sau, khi đến hết bài các bạn quay lại dịch sẽ hiệu quả hơn vì phần nào các bạn biết được nội dung của bài rồi.

4. Học được một thời gian thì bạn có thể nhìn ra rằng: Một bài nào đó bạn có thể học thuộc nhanh hay không, từ đó thì dành nhiều thời gian đọc cho bài khó hơn.

5. Phần 1, phần 2 do các bài ngắn nên bạn nào có nhiều thời gian thì trong cùng một ngày các bạn có thể dịch và học thuộc 2 bài.

Cách mà nhiều bạn vẫn đang làm là dịch 2 bài 1 lúc rồi sau chép lại 2 bài đó, sau mới học thuộc từng bài hoặc để sang hôm sau mới bắt đầu học thuộc.

Mình khuyên các bạn: Dịch 1 bài sau đó chuyển sang viết và học thuộc luôn sau đó chuyển dịch bài 2, viết và học thuộc. Đây là cách hiệu quả nhất.

Qua phần 3, phần 4 thì mỗi ngày các bạn chỉ có thể dịch và học thuộc 1 bài thôi để đảm bảo học tốt và chắc chắn nhất.

6. Sau đây là ví dụ khi dịch 1 bài trong LPTD1.

Unit 8. Bubbles in Boiling Water

Where do the bubbles come from when you boil water?

Water is a liquid. When it is heated, it moves around faster and faster. When it starts to boil, the liquid turns into a gas. This gas is called water vapor. This gas is lighter than the water around it. It rises to the top. Then it disappears into the air.

As the water gets hotter and hotter, it starts turning into gas very quickly. A lot of bubbles form at the same time. All these bubbles try to escape at once. The bubbles push the water out of the way and “jump” out. This is what we call “boiling water.”

More and more water turns into gas. More of it disappears into the air. After a while, every drop of the water will be gone. Try it and see!”

Nội dung của bài văn này gần như là khoa học, nó là sự thoát hơi của nước khi đun nóng.

Câu 1: Bubbles in Boiling Water
Bong bóng trong nước sôi – bạn có thể dịch khác chứ không nhất thiết như mình. Việc dịch lại bằng Tiếng Việt là để giúp bạn hiểu thôi, cho nên bạn không cần quá cứng nhắc trong nghĩa

Câu 2: Where do the bubbles come from when you boil water?
Bong bóng-hay bọt nước xuất hiện từ đâu khi bạn đung sôi nước. Bạn có thể dịch kiểu khác: Bọt nước đến từ đâu khi nước được đung sôi-Câu dịch này gần như không liên quan gì đến câu Tiếng Anh nếu như bạn dịch sát theo từng từ, như từ you-bạn cũng không có trong câu dịch…

Nhưng dù dịch như thế nào đi nữa thì bạn vẫn truyền tải được nội dung của câu Tiếng Anh. Cái vấn đề mình muốn nói với các bạn là vậy. Các bạn không cần cứng nhắc và bó buộc bằng từ điển hay các qui tắc. Cụ thể như:

– Từ điển: nếu từ boil từ điển chỉ dịch ra nghĩa là đun sôi thì bạn lấy từ đun sôi đó ráp vào câu. Trong một số trường hợp nếu dịch qua Tiếng Việt nó dễ hiểu thì không nói, còn không thì bó tay. Như bạn thấy có nhiều từ bạn tra từ điển mà vẫn không cách nào tìm ra từ thích hợp để dịch.

Lí do: Từ điển cũng là do người ta tìm từ Tiếng Việt tương tự để diễn tả từ Tiếng Anh, cho nên không có nghĩa rằng các bạn phải lấy nguyên từ đó thế vào.

– Cấu trúc câu: Nếu bạn học ngữ pháp thì các bạn tuân theo các qui tắc như câu này phải dịch như thế này, câu kia phải dịch thế kia. Việc làm này NÓ KHIẾN NGÔN NGỮ MẤT ĐI PHẦN HỒN, hay cụ thể là nó làm các bạn hiểu rất máy móc.

Câu 3: Water is a liquid. When it is heated it moves around faster and faster.
Nước là chất lỏng. Khi nó được đung nóng thì nó chuyển động ngày càng nhanh (bạn có thể dịch khác, diễn sao diễn tả được ý cho người khác hiểu là đạt yêu cầu)

Câu 4: When it starts to boil, the liquid turns into a gas. This gas is called water vapor.
Khi nước được đung sôi thì chất lỏng nó chuyển thành hơi ga. Đây là cái người ta gọi nó là hơi nước

Câu 5: This gas is lighter than the water around it. It rises to the top. Then it disappears into the air.
Hơi ga này thì nó nhẹ hơn nước xung quan nó cho nên nó nổi lên trên mặt, sau đó biến mất vào trong không khí

Câu 6: As the water gets hotter and hotter, it starts turning into gas very quickly. A lot of bubbles form at the same time.
Khi nước ngày càng nóng hơn thì nó bắt đầu chuyển thành hơi ga rất nhanh. Rất nhiều bong bong-bọt nước được tạo thành tại cùng thời điểm

Câu 7: All these bubbles try to escape at once. The bubbles push the water out of the way and “jump” out. This is what we call “boiling water.”
Tất cả những bong bóng này nó cố thoát ra ngay lập tức. Bong bóng-bọt nước sẽ đẩy nước ra khỏi chỗ của nó và nhảy ra ngoài. Đây là những gì mà người ta gọi là đun nước sôi

Đối với đoạn văn này thì nếu theo cách dịch thông thường, bạn sẽ dịch sát nghĩa của nó cụ thể là từ tiếng anh như thế nào, bạn tra từ điển sau đó ráp lại.

Việc dịch như thế nó sẽ khiến bạn không thể nào hiểu được các đoạn văn cấp cao và nhiều khi dịch bậy. Đây là chỗ khác biệt giữa: hiểu Tiếng Anh bằng cách dịch qua Tiếng Việt, với hiểu Tiếng Anh bằng chính Tiếng Anh. Cụ thể:

Khi hiểu Tiếng Anh bằng cách dịch qua Tiếng Việt thì nó làm các bạn hiểu rất là “cạn” ý nghĩa của câu nói và điều này dẫn tới hiểu nhầm, hiểu bậy. Và suốt đời có khi các bạn cũng không thể nào thật sự hiểu được ẩn ý của những câu nói bằng Tiếng Anh.

Khi hiểu Tiếng Anh bằng chính Tiếng Anh thì học càng lâu các bạn càng hiểu chính xác và ẩn ý của người nói, có nghĩa là các bạn gần như bản xứ.

Ví dụ cho các bạn thấy: Cũng là bộ phim Friends nhưng nếu để nguyên ngôn ngữ Tiếng Anh thì các bạn xem và nếu hiểu thì cười lộn ruột. Còn khi dịch qua Tiếng Việt thì xem và hiểu nhưng chẳng thấy chỗ nào là đáng cười cả – cái lí do là vậy.

Điều này giống như sau: A nói với B về câu chuyện 1. B kể với C về câu chuyện của A. C hiểu câu chuyện-nhưng câu chuyện này không phải là của A, mà nó là phiên bản của B-tức là nó mất đi sự chính xác. Tương tự vấn đề Tiếng Anh cũng vậy:

Nếu để nguyên văn thì bạn hiểu chính xác tác giả muốn nói cái gì. Hiểu qua bản dịch thì gần như bạn hiểu ý của người dịch, chứ không phải nguyên văn của tác giả Tiếng Anh.

TÓM LẠI: ĐỂ HIỂU CHÍNH XÁC TIẾNG ANH THÌ CHỈ CÓ MỘT CON ĐƯỜNG DUY NHẤT LÀ HIỂU BẰNG CHÍNH NGÔN NGỮ TIẾNG ANH

D. HỌC THUỘC:

Sau khi trải qua 3 kĩ năng trên thì chúng ta chuyển sang giai đoạn quan trọng nhất đó là học thuộc. Khi đó từ vựng mới thực sự thuộc về chúng ta và có một điều rất đặc biệt là bạn sẽ nhớ những từ này rất dai trừ khi không còn học tiếng anh nữa.

Nếu các bạn chịu làm đúng theo các qui trình trên thì việc học thuộc các bài LPTD không phải là vấn đề. Nhiều bạn có thể đọc lại bài đó không cần nhìn transcript mà không hiểu nghĩa, lí do các bạn đã trải qua các giai đoạn trên và lặp lại nó quá nhiều lần. Nhưng cái quan trọng chính là các bạn đọc nhưng phải hiểu được cái nghĩa của từ, của cái câu mình đang đọc.

Việc các bạn vẫn gặp khó khăn trong việc học thuộc nguyên nhân là các bạn học chưa đủ lượng và chất để chuyển đổi, nhiều bạn học nôn nóng, cố học cho xong để chuyển sang bài tiếp theo. Kết quả là các bạn rất khó học để thuộc mà nếu có thuộc thì cũng không thể nhớ từ một cách tốt nhất.

***KINH NGHIỆM:

1. Để học thuộc một cách dễ dàng và ghi nhớ tốt nhất thì các bạn cần kết hợp các yếu tố: Ngôn ngữ hình thể, cảm xúc, năng lượng và sự tưởng tượng. Càng mạnh mẽ bao nhiêu thì đảm bảo lần sau gặp cái từ, cái câu đấy bạn có thể hiểu mà không cần dịch. Các bạn đọc từng câu và cố gắng dùng ngôn ngữ hình thể cũng như cảm xúc, trí tưởng tượng của mình để miêu tả nó sao cho các bạn phải hiểu được cái nghĩa của câu. Làm như thế đến hết bài.

Sau khi đọc thuộc qua 1 lần rồi thì các bạn lặp lại mỗi bài 5 lần không nhìn transcripts và khi đọc xong thì phải hiểu được ý nghĩa của bài. Nhớ kết hợp các yếu tố nói trên.

2. Các bạn đã học thuộc bài nào của LPTD thì không cần cố gắng kiểu như là phải nhớ bài đó. Chỉ cần học thuộc và đọc lại mà không cần nhìn pdf thì ngày sau quên nó đi cũng được. Việc học như vậy nó chỉ cung cấp cho bạn cái cơ bản, để làm nền tảng học cao hơn thôi.

Yêu cầu của tối thiểu: Sau khi học xong LPTD thì phát âm – đọc lại cái bài, nghe và hiểu không cần dịch phải đạt 70% trở lên. Có nghĩa là:

  • Phải thuộc ít nhất 70% từ vựng của LPTD
  • Nghe và hiểu không cần dịch phải đạt 70%
  • Đọc lại cái bài ít ra phải giống 70% so với audio

Còn nếu các bạn học theo qui trình trên thì khả năng hiểu không cần dịch của bạn ít nhất là 80,90 %, các cái khác sẽ tốt dần theo thời gian. Cái này các bạn tự mình kiểm chứng. Để tăng khả năng hiểu không cần dịch và nhớ từ cho nó dai-không có quên thì:

  • Tăng số lần nghe lên-100 lần cho các bài LPTD, khoảng 40 lần cho EE
  • Tăng số lần đọc lại cái bài lên 15-20 lần/bài

Đến giai đoạn chép lại cái bài thì từ nào chưa biết nhớ tra từ điển và viết nó nhiều lên-chép 20 lần từ mới. Sau đó chép lại toàn bộ cái bài nhiều lên-khoảng 5 lần

***ĐẾN ĐÂY THÌ CHẮC CÁC BẠN SẼ CÓ THẮC MẮC: HIỂU KHÔNG CẦN DỊCH NGHĨA LÀ NHƯ THẾ NÀO?

Hiểu không cần dịch-tức là các bạn để nguyên văn Tiếng Anh như thế và nghe audio hay đọc lại cái bài bằng Tiếng Anh mà vẫn hiểu chứ không có dịch qua Tiếng Việt.

Khoảng hơn 1 năm sau khi các bạn học đúng theo phương pháp thì khả năng hiểu không cần dịch của các bạn mới tốt được. Còn mới học thì các bạn phải chấp nhận hiểu mơ hồ hoặc hiểu sai.

Chúc các bạn thành công.

Source: http://tuhoctienganhonline.com/listening-practice-through-dictation/

Master Spoken English là bộ băng video dạy phát âm tiếng Anh Mỹ(American English) cho những ai muốn chuẩn hóa năng lực phát âm của mình, tiến tới tiếp cận gần sát với chuẩn giọng Anh Mỹ.

Đây là một bộ phát âm tuyệt vời cho những bản muốn nâng cao khả năng phát âm của mình theo chuẩn Anh – Mỹ, như những gì người bản xứ đang làm. Bộ phát âm này rất hay và bao gồm đầy đủ hình ảnh, video minh họa, giáo viên hết sức hài hước, nhiều khi bạn chỉ cần quan sát họ phát âm thôi cũng thấy thú vị và cảm giác vui vẻ khi học tiếng anh rồi.

Để học tốt bộ giáo trình này thì các bạn cần phải quên toàn bộ những gì đã học từ trước tới nay: cụ thể đâu là trọng âm, nguyên âm, âm nuốt… bởi vì những thứ này những người bản xứ bình thường họ cũng không biết đâu. Vậy các bạn biết để làm gì?

Tương tự cho Tiếng Việt, việc đọc một từ, một câu nào đó là do các bạn nghe nhiều nó quen, và tuỳ vào vùng miền-Bắc-Trung-Nam mà mỗi một từ, một câu có thể có cách đọc khác nhau.

Các bạn đều là người Việt thế nhưng có mấy ai đủ khả năng để chỉ cho người nước ngoài về cách đọc các từ Tiếng Việt, cũng như đâu là chủ ngữ, vị ngữ, cách ráp từ thành câu… Hay là các bạn chỉ biết một điều rằng: hồi giờ tôi đọc, tôi viết, tôi nói vậy nó thành thói quen rồi. Tương tự cho Tiếng Anh.

Chú ý: Dù phát âm từ đơn hay 1 câu thì phải càng to càng tốt, thậm chí là gào. Điều này AJ Hoge có nói và Lí Dương – tác giả của English Crazy cũng tương tự. Bạn chỉ có thể tự tin cũng như sử dụng tiếng anh 1 cách tốt nhất, nếu bạn đọc nó to lên, cho nên đừng có lí nhí.

Bây giờ thì chúng ta bắt đầu đi vào chi tiết cách luyện phát âm với Master Spoken English. Cách học tương đối đơn giản. Đó là khi xem video hướng dẫn thì bạnTHẤY NGƯỜI BẢN XỨ ĐỌC NHƯ THẾ NÀO THÌ BẠN BẮT CHƯỚC Y CHANG NHƯ THẾ. Để làm được như vậy thì khi giáo viên họ đọc xong một từ hoặc câu, thì bạn bấm dừng lại để đọc theo. Sau đó thì chuyển sang từ hoặc câu tiếp theo và cứ như vậy cho đến hết video.

Khi học phát âm thì bạn cần phải có gương để kiểm tra khẩu hình của mình. Điều này sẽ giúp bạn bắt chước dễ hơn trong quá trình mới học. Sau này khi tai bạn nghe đã quen thì khỏi cần dùng gương nữa. Bạn chỉ cần nghe người ta nói và đọc lại là được liền.

Trọn bộ Master Spoken English gồm 5 DVD với hơn 250 videos. Mình đã gộp 250 videos này lại thành 98 video bài học (đã loại bỏ những video thừa) để tiện cho việc học và theo dõi. Cách học là bạn học xong video nào thì sẽ chuyển sang video tiếp theo và cứ như vậy cho tới hết. Sau khi xong video 98 thì bạn quay lại học từ đầu với video bài học số 01 của lần tiếp theo. Cứ như vậy đến khi học xong 3 lần. Đơn giản đúng không?

CLICK ĐỂ BẮT ĐẦU LUYỆN PHÁT ÂM VỚI MASTER SPOKEN ENGLISH

Lưu ý khi học bộ MSE như sau:

  • Khi mới ở trình độ nhập môn thì những gì người ta hướng dẫn có thể bạn sẽ không hiểu nên đừng quan tâm đến nó, cái cần chú trọng đó là hình ảnh và phát âm
  • Các bạn nghe từng từ, từng câu và đồng thời sử dụng nút pause cố gắng bắt chước lại y hệt
  • Cần chuẩn bị 1 chiếc gương to để trước màn hình máy tính để tiện quan sát khẩu hình miệng và xem luôn có đứa nào nhìn trộm mình không nữa.
  • Từ video 01 đến video 58: Họ hướng dẫn phát âm các từ đơn lẻ, khẩu hình miệng và cách đọc các âm cơ bản. Bạn cũng chẳng cần biết nguyên âm, phụ âm là gì luôn. Áp dụng đúng qui tắc như trên thì mọi thứ sẽ thật sự rất dễ dàng
  • Từ video 59 đến video 85: Nâng cao hơn, họ dạy chúng ta cách nối từ, nối âm cơ bản mà người Mỹ hay sử dụng. Các bạn chú ý là lúc đầu mới học các bạn có thể sẽ hơi choáng vì không bắt kịp tốc độ đọc của họ, họ đọc rất nhanh nên bạn cần tập trung và lắng nghe, lặp lại 1 cách tốt nhất.
  • Từ video 86 đến video 98: Hướng dẫn ngữ điệu của câu và có một vài cảnh trong phim để thực hành. Khi học xong cả 4 DVD đầu thì đến phần này các bạn gần như có thể ứng dụng hết tất cả những gì đã học. Không có gì khó khăn cả ngoài việc thư giãn và cần một chút kiên nhẫn.

Thấy nhiều bạn thắc mắc là họ đọc quá nhanh không theo kịp và cảm thấy mình đọc không giống họ thì phải làm thế nào?

Vấn đề là bạn mới là người nhập môn, việc đọc không giống hay không theo kịp cũng là điều bình thường. Các bạn chỉ cần sử dụng nút pause và cố gắng lặp lại phát âm sao cho giống họ nhất. Học luôn từ đầu đến cuối chứ không cần tập trung quá vào 1 video. Học qua 1 lần rồi thì lần sau các bạn lặp lại sẽ cảm thấy dễ dàng hơn. Nói chung các bạn không thể học 1 lần rồi bỏ đâu.

Mình thì sau khi học xong bộ MSE này 03 lần sẽ tiến hành luyện đọc giáo trình luyện nghe là LPTDPower English, tuy nhiên, ngày nào trước khi luyện đọc mình cũng luyện 01 video của MSE tuần tự từ đầu cho đến hết.

Bạn có thể học thêm các bộ giáo trình phát âm khác nữa như Pronunciation Workshop hay Mastering the American Accent. Tuy nhiên theo mình thì chỉ cần luyện riêng bộ MSE thôi cũng là quá đủ rồi. Riêng bộ MAA thì mình chỉ luyện duy nhất 01 bài phát âm này mà thôi. Chính vì thế mà trên website của mình không có đề cập đến bộ phát âm nào khác ngoài MSE cả. Các bạn có thể tìm download đâu đó nếu cần.

Cuối cùng chúc các bạn tự học tiếng Anh tại nhà vui vẻ.

http://tuhoctienganhonline.com/luyen-phat-am/

(st) at http://tuhoctienganhonline.com/master-spoken-english/

Bài này mình copy từ facebook bạn Giang Nguyen. Cảm ơn bạn đã chia sẻ

—————————–

VIẾT TIẾNG ANH

Đang định ngừng “ba hoa” trên facebook một thời gian thì nhận được tin là: bài viết của mình đã được thư viện lựa chọn để publish, thế là mình lại “nổi hứng” chia sẻ về kinh nghiệm dạy + học + luyện viết tiếng Anh với các bố mẹ có con từ 8 tuổi trở lên (vì khi con mình 8 tuổi mình mới bắt đầu dạy tiếng Anh cho con) và các bạn học sinh/ sinh viên yêu thích tiếng Anh,…. với mong muốn “cùng nhau lưu lại bút tích cho đời”:-)

Mình cho rằng: Viết là kĩ năng “dài hạn” nhất. Cho nên ngay từ khi con mình bắt đầu học tiếng Anh (mình tự dạy con hoàn toàn nhé – mình đã phải “hi sinh” một số lớp Ielts của mình để mở lớp dạy tiếng Anh cho riêng các con mình bằng cách gom thêm 1 số bạn cùng lứa tuổi con mình cho học 2 buổi/tuần), mình đã cho các con tập viết “tự do” những câu tiếng Anh các con thích vào 1 quyển sổ nhỏ theo cấp số cộng mỗi tuần (tuần 1 mỗi ngày viết ít nhất một câu, tuần 2 mỗi ngày viết ít nhất 2 câu,….. và cho đến bây giờ thì cậu bé 11 tuổi nhà mình đã viết được hơn 40 truyện ngắn còn cậu lớn 13 tuổi nhà mình đang viết một cuốn tiểu thuyết bằng tiếng Anh mà không biết đến bao giờ mới xuất bản được:-)

Nói thật là ít người thích viết lắm vì muốn viết được thì phải có ý tưởng, muốn có ý tưởng thì phải đọc nhiều,… và viết phải có mục đích “để làm gì? ai đọc?”. Để các con có hứng thú viết, mình đã phải dành khá nhiều thời gian tìm các loại sách, truyện phù hợp với lứa tuổi các con. Hồi ở VN, mỗi lần đi mua sách là mình lại đưa các con đi cùng để: mình vừa biết được “khẩu vị” sách của các con, vừa để các con làm quen với việc lựa chọn “tài liệu”. Mình toàn mua truyện tranh cho các con thôi. Mình không bao giờ chọn truyện song ngữ cho con, mình bảo thủ thế đấy! Mình nhớ nhất là cái tuần Hà Nội mưa gió ngập đường không đi đâu được, nhà hết truyện đọc (vì mỗi lần mình mua sách truyện, mình không mua nhiều bởi thích cảm giác “mong đợi báo Hoa học trò số ra hàng tuần” của thời thơ ấu,… cho ăn hơi thiếu hoặc vừa đủ thì muốn ăn thêm và thấy ngon miệng chứ cho ăn nhiều quá dễ bị “ngán”!), mình lôi quyển Bible Story ra đọc cho con nghe – quyển này mình đem từ Úc về để lúc ngồi trên máy bay hay lúc transit đọc giết thời gian, không ngờ 2 bé nhà mình mê tít luôn. Quyển đó dày cả trăm trang và mỗi chương chỉ có 1 vài bức tranh màu minh họa. Suốt cả tuần ấy, tối nào các con mình cũng bắt mình đọc Bible Story cho nghe. Từ sự cố thiếu truyện để đọc này, mình phát hiện ra con mình cảm thụ được những câu chuyện dài và phức tạp. Thế là ngay lập tức mình đổi hướng đọc sách truyện cho con, đồng thời đổi luôn cả style viết lách: Từ viết “tự do” sang viết “tự truyện”:-). Kết quả là, chỉ sau 2 năm học tiểu học ở Mỹ, bé lớn nhà mình đã thi đỗ tất cả các lớp chuyên cấp 2 của quận Santa Barbara (cấp 1 ko có lớp chuyên), kể cả chuyên Anh – và mình cho con theo học tất cả các lớp nâng cao này!

Con lớn hơn, con dùng tiếng Anh như “the first language” chứ không còn là “the second language” nữa nên mình đã “thả lỏng” con kĩ năng viết, chỉ thỉnh thoảng “đọc trộm” các bài viết của con rồi khen “con viết giỏi hơn mẹ” (mình toàn “con hát mẹ khen hay” như thế để nó còn chịu khó hát cho mình nghe – cái này mình “rút kinh nghiệm” từ mẹ mình hồi xưa: ngày xưa, mẹ mình hay bảo mình là “cứ như thế sau này chỉ có ế” làm mình học đại học xong phải lấy chồng ngay vì sợ ế:-)

Tương tự, đối với các bạn học sinh/ sinh viên: muốn viết tốt thì cần đọc nhiều, viết những điều “giản dị” trước rồi viết cái ‘hàn lâm” sau, viết truyện ngắn trước rồi hãy viết tiểu thuyết, viết thư tình trước rồi mới viết hợp đồng hôn nhân,…. cứ thế sẽ có ngày “giật mình” thấy bài viết của mình được lưu ở thư viện:-)

Dưới đây là các Free websites để luyện viết tiếng Anh cho các lứa tuổi, trình độ và mục đích khác nhau để mọi người tham khảo:

1. Cho các bé từ 8 – 14 tuổi:
http://www.funenglishgames.com/writinggames.html

2. Cho 15 tuổi trở lên (rất tổng hợp):
http://www.eslgold.com/writing.html

3. Cho các bạn sẽ và đang làm PhD:
http://getalifephd.blogspot.com/…/seven-ways-you-can-write-…

Mình luôn nghĩ: Mọi thứ tốt đẹp và bất ngờ đều có thể đến với bất cứ ai. Với người này thì nó đến sớm, với người khác thì nó đến muộn. Nếu bố mẹ chuẩn bị cho con mình sớm thì con mình có nhiều cơ hội đón nhận điều đó sớm. Nếu ai đó đã từng bỏ lỡ (giống như mình) thì vẫn có nhiều cơ hội phía trước để đón chờ những điều tốt đẹp nhất! Mình có được những điều tốt đẹp như ngày hôm nay là nhờ có những người mẹ tuyệt vời như mẹ đẻ và mẹ chồng mình! Đấy là những tấm gương người mẹ Việt Nam tuyệt vời mà mình luôn phấn đấu để được như các mẹ – sẵn sàng làm tất cả vì con cái! Chúc các mẹ Việt Nam luôn vui, khỏe để DUY TRÌ THẾ GIỚI ạ.

The Goal: A Process of Ongoing Improvement, by Eliyahu M. Goldratt, is a book pretty much every business school student is required to read.  Below are the key takeaways from this book:

Accounting vs. Operational Measures

  • Accounting cost figures misleading for operations purposes
  • Productivity per machine is meaningless; bottleneck should drive metrics

Linking Financial – Marketing – Operations Measures

  • Often mismatch top-level and lower-level metrics across departments (ROI vs. Sales vs. Productivity on non-bottleneck)

Managing by Bottlenecks

  • “An hour lost on the bottleneck is an hour lost for the entire plant”
    • Bottleneck has no “slack capacity”
    • Solution
      • Increase capacity
        • longer hours
        • more machines
        • more workers
        • outsource
      • Larger batches at the bottleneck
  • “An hour lost on a non-bottleneck is a mirage”
    • Do not overrun to be efficient: excess WIP chocks up the bottleneck
    • Do not optimize a non bottleneck at the expense of a bottleneck
    • Shorter and smaller batches at non bottleneck
  • “Manage the plant by the bottlenecks”
    • “Manage flows not capacity”
    • Quality control before and during the bottleneck
    • Make sure it is always running (have buffers)
    • Make sure most profitable product goes through
    • Throughput is profitable, efficiency is not

Additional Notes on Bottlenecks

  • Keep bottleneck running, subject the rest to the bottleneck
  • Batch sizes: Long on bottleneck, short elsewhere
  • Five steps of bottleneck management
    • Identify the system’s bottlenecks
    • Decide how to exploit the bottlenecks
    • Subordinate everything else to the bottlenecks
    • Remove the system’s bottlenecks
    • Identify the system’s new bottlenecks
  • Note: Bottleneck may be external (such as demand)
  • Gains from bottleneck management in The Goal
    • Increased revenue from $2 million and 31 orders to $3 million and 57 orders
    • Reduction of WIP by 12%
    • Bucky Burnside was delighted – 5 month order in 5 weeks
    • Order for 10,000 model T’s ensures survival of the plant for one year

Additional Takeaways

  • Always challenge the status quo and use a pragmatic approach
  • There’s always room for improvement
  • Look at overall system, not just the individual parts
  • When Operations is effective, you work better, not harder
  • Make sure to have the right metrics in place
  • Work as a team, foster the sharing of ideas
  • Importance of coordinating between Operations and Marketing

Source: http://www.mbaexcel.com/mba/key-takeaways-from-the-goal-a-process-of-ongoing-improvement/