In the past 4 years, I have had 5 different managers – CEO, CTO, CMO and 2 VPs of Product. By the time I had got adjusted to the style of my manager and established a working relationship, I had a new boss. This constant change has made me come up with a way that ensures my communications with my manager is effective especially given the different roles they have held. There are three elements I have proactively established with each one of them to ensure no surprises

  1. Depth of communication
  2. Channel of communication
  3. Frequency

Depth of communication – given their different roles, I find out upfront how much detail they want to know on the progress I was making or problems I am encountering. Do they just want to know “release is on track” or do they want to know the the status of each of the features in the release including which ones have been completed, in dev or in testing? Establishing this upfront helps alignment of expectations and prevents surprises later.

Channel of communication – now that the content depth has been established, I then establish how my manager wants this to be communicated. Do they want it by email? Skype? Some managers would like to get a status update the night before my 1:1 and others have requested an update during the 1:1.

Frequency – this is where I have made sure my manager knew about my style of communication and was aligned with me. I classify problems into three categories and communicate it accordingly:

  1. “House is on fire” issues – these are serious issues that need to be escalated as soon as possible, issues that need to be handled above my pay grade. These are rare but when they happen, I will chase down my manager to communicate the issue face to face or give them a call.
  2. Important but not urgent – If it cannot wait till my next 1:1, I send it to them via their preferred communication channel (typically email) so that they are in the know and can provide me a decision or guidance I am looking for.
  3. Normal, “run the business” issues – I keep a running list of things I want to talk to my manager about during the next 1:1. If I feel that some of these issues require some thinking from their end, then I send it to them before hand and label them as “talking points” for my 1:1.

I have had great success using the above techniques, so hopefully you will find it helpful as well. Thoughts? Other techniques you have used that work well?



Regardless of whether you’re a newbie PM or a veteran in your field, there are tons of product management blogs worth checking out. Getting ready for your first PM interview? There’s a blog for that. Need a detailed how-to on some obscure product challenge? There’s a blog for that. Just feeling kind of “stuck” today? There are definitely many blogs for that.

One of the really awesome things about the PM community is the degree to which knowledge-sharing has become second-nature. So we decided to compile our favorite product management blogs. Note: this is not a complete list. There are some great sites we ended up having to leave on the table—at least for now. We’re planning to update this list soon, so let us know if we forgot an essential entry!

To help parse the sheer volume of PM writing out there, we’ve organized this list into 8 categories:

  1. The Classics
  2. The Communities
  3. The Influencers
  4. The Educators
  5. Best of Medium
  6. Design & UX
  7. For Startups
  8. Misc. but not least

Obviously, there is overlap between these buckets. Most influencers are educators, and most of our favourite Medium writers are definitely influencers, as well. These categories are intended as a loose guide, not pigeonholes.


The Classics

1. Pragmatic Marketing
Our own CEO, Latif, often credits Pragmatic Marketing for getting him up to speed during his early years in product. They actually have five different product management blogs, each hosted on their own domain. But beyond their designated “blog” content, the site includes pretty much every other type of resource for product managers. Infographics! Webinars! A magazine! They do everything.

2. Mind the Product
You’ve been to the meetups. The conference is in your calendar. Now read the dang blog already! Could MTP be the mother of all product management sites? They feature writing from some of the most interesting and insightful people in the business. Must-read stuff.

3. 280 Group
280 Group is there for you when you want to beef up on product strategy—or when you need a pep talk. This training and consulting firm is one of the most established (and prolific) hubs for PM content.

4. Sirius Decisions
Home to product management heavyweight Jeff Lash (more on him in the Influencers section), Sirius Decisions is a global B2B advisory firm. Their blog is a serious informational resource covering a broad range of relevant topics—from meat-and-potatoes product advice to marketing and sales.

5. Silicon Valley Product Group
This no-frills website features product advice from Silicon Valley coach Marty Cagan, whose former gigs include eBay, AOL, Netscape and HP. Cagan’s writing is both helpful and personal. He offers insider advice gained from his deep roots in the Valley’s tech community.


The Communities

6. Product Manager HQ
This is one of our favorite PM resources. The world’s largest Slack product community, PMHQ often hosts AMAs with leading product managers. Their site also includes articles and guest posts on career development. TL;DR: Go here to get hired/inspired.

7. Product Club
This content hub, led by “product hustler” (and bulldog lover) Tim Platt, offers real talk for peers. Posts like “Stop Improving Your Product” and “Cut the Crap and Build with Empathy” exemplify their no-nonsense approach to product advice.

8. Product Coalition
Medium has become such a popular outlet for product managers that we’re dedicating an entire section of this roundup to Medium all-stars. But if you don’t have the bandwidth for yet another online community, just visit Product Coalition. Run by Jay Stansell, this publication aggregates awesome product writing from around Medium. And they have a Slack community, too.


The Companies

9. First Round Review
Learn from the smartest product managers at the coolest companies. First Round Review specializes in long-form interviews with superstar PMs. Like Airbnb’s Jonathan Golden. And Reddit’s co-VPs of product Alex Le and Kavin Stewart. And Uber’s Frederique Dame. And, and, and…

10. Inside Intercom
We’re a little obsessed with Intercom’s intelligent, highly opinionated approach to product management content. They don’t do the usual “how to” schtick. They’ve got smart people on staff with ideas to share. Extra points for their gorgeous illustration.

11. InVision
Design conundrum? InVision has you covered, whether you’re looking for tactical tips or more, er, existential guidance. A LOT of design challenges are political—and InVision gets that. They write extensively on psychology, productivity and dealing with disagreements.

12. Fresh Tilled Soil
This Boston-based product and UX firm writes a consistently engaging product management blog covering the intricacies of strategy, design and productivity. You can also follow them on Medium, if that’s how you roll. In short: a lovely, helpful read.


The Influencers

13. Ken Norton
Wait, what? You DON’T subscribe to Ken Norton’s weekly newsletter? Please correct that. Then get caught up by reading his site. A Google Ventures Partner, Ken Norton is one of the most creative and encouraging thought leaders in the field.

14. Nir and Far
Attn: armchair psychologists (and regular-chair product managers). Author Nir Eyal is essential reading for anyone interesting in user behavior and psychology. His popular book, Hooked: How to Build Habit-Forming Products, proposes a four-step process for building sticky products. Visit his archives for a trove of insightful content.

15. Andrew Chen
Uber’s Andrew Chen delivers essays via his weekly(ish) newsletter, but you can also read his writing directly from his personal site. According to his LinkedIn, Chen has written OVER 700 ESSAYS. So, a lot.

16. Learning by Shipping
On his Medium-hosted publication, Andreesen Horowitz partner Steven Sinofsky delves into technology, productivity and the business side of product management. Also, why his tablet has stickers. (Spoiler: They’re not just there for decoration.)

17. Josh Elman
Josh Elman’s resume almost reads like a parody of a dream PM resume: it’s got Twitter, Facebook AND LinkedIn. These days, Elman is a partner at Greylock Partners. He blogs on Medium, naturally—it’s in Greylock’s portfolio.

18. Ben Horowitz
If you haven’t read Ben Horowitz’ classic piece Good Product Manager/Bad Product Manager, then… well, you’re probably not even reading THIS piece because any human interested in product management would have read that first. Horowitz’ product management blog isn’t updated very frequently these days, but it’s got more than enough archive content to keep your eyeballs busy. Also: THE RAP LYRICS.

  • Read this first: Andy

19. Jason Fried
Basecamp Founder & CEO Jason Fried draws on his extensive experience as an entrepreneur and product leader to deliver inspiring—and cliché-busting—ideas via his Medium account. The ideal PM pick-me-up.

20. Ryan Hoover
In recent years, Product Hunt has emerged as a crucial source for intel on product trends, releases and quirky ephemera. Its founder, Ryan Hoover, maintains a fun blog on Medium—just in case you didn’t get enough geek-out time on Product Hunt’s main site.

21. David Cancel
Currently the CEO of Drift, David Cancel has a long and impressive history as an entrepreneur and product leader. In short: he knows how to build and scale worthwhile products. Another thing he’s good at: sharing knowledge with others. (Bonus: you also might want to check out the Drift blog and the Seeking Wisdom podcast—we’re fans.)


The Educators

22. Roman Pichler
Roman Pichler is definitely a fan favourite when it comes to product management learning. A product consultant, Pichler offers in-depth posts on some of the more complex product challenges, as well as leadership guidance for up-and-coming PMs. A must-have on any product management reading list.

23. Product Talk
Teresa Torres is one of the smartest people writing about product today. She publishes meaty, longform articles that explain, IN DETAIL, how product managers can revolutionize their work. Reading Torres, you get the sense that she cares deeply about her work.

24. Folding Burritos
Portugal-based product consultant Daniel Zacarias has mastered the quality vs. quantity conundrum. He doesn’t churn out volume, but rather attacks key product management topics in exhaustive detail. Really great for wrapping your head around dense—but important—PM concepts.

25. Under 10 Consulting
Another veteran consultant, Steve Johnson publishes fun, thought-provoking posts via the blog for his firm, Under 10 Consulting. Read it when you’re feeling burned out and need a quick hit of inspiration to get back on your game.

26. Rich Mironov
Rich Mironov’s product management blog is probably the most longstanding on our list: it started back in 2002. Two thousand and two. But even his earliest posts are still relevant, addressing topics like recruiting beta customers and the role of the “secret shopper.”

27. Melissa Perri
Melissa Perri does not whip off PM puff pieces. Her posts are in-depth and thought-provoking, tackling some of the most knotty product management challenges. Also, if you don’t already know about the Build Trap, you might be at risk of getting caught in it.

28. Hardcore Product Management
“To handle complexity, you need preparation and the ability to respond with creativity.” This idea is at the heart of Nils Davis’ blog, which helps product managers find creative solutions to the difficult, messy, headache-inducing problems.

29. How to Be a Good Product Manager
Sirius Decisions’ Jeff Lash founded his blog wayyyyy back in 2006, and maintains it to this day. The archive includes thoughtful writing on pretty much all aspects of product management—but we’re especially fond of the posts about self-improvement.

30. Tyner Blain
Product management veteran Scott Sehlhorst has been sharing ideas at Tyner Blain for over a decade. He’s a trusted source for astute insights into some of the more complex dimensions of product management.


Best of Medium

31. Brandon Chu
Brandon Chu writes fun, personal posts based on his experiences working for companies like Shopify and Freshbooks. We really appreciate his frank tone and in-the-trenches anecdotes. Plus, he’s Canadian. 🇨🇦

32. Ellen Chisa
We’re big Ellen Chisa fans around here. In fact, we recently interviewed her about the role of writing in product management. Ellen has gained a strong following for her insightful writing on some the challenges associated with working in both product and tech, including career frustration and issues of gender diversity.

33. Lulu Cheng
Pinterest’s Lulu Cheng recently pivoted into product management from marketing, and has documented her transition. She’s probably been the most successful writer yet to tackle the perennial question: How technical does a product manager really need to be?

34. Bo Ren
Tumblr’s Bo Ren uses Medium to chart her personal journey in product management—but with a caveat: “This is not a how-to guide.” Bo’s writing exemplifies a growing trend in the PM community. Often pointing a spotlight on issues of diversity, she doesn’t just talk about how to develop a PM skill set, but rather offers a series of essays and critiques on the field itself.

35. Matt LeMay
A big reason we like Matt LeMay: he revamped that totally over-shared product management Venn diagram. Another reason: his blogs are fun to read and actually helpful. He doesn’t just talk about how to be a product manager, but how it feels to work in product.

36. Jess Ratcliffe
We like Jess Ratcliffe’s product management blog so much, we interviewed her about it. Each week, Jess grabs coffee with an awesome woman working in product, and publishes their conversation on Medium. A great way to (vicariously) get to know your product heroes.

37. John Cutler
A prolific Medium contributor, John Cutler is an awesome source for fast tips and light-a-fire-under-your-ass inspiration. Oh, and he recently published amazing pictures of his 100-day doodle challenge.


Design & UX

38. Julie Zhuo
Facebook product design VP Julie Zhuo was named the #1 product management influencer in NomNom and Data Stories recent analysis of PM content on Medium. Not only is her writing extremely insightful, Julie herself just seems straight-up cool.

39. Users Know
Laura Klein has made it her mission to help startups master UX. Her recent book, UX for Lean Startups, gives startup product leaders the tools to connect with their users. Prefer a shorter read? Her blog is a great source for user-focused research and ideas.

40. UserOnboard
UserOnboard is like Pop-Up Video for the app age. In his signature “teardowns,” Portland-based designer Samuel Hulick walks readers through the onboarding process for various apps, dishing out sassy commentary along the way. Helpful UX lessons PLUS comedy. Can we be his friend?

41. Cindy Alvarez
Cindy Alvarez is a longtime leader in user experience and customer development. Director of UX at Yammer, she blogs about nurturing customers, honing communication, and product design. She has also tackled issues surrounding workplace culture—including the less-fun parts.


For Startups

42. Hunter Walk
A partner at Homebrew, Hunter Walk focuses on growing startups—and their products. His hugely popular product management blog is part tech criticism, part knowledge-sharing, plus interviews with super-smart people working in PM.

43. Steve Blank
Steve Blank’s 2005 book, The Four Steps to the Epiphany: Successful Strategies for Products that Win, lay the groundwork for how we see and engage customer development today. On his blog, Blank continues to write about customer-driven entrepreneurship and disrupting big companies.

44. Startup Lessons Learned
If you’re in product at a startup and you haven’t read Eric Ries’ hugely influential 2011 book The Lean Startup, don’t bother reading ANY of these blogs until you have. After that, spend some time on Startup Lessons Learned, Ries’ ongoing blog.

45. Benedict Evans
Another Andreessen Horowitz partner, Benedict Evans mixes tech commentary with entrepreneurial advice on his fun blog. Less tactical, his writing examines major tech trends and how they fit into the startup/business landscape.


Misc. but not least

46. Sachin Rekhi
What’s great about so many product management blogs is that they’re not self-promotional—it’s really all about knowledge-sharing. Sachin Rekhi exemplifies that attitude. In his essays (which he also delivers via a weekly newsletter), he shares ideas and observations from over a decade working as a PM in Silicon Valley.

47. The Product Guy
Product manager and friendly floating head Jeremy Horn has been writing The Product Guy blog since 2007. One of its most fun features: The Best Product Person (TBPP for short), an annual competition “honoring excellence in product management.”

48. Product Management Meets Pop Culture
Boston-based product manager Christopher Cummings uses analogies to Pokémon, Batman, and a range of fun pop culture touchpoints to explore important (and sometimes complicated) PM topics. A must-read for comic-book fans. A fun read for everyone.

49. The Art of Product Management
Asana PM Jackie Bavaro doesn’t just use Quora to answer questions—it’s where she hosts her insightful blog, The Art of Product Management. Her posts are encouraging, detailed, and introvert-friendly.

50. The Clever PM
The Clever PM is the anonymous advice column for the product management world. Written by a mysterious, Seattle-based product manager (Cliff Gilley in real life—according to LinkedIn), the site provides handy tips and inspiration for fellow product managers.


Khi cha tôi còn nhỏ ông ấy chỉ có một chiếc áo khoác vào mùa đông. Một và chỉ một. Ông vẫn còn nhớ là ông xem trọng chiếc áo ấy như thê nào. Nếu khuỷu tay áo bị rách thì bà tôi sẽ khâu nó lại…

Khi cha tôi còn nhỏ ông ấy chỉ có một chiếc áo khoác vào mùa đông. Một và chỉ một.
Ông vẫn còn nhớ là ông xem trọng chiếc áo ấy như thê nào. Nếu khuỷu tay áo bị rách thì bà tôi sẽ khâu nó lại. Nếu ông để quên chiếc áo ở đâu đó, ông sẽ cố nhớ lại những chỗ đã qua để đi tìm nó. Ông bảo vệ nó như một món quà vô giá vậy.
Ông đã có tất cả những gì ông cần mà không chút dư thừa. Luật lệ duy nhất đó là về nhà trước bữa tối. Bà tôi hiếm khi nào biết được những đứa trẻ của bà đã đi chơi ở đâu.

Họ ra ngoài và xây những thành lũy, chế tạo cung và tên, mình mẩy trầy trụa còn đầu gối thì luôn rớm máu, họ luôn tận hưởng cuộc sống. Họ đã có một tuổi thơ đúng nghĩa.

Nhưng thế giới luôn thay đổi. Chúng ta được dạy dỗ với những triết lý. Và bước vào một thời kì đặc biệt mà ở đó, thay vì chỉ cung cấp đầy đủ, những bậc cha mẹ không thể cưỡng lại việc chu cấp cho con cái quá mức. Khi làm điều này, chúng ta vô tình tạo ra một môi trường để cho những vấn đề về tâm lý có cơ hội phát triển.
Khi tôi đọc một cuốn sách của Kim John Payne, Nuôi con đơn giản (Simplicity Parenting) một thông điệp nhảy ra từ cuốn sách. Những lời nói giễu cợt vô hại cộng với gánh nặng của sự dư thừa có thể đẩy con trẻ vào lãnh địa của những sự rối loạn. Một đứa trẻ thiên về não trái sẽ phát sinh những hành vi ám ảnh cưỡng chế. Một đứa trẻ thiên về não phải sẽ mất khả năng để tập trung.
Payne đã thực hiện một cuộc nghiên cứu trong đó ông đã đơn giản hóa cuộc sống của những đứa trẻ với chứng mất khả năng tập trung. Trong vòng bốn tháng ngắn ngủi 68% trẻ đã chuyển từ rối loạn chức năng lâm sàng sang chẩn đoán bình thường về tâm lý. Những đứa trẻ cũng thể hiện phát triển ở mức 37% trong​ học tập và năng khiếu, một kết quả không thể có đối với việc dùng những loại thuốc như Ritalin.
Là một người mẹ trẻ tôi nhận thấy điều này rất truyền cảm hứng nhưng cũng rất đáng lo ngại, chúng ta có một cơ hội và trách nhiệm to lớn trong việc xây dựng cho trẻ một môi trường mà ở đó trẻ có thể phát triển hoàn thiện về thể chất, cảm xúc cũng như tâm lý.
Vậy thì, chúng ta đã đang làm gì sai và làm thế nào để khắc phục?


Trước khi bắt đầu sự nghiệp, Payne đã từng là tình nguyện viên của trại tị nạn Jakarta, nơi những đứa trẻ phải đương đầu với rối loạn stress sau sang chấn. Ông đã mô tả những đứa trẻ như, “hay giật mình, lo lắng, luôn đề phòng quá mức, lo sợ trước những thứ mới mẻ”.
Nhiều năm sau Payne đã làm thử một thí nghiệm ở Anh, nơi mà ông nhận thấy những đứa trẻ giàu có có những hành vi tương tự như những đứa trẻ đang sống trong vòng chiến tranh cách chúng nửa vòng trái đất. Tại sao những đứa trẻ sống trong khung cảnh an toàn tuyệt đối như vậy lại phát sinh những triệu chứng tương tự?
Payne đã giải thích rằng mặc dù chúng an toàn về mặt vật lý, nhưng trong tâm lý chúng cũng đang sống trong một vùng chiến sự, “Che giấu với cha mẹ chúng những nỗi sợ, ước mơ, khát vọng, và nhịp sống hối hả của chúng, những đứa trẻ luôn bận tâm với việc tạo ra những giới hạn cho riêng chúng, những cấp độ an toàn trong những hành vi cuối cùng cũng trở nên vô ích.”
Bị chèn ép bởi “phản ứng stress tích lũy” là kết quả của hiệu ứng bóng tuyết quá mức, những đứa trẻ tự phát triển cho mình những chiến thuật đối phó để có thể được an toàn. Nhưng cha mẹ và xã hội chỉ quan tâm đến nhu cầu bảo vệ an toàn vật lý cho trẻ.

Chúng ta trang bị những ghế riêng trên xe, mũ bảo hiểm xe đạp và luôn đứng cạnh trẻ ở sân chơi. Nhưng nói về bảo vệ an toàn tâm lý thì mù tịt.

Nhưng buồn thay, chúng ta đang đang làm mọi thứ rối tung lên. Những đứa trẻ ngày nay đang bị cuốn đi bởi cơn sóng dồn dập của thông tin, những thứ mà chúng không thể xử lí cũng như hiểu được. Chúng đang trưởng thành nhanh hơn khi chúng ta đặt chúng vào vị trí của những người lớn và càng kì vọng nhiều vào chúng. Vì vậy, chúng tìm đến những mặt khác trong cuộc sống mà chúng có thể tự kiểm soát.

Bốn loại dư thừa

Theo tự nhiên, những bậc cha mẹ luôn muốn đứa trẻ có một khởi đầu tốt nhất trong cuộc sống. Một ít là đủ tốt, nhưng chúng ta nghĩ càng nhiều thì càng tốt, có đúng không?
Chúng ta lên danh sách cho chúng với những hoạt động không có hồi kết. Bóng đá, âm nhạc, võ thuật, thể hình, múa ballet. Chúng ta lên thời khóa từng ngày với sự chính xác từng phút. Và chúng ta lấp đầy không gian của trẻ với những quyển sách giáo dục, thiết bị và đồ chơi. Một đứa trẻ trung bình ở Mĩ có đến 150 món đồ chơi và có thêm 70 món mỗi năm. Với quá nhiều thứ như vậy, con trẻ trở nên hoa mắt và quá tải với những sự lựa chọn.

Chúng chơi một cách hời hợt thay vì trở nên chú tâm và lạc vào trí tưởng tượng phong phú của chúng.

Dạy con đơn giản kêu gọi các bậc cha mẹ hãy mua thật ít đồ chơi để con trẻ có thể tiếp cận sâu sắc hơn với những món ít ỏi mà chúng có. Payne đã nói về bốn thứ dư thừa: sở hữu quá nhiều, quá nhiều lựa chọn, quá nhiều thông tin và tốc độ quá nhanh.
Khi những đứa trẻ bị quá tải, chúng mất đi những khoảng thời gian quý báu để khám phá, chơi đùa và giải tỏa căng thẳng. Quá nhiều lựa chọn có thể bào mòn đi niềm vui, lấy đi của trẻ món quà của sự nhàm chán thứ thúc đẩy trẻ sáng tạo và tự tìm tòi. Và quan trọng nhất sự quá tải cướp đi thời gian.


Giống như câu chuyện con ếch chết trong cái nồi được đun sôi từ từ, xã hội cũng đang dần giết chết sự mầu nhiệm độc đáo của tuổi thơ, lập trình lại nó và để lại đứa trẻ với bộ óc chưa trưởng thành ngụp lặn để cố gắng theo kịp. Nhiều người ví điều này như “cuộc chiến thời thơ ấu”.
Theo nhà tâm lý học phát triển Dvid Elkind, những đứa trẻ đã bị đánh cắp hơn 12 giờ đồng hồ thời gian rảnh mỗi tuần trong 2 thập kỉ qua nghĩa là cơ hội để chơi đùa tự do là rất ít. Thậm chí cả những trường mẫu giáo cũng đã trở nên chú trọng về kiến thức. Và nhiều trường thậm chí còn bỏ luôn giờ ra chơi để có thêm giờ học.
Thời gian trẻ tham gia vào những môn thể thao được sắp xếp trước đã được chứng minh là sẽ làm giảm khả năng sáng tạo của trẻ khi chúng lớn hơn, trong khi đó nếu thời gian dành ra là để chơi những trò chơi tự do sẽ làm tăng đáng kể khả năng sáng tạo. Không phải bản thân những môn thể thao được sắp xếp sẽ hủy hoại sự sáng tạo mà chính là sự thiếu hụt thời gian tự do. Chỉ cần 2 giờ mỗi tuần cho những trò chơi tự do sẽ tăng cường đáng kể khả năng sáng tạo của trẻ lên cao hơn mức trung bình.


Vậy thì, làm sao chúng ta- những bậc cha mẹ có thể bảo vệ trẻ trong cái xã hội mới đầy “bình thường” này?
Đơn giản hãy nói KHÔNG. Chúng ta bảo vệ con em ta và nói không, qua đó ta có thể cho trẻ những không gian để trẻ sống như những đứa trẻ. KHÔNG, Sam không thể tổ chức sinh nhật vào thứ Bảy được, KHÔNG, Sophie không thể đến buổi tập bóng đá vào tuần này.
Và chúng ta tạo dựng lại những khoảng thời gian trống với sự yên bình và thoải mái cho trẻ trong thế giới hỗn loạn này. Điều này cho trẻ một sự giải phóng khỏi áp lực và chúng biết chúng có thể đặt niềm tin, cho phép chúng hồi phục và trưởng thành, phục vụ cho những mục tiêu cực kì quan trọng trong quá trình phát triển ở trẻ.
Chúng ta loại ra những sự bận rộn không cần thiết và đơn giản hóa cuộc sống của chúng. Chúng ta không nói về sự ấm lên toàn cầu trên bàn ăn với một đứa trẻ bảy tuổi. Chúng ta xem tin tức sau khi những đứa con ta đã say giấc ngủ. Chúng ta hãy cất đống đồ chơi và video games quá dư thừa đó khi chúng đang ngủ. Chúng ta gầy dựng lại và tôn vinh tuổi thơ. Con trẻ của chúng ta còn một quãng đường dài để làm người lớn và đối mặt với sự rối rắm của cuộc sống, nhưng chỉ có chút ít thời gian để làm những đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên. Những đứa trẻ ngốc nghếch, vui vẻ và đáng yêu.
Tuổi thơ đóng một vai trò cực kì quan trọng. Nó không phải là thứ gì đó để “vượt qua”. Nó ở đó để bảo vệ và phát triển những tâm hồn non nớt để chúng có thể lớn lên thành một người lớn hạnh phúc và khỏe mạnh. Khi xã hội làm rối tung những tuổi thơ đó lên, những tâm hồn đó sẽ phản ứng mạnh mẽ. Bằng cách tặng cho chúng món quà của sự cân bằng và sự bảo vệ một cách chủ động tuổi thơ của chúng, chúng ta đang ban tặng cho trẻ món quà tuyệt vời nhất mà chúng đã từng và sẽ được nhận.
Dịch: Yin Yang
Nguồn tiếng việt:

Cốm thương,

Vậy là tờ lịch cuối cùng của tháng sáu cũng đã được lật đến, thời gian thấm thoắt nhanh quá con ạ. Một tuần trôi qua vội vã hối hả, có những việc dự định cho tháng cũ chưa xong thì tháng mới đã đến rồi. Mỗi ngày 24h cho tất cả mọi người, có người làm được rất nhiều việc ý nghĩa, có người thì cứ loay hoay cả ngày mà mãi chưa xong việc, âu cũng là do cách mình sắp xếp thời gian. Mỗi ngày đi trên đường đi làm, hay trên đường về nhà, mẹ hay nghĩ đến ông bà nội ngoại, mẹ nói sẽ gọi điên thăm ông bà vì chắc hẳn mỗi khi nghe tiếng mẹ gọi về hỏi thăm và kể về con, ông bà sẽ vui lắm. Vậy mà, về đến nhà mẹ lao vào cơm nước, rửa dọn bếp núc, cho con ăn sữa chua, tắm con, chơi với con, đi dạo với con, đọc sách với con rồi cho con ngủ, khi mẹ buông con ra thì ông bà cũng đi ngủ mất rồi. Mẹ sẽ sắp xếp lại thôi Cốm nhỉ?

Sáng nay mẹ đưa Cốm xuống chung cư chơi, có một Cô đang bế một em bé trên vai tắm nắng. Mẹ cũng cho con phơi nắng nên Cô trò chuyện với mẹ, Cô hỏi Cốm được một tuổi chưa? Mẹ bảo Cốm được 16 tháng rồi, Cô nhìn Cốm ái ngại rồi nói cháu hơi nhỏ nhỉ? Chắc là Cô thấy nhỏ lắm vì em bé trên vai Cô sổ sữa nên cũng gần bằng Cốm rồi nên Cô nói giảm nói tránh cả sợ mẹ buồn đó Cốm. Nhưng Cốm ơi, mẹ không buồn đâu, mẹ không thấy áp lực với cân nặng và chiều cao của con chút nào cả? Mẹ chỉ thấy buồn và áp lực khi con ăn bị ói, hay con không thích ăn, đến bữa ăn con không thấy được niềm vui ăn uông, con không cảm thấy ngon miệng, với mẹ đó mới là vấn đề.

Mọi người hãy trêu mẹ tại sao mẹ tin vào phòng khám Victoria, chỉ đơn giản mẹ tin vào một thế hệ trẻ thơ lớn lên hạn chế tối đa kháng sinh khi có thể. Mẹ tin rằng đánh giá sự phát triển của một đứa trẻ không chỉ dựa vào cân nặng và chiều cao mà còn là tổng hợp rất nhiều các yếu tố quan trọng khác như kĩ năng, vận động, giao tiếp. Mỗi lần mẹ đưa con đến khám, tất nhiên là luôn kèm theo một sự lo lắng cũng giống  như mẹ đem con đến các phòng khám/ bệnh viện khác, nhưng ở đó các bác sĩ như bác Linh, bác Duyên luôn kiên nhẫn nghe mẹ hỏi và giải thích cho mẹ hiểu, ba hay nói đó là dịch vụ, mẹ đồng ý vì mình mua phí dịch vụ cao, nên mình nhận được dịch vụ tốt, nhưng quan trọng hơn cả là mẹ có niềm tin vào sự phát triển của con, vào biểu đồ tăng trưởng của con. Bác Duyên và Bác Linh hay nói, mẹ nhìn đi con của mẹ vậy mà sao mẹ gọi là Còi, con không Còi con chỉ nhỏ xương. Mẹ đừng nhìn những tô cháo của các em bé khác mà ép con ăn, hãy để con tự quyết định con ăn bao nhiêu trong niềm vui. Mẹ đã nghe theo và mẹ nghĩ mẹ đã đi đúng hướng con ạ.

Mẹ thực đơn cho con trước 1 tuần, mỗi buổi sáng mẹ dậy sớm, bỏ đồ ăn ra và sau đó đưa con đi chơi. Mẹ cố gắng cho con vận động bằng cách đi bộ, đu xà, leo cầu thang. Mẹ không ẵm con mà khuyến khích tìm mọi cách cho con đi bộ càng nhiều càng tốt, mẹ thực sự vui khi con reo lên mừng rỡ mỗi khi con gặp bạn chó hay bạn gà, mẹ hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của con, mẹ sẽ cố gắng để con luôn cảm nhận được niềm vui từ những điều bé nhỏ xung quanh con Cốm ạ

Yêu và thương Cốm nhiều.

Từ căn bếp buổi sáng…..
Sáng 6h30 tôi dậy, bật đèn bếp sáng lên, cũng là lúc tôi bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng. Tôi rất hay làm Waffuru. Đánh trứng lên, tiếng va đập của phới đánh trứng với chậu inox như làm căn bếp buổi sáng tỉnh ngủ, vui tai. Trộn bột xong, rót vào dụng cụ nướng waffuru mà ông xã đã hâm nóng hộ, mùi thơm lan tỏa thì tôi cũng xong món rau xalat “3 phút kiểu của tôi”, thêm trứng luộc lòng đào, hoa quả, sữa tươi, cà phê, vậy là xong bữa sáng của 2 vợ chồng già nhà tôi.
Sáng sớm, ra sân, có lúc tôi cũng đem theo quyển vẽ phác họa, chớp lấy những khi hoa đang nở đẹp vào sketch-book, và để làm mẫu cho in trên lụa. Để rồi đến chiều, tôi ngồi vào gian buồng trải 6 chiếu, giang sơn nghệ thuật của tôi, may vá tạp dề, khăn trải bàn…
Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ đó là nghệ thuật sống của riêng tôi, nhưng dần dà bạn bè tôi nhờ làm, rồi truyền khẩu với nhau, thành ra có nhiều người còn đang phải chờ tác phẩm của tôi nữa, cũng thật là vui.
Phân bổ thời gian và công sức ……….
Nếu tôi giới thiệu một cuộc sống như thế này, có rất nhiều lời khen “Giá tôi cũng được như vậy” “Có nhiều thời gian thích thế!”. Nhưng tuyệt nhiên không hề như vậy chút nào. Bây giờ tôi và ông nhà tôi, vợ 75 chồng 85 tuổi rồi, có mỗi 2 người già sống với nhau, vẫn có vô số việc phải làm như cùng nhau hoạt động ngoài trời, việc nhà nữa.
Bạn đọc cuốn sách này, cũng bận vô số việc nhà, việc bắt buộc không thể bỏ, phải không? Bị một núi công việc dồn đuổi, túi bụi sấp ngửa, một ngày trôi vèo vèo phải không? Chắc hẳn có nhiều bạn suy nghĩ nên làm như thế nào, phải không?
Để có một cuộc sống tâm hồn phong phú, cần phải công phu sắp xếp thời gian và công sức.
Ví dụ như lúc trước tôi có nói ví dụ bữa sáng ở nhà tôi, từ sáng đã nướng waffuru thì thật là cách rách, nhiều người nghĩ thế. Nhưng thực ra lại rất đơn giản. Bột mì thì đong trước 100g một, khoảng 4,5 túi để sẵn. Phới đánh trứng thì cất đúng nơi qui định, dùng là có ngay. Rau xa lát thì có pha sẵn nước sốt chua ngọt để trong bình đậy kín rồi, khi ăn chỉ việc rưới lên rau xa lát là xong. Còn pha cà phê thì ông xã phụ trách.
Tôi làm bữa sáng mất khoảng 15 phút. thuần thục như các động tác trong trà đạo, không có động tác thừa, thì chỉ một loáng là xong.
Chịu khó thì thời gian làm việc nhà sẽ rút ngắn mà nhà cửa vẫn tươm tất, có thời gian dành cho riêng mình.
Thời gian cho riêng mình, tôi nhuộm vải, may áo, làm những việc tôi thích.
Để cuộc sống thư thả…..
Luôn có tinh thần làm trước, chuẩn bị sẵn, như vậy thì cuộc sống được nới lỏng hơn. Đó là một mẹo.
Hoặc là, việc hiểu rõ những việc liên quan đến cuộc sống của mình cũng tạo ra khoảng thư thả cho tâm hồn. Ví dụ như, nếu quản lý quần áo thật gọn gàng, mỗi khi sang mùa cần đổi quần áo, sẽ không bị mất thời gian lưỡng lự, cân nhắc. Hoặc là nếu nắm rõ thu nhập chỉ có bao nhiêu, mỗi tháng cần bao nhiêu để chi tiêu, sẽ không hao tốn thần kinh vào việc lo lắng hão huyền hoặc chắt bóp quá chặt, phải không nào?
Từ việc hiểu rõ toàn bộ cuộc sống của mình, hay xoay xở để dôi thời gian ra dành cho mình, đó là những việc làm cần thiết để cuộc sống được thư thả hơn. Tôi nghĩ vậy.
Việc nhà, hãy nghĩ nó là một dạng liên động- hoạt động liên tục…..
Tôi thích đọc sách, nên rất hay đi hiệu sách. Ở góc bày sách phục vụ sinh hoạt, rất nhiều sách nấu ăn, sách dạy cách dọn dẹp, sổ sách kế toán gia đình. Sách in đẹp, giấy tốt, trang đầu đề hoa mỹ, tôi cứ là mê mệt xem sách mới ra. Nhưng mà, có điều tôi hơi thắc mắc. Là sách dạy nấu ăn chỉ có viết về cách nấu ăn thôi. Cũng đương nhiên nó là sách nấu ăn thì chỉ ghi cách nấu thôi, nhưng mà, giáo viên dạy nấu ăn không hề có đôi dòng hướng dẫn là hành thừa thì để làm gì, bắp cải mua nguyên cái nên chia ra dùng như thế nào… tuyệt nhiên không có một dòng nào.
Hay là, để nấu món ăn trong sách dạy, trước đó bạn sẽ phải đi mua nguyên liệu. Nhưng sách không dạy là phải mua như thế nào. Mới lập gia đình, các bạn sẽ lúng túng ở khâu này. Nhưng không có cuốn sách nào dạy phương pháp cả.
Rồi thì khi đi mua hàng, cần tiêu hết bao nhiêu tiền? sách nấu ăn không hề đả động đến việc hướng dẫn chắt chiu hay cách dùng tiền hợp lý.
Việc nội trợ thì không phải chỉ có mỗi việc nấu cơm. Còn phải đi chợ, còn phải cân nhăc đến khoản tiền nó tiêu tốn, trong một tổng thể liên quan tương hỗ. Thời gian đi chợ cần bao nhiêu là đủ? đó cũng là một việc quan trọng. Rồi tới dọn dẹp. Nếu chỉ biết cách dọn dẹp thôi chưa đủ. Thời gian để dọn dẹp là bao nhiêu? Dọn dẹp vào lúc nào? Nếu không suy nghĩ nghiêm túc, có mà dọn dẹp cả ngày cũng không hết việc. Ngay cả việc tính toán thời gian cho việc dọn dẹp, thì trong các cuốn sách hướng dẫn dọn dẹp cũng không quyển nào ghi thời gian cho việc này.
Nội trợ, việc nhà, không phải chỉ cần có phương pháp, mà phải nghĩ nó trong bối cảnh chung, là cần bao nhiêu thời gian và tốn bao nhiêu tiền

1-1 Dùng thời gian cũng là tiêu tốn cuộc đời
Có người than “Bận quá! Không kịp thời gian”. Vì “Suốt từ sáng chí tối làm việc nhà, chăm con cái, ngẩng mặt lên thì đã hết ngày từ lúc nào. Ngày này qua ngày khác tiếp diễn như thế”. Đúng là khi con cái còn nhỏ, việc nhà nhiều vô kể. Nhưng đó lại chính là thời gian trí cho trí tuệ và sự công phu, làm sao để xoay ra được thời gian cho riêng mình vào cái lúc đó.
Chúng ta sống một cuộc đời có hạn. Và thời gian chúng ta có được, cũng là có hạn. Tôi học được từ bà giáo XYZ của “hội bạn bè- Tomonokai” rằng “Thời gian cũng như sinh mệnh”. Dùng thời gian quí giá đó sao cho có hiệu quả bây giờ? Trong chương này, tôi sẽ nói về cách dùng thời gian.
1-1-1 Lên kế hoạch được, sẽ sản sinh ra thời gian và sự thư thái tâm hồn
Để dùng thời gian một cách khôn ngoan, là chúng ta phải viết ra giấy những việc cần phải làm. Trước khi đi ngủ, ta ghi sẵn ra những việc sẽ phải làm hôm sau, thì hôm sau, ngay từ sáng chugns ta đã có thể làm việc một cách hiệu quả. Chứ không, trong đầu thì nghĩ “phải làm cái này, phải làm cái kia…” nhưng tay lại vướng vào việc khác, thế là quên mất tiêu, lúc sau mới sực nhớ ra thì đã “không làm kịp rồi”. Bạn có chắc là chưa bao giờ bị như vậy chứ? Kế hoạch không chỉ cho một ngày, bạn cứ lên kế hoạch cho cả 1 tuần sau đó, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, sẽ không bị cuống quít hấp tấp đâu! Mở rộng hơn, tôi có kế hoạch cho cả một năm. Dùng cuốn sổ, quyển lịch có lịch 1 năm, đầu năm ghi nhớ những việc lớn trong năm sẽ làm, như là “mừng lễ con gái 7 tuổi”, “hè về quê mẹ” chẳng hạn. Ta không để gần tới thời gian mới bấn lên, mà đặt hẹn trước hiệu ảnh, chuẩn bị trang phục lễ, đặt mua vé máy bay… từ trước đó, việc chuẩn bị sẽ thư thả hơn.
1-1-2 Mẹo có việc nội trợ vui vẻ không bị cuốn vào việc chăm con quá
Có khi, một cô gái nuôi con nhỏ hỏi tôi “ Ngày nào cũng bị việc nhà dồn ứ lên, cháu đang stress quá, phải làm thế nào bây giờ?”. Con của cô ấy học mẫu giáo, ngủ đến sát giờ đi học mới dậy, cô cho con ăn sáng ngay, thay quần áo cho con rồi chở đến trường. Đưa con đến trường xong, trở về nhà là lao vao dọn dẹp, giặt giũ, đi chợ, nhưng có khi chưa kịp xong việc, thì đã đến giờ đón con, thường lại đến nhà bạn của con chơi, con thì còn nhỏ, nên mẹ phải ở lại chơi cùng, lúc từ nhà bạn về thì cũng đến giờ chuẩn bị cơm tối. Rồi nấu cơm, cho con tắm, đi ngủ… cứ như vậy, không còn chút thời gian nào cho riêng mình. Nhà cửa thì bừa bộn lộn xộn. Stress.
Chỉ nghe qua như vậy là thấy, nhịp sinh hoạt như vậy là không ổn rồi. Cần phải có một sự khéo léo nào đấy! Phải khéo léo thay đổi để không bị cuốn vào con quá, phải thay đổi nhịp sinh hoạt của con mới được! Càng là khi bận rộn nuôi dạy con, càng nảy sinh sự khéo léo. Chỉ cần 1 điểm cũng được, hãy bắt đầu cải tổ đi thôi!
1-1-3 Làm việc trước một bước
Ví dụ như, khi nấu cơm tối, thái luôn hành để cho vào canh của bữa sáng hôm sau, rồi cất tủ lạnh sẵn. Sáng hôm sau sẽ giảm được 1 việc, dôi ra 1 tí thời gian. Tương tự như vậy, chuẩn bị đồ dùng để con đi mẫu giáo ngày hôm sau từ tối hôm trước, sáng hôm sau thời gian cho con ăn cơm cũng kéo dài ra được một chút, đủ thời gian để dọn dẹp sau khi ăn sáng.
Việc giặt giũ hay làm buổi sáng thì chuyển sang giặt từ tối hôm trước đi, chỉ mất một công 5,6 phút, sáng hôm sau dậy chỉ việc phơi thôi, dôi ra tới 10, 15 phút.
Làm trước 1 việc như vậy, sẽ dôi thêm thời gian ra. Lên kế hoạch trước sẽ thấy công việc tiến triển suôn sẻ, vui, thú vị, có thể nói việc nhà thực sự là công việc thú vị.
1-1-4 Bếp là cái kho báu cho các ý tưởng làm trước 1 việc
Cụ thể tôi sẽ nói trong chương sau này, ở đây chỉ nêu một ví dụ đơn giản. Là việc làm sẵn nước sốt ăn rau sống. Thường thì chị em có xu hướng mua sẵn siêu thị cho nhanh, nhưng nói thực là mua sẵn thì đắt và các bình lọ đựng chúng thành rác rất nhanh. Tôi thì thích làm lấy hơn. Đó là tôi cho sẵn nguyên liệu làm sốt vào bình nhất định, khi ăn chỉ việc cho dầu oliu vào xóc đều lên, thế là xong. Tôi gọi sốt này là “doretomo” tức là đa di năng.
Cách làm. Dấm 2 cốc (mỗi cốc 200ml), muối 4 thìa con (mỗi thìa 2,5ml), đường 1 thìa con, hạt tiêu. Cho hết vào một cái bình thủy tinh. Đây là gia vị làm sốt. Viết đánh dấu sẵn chia lượng ngoài bình. Mỗi khi cần dùng, rót từ bình này sang 1 bình khác, lượng bằng đúng vạch đã chia, cho 1 lượng dầu gấp đôi thế vào, xóc lên, thế là xong, rưới lên rau sống, ăn liền.
1-1-5 Dọn 1 phút tối hôm trước để sáng hôm sau đỡ bận rộn
Trước khi đi ngủ, dọn dẹp bếp núc xong, dọn dẹp phòng khách xong, đóng cửa, kiểm tra van an toàn bếp gas, xếp lại giầy dép ở cửa ra vào cho ngay ngắn, rồi mới ngủ.
Những việc này, thay vì làm một mình, hãy cùng làm với mọi thành viên khác trong gia đình. Xếp trả đồ đã lấy ra dùng về chỗ cũ. Nhưng việc nhỏ nhặt này thôi, nhưng sáng hôm sau sẽ giúp mình rất nhiều đấy! Sáng ngày ra, nhìn cái bếp, phòng khách, cửa ra vào ngăn nắp gọn gàng cũng dễ chịu, có một sự khởi đầu ngày mới vui vẻ hơn. Đây cũng là một công việc làm trước đáng được nêu tên có phải không ?
1-2 Thay đổi thời gian biểu cho việc nhà
1-2-1 Khéo léo để có buổi tối thư thả
Đây cũng là một phương pháp thay đổi trình tự làm việc nhà.
Khi con tôi còn nhỏ, cứ chiều đến tôi mới dắt con đi chợ. Không có nhiều thời gian, nên lúc nào đi mua cũng vội vội vàng vàng. Một hôm, đi chợ đúng ở một cái chợ vừa đông đúc, vừa ngột ngạt, mẹ con tôi mãi mới về được nhà. Sau đó tôi đã thấy, đi chợ vào thời gian đó không tốt cho cả mẹ cả con. Đi chợ về rồi hấp tấp nấu nướng thật không hề dễ chịu, cũng không thể nấu được món gì cho ngon lành, chắc chắn thế. Lúc đó tôi đã thay đổi cách làm.
Tôi đi chợ thong thả vào buổi sáng. Hơn nữa, cuối tuần đi mua gộp những thứ thiếu, mua thêm thứ cần, như vậy ngày thường tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Bắt đầu từ thời gian này, tôi thực hiện “mua gộp” “nấu một thể”, và thời gian biểu cũng vì thế thay đổi theo. Cụ thể phương pháp này, tôi sẽ trình bày sau, nhưng ở đây muốn nhấn mạnh rằng, chuẩn bị nấu nướng đến một mức độ nhất định nào đó khi còn sớm, đến lúc các con về nhà mình sẽ có thời gian sống với các con, tôi rất sung sướng vì điều này. Tùy mỗi nhà có hoàn cảnh khác nhau, nhưng đối với tôi, thời gian buổi chiều tối là đáng quí và cần được thư thả, tôi muốn lúc đó, ngồi ở bàn ăn, mẹ con nói chuyện với nhau, gấp giấy, làm bài tập. Nhân tiện đó, thức ăn cũng chỉ đun nóng, hoặc nêm gia vị là xong, đó là thời gian nuôi con không bao giờ trở lại với tôi.
1-2-2 Dọn buồng vệ sinh trước khi vào tắm
Nếu thay đổi thứ tự của việc dọn toilet, cũng giải quyết vấn đề được cách hợp lý. Trước đây, tôi dọn toilet đầu tiên trong ngày. Nhưng có một hôm, tôi quyết định làm việc này vào lúc khác. Đó là trước khi đi tắm. Dọn toilet xong, rồi đi tắm, thì cả toilet, cả tôi đều sạch sẽ. Tôi rất mãn nguyện với trình tự công việc này.
1-2-3 Thay vì để việc nhà đuổi theo mình mà mình hãy đuổi theo việc nhà
Cứ làm trước 1 bước những việc trước mắt phải làm, sẽ dôi một chút thời gian ra. Ví dụ rơi vào cái vòng luẩn quẩn bị biệc nhà đuổi thì sẽ thế này.
1- Sáng dậy, bữa sáng chưa chuẩn bị gì —> vội vội vàng vàng
2- Chưa chuẩn bị gì để ra ngoài có việc —-> hay muộn giờ hẹn
3- Về đến nhà mà bữa tối chưa chuẩn bị gì —-> cuống cuồng nấu nướng, bữa ăn tạm bợ, dễ mất cân bằng dinh dưỡng
4- Đi ngủ luôn không chuẩn bị gì cho ngày mai —-> sáng hôm sau ngủ dậy, lại quay lại 1 – 2- 3- 4- 1 mãi thế

Còn ví dụ một vòng tuần hoàn suôn sẻ thì thế này
1- Bữa sáng đã có ý định làm gì nấu gì rồi —> ăn uống từ tốn, ngon miệng được
2- Chuẩn bị đi ra ngoài rồi —-> tâm hồn thoải mái
3- Bữa tối đã sẵn sàng nguyên liệu, ý tưởng món rồi —-> sẽ nấu được bữa cơm ngon, đủ dinh dưỡng
4- chuẩn bị cho sáng mai rồi mới đi ngủ —> sáng mai dậy sẽ là 1 vòng suôn sẻ lặp lại
1-3 Quyết định giờ phải xong, sẽ tập trung làm việc được
1-3-1 Người nào làm giỏi thì biết nghỉ giỏi
Không hẳn chỉ có việc nhà đâu, việc gì cũng vậy, làm uể oải thì chỉ phí thời gian vô ích. Phân chia thời gian rõ ràng, làm việc sẽ tập trung hơn, sau đó nghỉ ngơi cũng thấy thư thả hơn.
Khi lau chùi dọn dẹp nhà cửa, ấn định giờ phải làm xong “Đến abc giờ mình phải làm xong mới được”. Trong khi làm một công việc, mà nghĩ sẵn trong đầu “Việc tiếp theo là cái gì nhỉ?” thì chỉ trong khoảng thời gian ngắn là xong việc.
1-3-2 Việc buổi sáng mấy giờ là xong?
Việc buổi sáng là phần việc quan trọng nhất trong ngày. Làm vệ sinh thay quần áo, chuẩn bị bữa sáng, làm cơm hộp, dọn dẹp bát đĩa. Lau chùi, giặt giũ theo thời gian nào cũng tùy nhà có khác nhau. Ở nhà tôi hiện nay thì, lau chùi và giặt giũ tôi làm buổi chiều tối, nhưng cũng nhiều nhà làm việc lau chùi giặt giũ vào thời gian này.
Cái quan trọng ở đây là, phải quyết định giờ xong việc. Vừa xem TV vừa làm, lúc ngẩng lên nhìn đồng hồ đã gần trưa mất rồi, rất phí thời gian. Bạn hãy quyết định “mấy giờ là mình phải làm xong việc” mới tập trung làm việc được. Những chị em nào đi làm công sở, có khi lại dễ dàng với việc này hơn, vì thời gian đến sở làm là cố định rồi, không muộn được.
Quyết định thời gian xong việc rồi, nấu cơm, làm cơm hộp, giặt giũ, phơi phóng… chỉ những việc bắt buộc phải làm như vậy thôi, bạn sẽ biết cần phải làm từ mấy giờ sáng thì kịp.
Trường hợp nhà tôi thì tôi quyết định 8h30 sáng phải làm xong hết các việc buổi sáng.
1-3-3 Chuông hẹn giờ kêu là phải dừng tay
Khi làm việc nhà, tôi thường đặt chuông hẹn giờ. Cái đồng hồ hẹn giờ yêu quí của tôi chỉ là cái đồng hồ hẹn giờ hay dùng trong bếp thôi. Tôi để ở ngăn kéo trên, chỗ dễ lấy ra nhất, và qui định chỉ để ở đấy.
Tôi tập trung làm việc nghiêm túc cho tới khi chuông đồng hồ reo. Chuông đã reo thì tôi không làm rốn thêm nữa, dừng ngay lại, chuyển sang công việc yêu thích của tôi. Làm công sở còn có người giám sát, chứ còn làm việc nhà như tôi thì cái đồng hồ hẹn giờ là Giám Đốc của tôi. Vì có lúc mải làm việc, bạn quên cả thời gian mà. Khi đó, có chuông báo hết giờ cũng có chức năng giám sát làm việc nhà.
1-3-4 Đặt đồng hồ hẹn giờ 10 phút trước khi ra khỏi nhà
Cần công phu sắp đặt để trước lúc ra khỏi nhà không bấn loạn lên. Trước khi ra khỏi nhà, tôi chuẩn bị sẵn đồ đạc cần đem theo, cùng với túi ví để sẵn ở ngoài cửa cởi giầy. Và đặt đồng hồ hẹn giờ 10 phút trước giờ xuất phát. Chuẩn bị đâu vào đấy rồi, sẽ thấy thoải mái thời gian, có thể dọn dẹp thêm 1 chút, lau chùi thêm vài thứ, viết một bức bưu thiếp, chẳng hạn. Phó mặc nhiệm vụ báo giờ cho đồng hồ hẹn giờ rồi, tôi không phải mất nhiều công ngẩng lên ngẩng xuống xem đồng hồ, mà có thể tập trung cao độ vào công việc. Chuông đồng hồ reo một cái là tôi có thể đứng lên, nhìn lại bếp xem tắt hết lửa chưa 1 lần nữa, là ra khỏi nhà được.
Luôn chú ý để có thể đến sớm hơn giờ hẹn 5 phút. Có người rất hay đến muộn 5 phút, 10 phút, những người đó, tới gần nơi hẹn, sẽ phải chạy vội chạy vàng, rất mất tư thế. Bạn hãy chú ý tới trước giờ hẹn 5 phút, để có để cuộc hẹn hôm đó diễn ra tốt đẹp hơn.

1-3-5 Ấn định giờ xong việc, sẽ thấy suôn sẻ.
Sự sảng khoái khi ấn định giờ xong việc còn phát huy trong trường hợp meeting công việc, đến buổi tụ tập hội cùng sở thích. Ví dụ như những buổi họp tổ dân phố, họp phụ huynh, tụ tập bàn bạc… cho đến buổi thuyết trình, hội họp lớn… vào lúc bắt đầu những cuộc họp đó, bao giờ người chủ trì cũng giới thiệu nội dung chính và thời gian bắt đầu cuộc họp, hiếm khi người ta nói đến giờ kết thúc buổi họp. Có những cuộc họp vì nội dung đưa ra chưa thảo luận hết, nên kéo dài một cách tùy tiện không có kế hoạch. Vì vậy, trước mỗi buổi họp, người dẫn chương trình nên nói “ Hôm nay, nội dung làm việc là abc thế này, khoảng x giờ là kết thúc, mong mọi người cùng hợp tác”, chẳng hạn thế, thì thành viên tham dự họp cũng chuẩn bị tinh thần được “vậy mình xúc tiến việc này việc kia đi thôi”, từng thành viên đó đều có những kế hoạch riêng khác của mình, tinh thần dễ đàn hồi hơn. Có trường hợp bất đắc dĩ, vào đúng giờ đó, cuộc họp không kết thúc được. Cũng vẫn nên nói ước lượng thời gian có thể kết thúc, để tăng cường tính tập trung khi làm việc.
Trong một buổi dạy nấu ăn. Nấu nướng và ăn thử xong xuôi, đến thời gian dọn dẹp. Tôi thử nói “Nào! Chúng ta hãy dọn dẹp sạch sẽ trong vòng 15 phút”. Mọi người phân công nhau dọn dẹp, một lượng lớn đồ nồi niêu bát đũa phải rửa, ấy vậy mà chỉ 12 phút đã xong xuôi đâu vào đấy.
Vào lúc dọn dẹp sau khi nấu nướng ăn uống xong, mọi người thường có tâm lý xong việc chính rồi, thở phào một cái, và vừa nói chuyện với nhau vừa dọn dẹp. Nhưng nếu đưa ra thời gian chỉ làm trong vòng bấy nhiêu thôi, thì xong việc, nói chuyện cũng thoải mái hơn.
Điều đáng mừng là, có một thành viên trong buổi hôm đó đã truyền đạt lại với người bạn vắng mặt rằng “ Hôm nay là một buổi rất đáng học đấy!”. Ấn định rõ ràng thời khắc kết thúc công việc sẽ tạo được cảm giác sảng khoái, thỏa mãn.
1-3-6 Chia thời gian làm 3 khoản Việc công- Việc nhà- Việc riêng
Tôi chia thời gian thành 3 khoản như vậy.
Thứ nhất, việc nhà, là công việc của người vợ, người nội trợ ở nhà.
Thứ hai, gọi là việc công, thì tôi đóng góp công sức cho “hội bạn bè”, đi diễn thuyết, tức là những công việc mang tính chất việc công. Tôi chưa bao giờ đi làm, nhưng đối với tôi, hoạt động là một công việc quan trọng. (Thử điểm danh, việc công tôi có 2 ngày/ tuần cơ đấy, hehe, vậy là tôi cũng có 3 khoản như ai, hehe)
Thứ ba, là “thời gian riêng tư”, tôi đọc sách, may vá, đi du lịch, thăm triển lãm tranh.
Ai cũng có thể chia thời gian thành 3 khoản như vậy. (Những người đi làm thì phần thứ hai, việc công, thì đó chính là thời gian đi làm). 3 khoản thời gian này, không khoản nào phải nhường nhịn khoản nào hết, và có kế hoạch cụ thể. Có khi, việc công cần nhiều thời gian, thì thời gian cho việc riêng sẽ bị ngắn đi, nhưng thật khéo léo thu xếp để khoản nào cũng vẫn có phần của khoản đó.
1-3-7 Khuyên bạn làm việc kép
Tôi có nhiều việc làm kép của những đôi việc khác nhau cùng một lúc. Tôi gọi là “việc kép”. Ví dụ như, trong lúc máy giặt đang chạy, thì tôi lau chùi, hoặc vừa nghe nhạc vừa là quần áo. Kiểu như vậy, chắc ai cũng đã từng làm phải không?
Với việc lau chùi ở bếp, ngoài lúc lau rửa máy hút mùi ra, tôi đều lau chùi trong lúc đun cái gì đó trên bếp. Hoặc là khi ủ bột làm bánh mì thì tôi đi lau cửa kính.
Bí quyết làm việc kép là
Ghép một việc phải mó tay vào, với một việc không cần phải mó tay vào. Bắt đầu từ những việc đơn giản nhất, cũng thấy ngay tính hiệu quả của việc ghép này. Và thêm một điểm nữa, đồng thời với lúc tiến hành 2 việc ghép nhau đó, trong đầu nghĩ xem tiếp theo sẽ làm gì, thì công việc diễn ra trôi chảy hơn.
1-3-8 Việc thì làm cho nhanh xong, để còn có thời gian
Vậy làm thế nào cho nhanh? Ví dụ ở nhà tôi, ăn cơm xong, đem bát đũa từ bàn ăn cho vào chậu rửa, rửa xong xuôi hết 12 phút. Bàn ăn nhà tôi để trong bếp, cũng gần bồn rửa, nên chỉ mất bằng đấy thời gian là được. Nhưng nếu lúc đó, chịu khó hơn chút, lấy cái khay to, chất hết bát đũa bẩn từ trên bàn lên, đem ra chậu rửa một thể, thời gian còn tiết kiệm được hơn nữa.
Thời gian để tôi lau chùi tủ lạnh khoảng 12 phút. Đó là thời gian tháo các ngăn trong tủ ra rửa, giấy lót ngăn tủ thì thôi đã cắt sẵn giấy một mặt cho đúng kích thước từ trước rồi, chỉ việc rút ra thay tờ mới vào thôi, nên chỉ khoảng 10 phút là tôi lau chùi tủ lạnh xong. Giấy một mặt thỉnh thoảng cắt một loạt cùng kích cỡ, cuốn lại, lấy chun vòng cột lại, để sẵn đó, cũng là phương pháp để việc lau dọn được nhanh hơn.
1-3-9 Những việc không cần nhiều thời gian
Thư trả lời, hay bưu thiếp cảm ơn là những việc không mất nhiều thời gian, nên tranh thủ viết và gửi ngay. Thường nghĩ “rồi sẽ làm” thì hay quên mất, nhưng thế nào cũng phải gửi, nên sẽ có lúc cất công đi chỉ gửi một cái thư, rất phí thời gian. (đúng phóc)
Bưu thiếp, giấy viết thư, phong bì là những thứ thường dùng. Trong túi xách của tôi bao giờ cũng sẵn có bưu thiếp và tem. Những bức cần gửi gấp, tôi viết sẵn tên người nhận, tranh thủ lúc phải chờ đợi ở đâu đấy, rồi tiện có thùng thư là bỏ luôn.
Với bằng này thời gian thì có thể làm được việc gì, nếu bạn cũng hiểu rõ khoảng thời gian cần đủ đó, bạn sẽ biết tranh thủ thời gian hợp lý, như vậy bạn có cảm giác là mình được việc. Tôi là như vậy.
3 phút làm được gì?
Giặt áo len, rửa bát, thái khoanh 5 quả dưa chuột, quét cửa để giày, lau bát, lau sàn hành lang, rửa bồn rửa mặt
5 phút làm được gì?
Cho quần áo vào máy giặt- bấm nút giặt; bỏ quần áo đã giặt từ trong máy ra; phơi quần áo; làm sốt dầu dấm với hành tây; xào đậu phụ; lau tường quanh máy hút mùi; lau hộc dưới bồn rửa bát
10 phút làm được gì?
Dọn dẹp các ngăn tủ; gập cất quần áo; rán trứng cuộn kiểu ngọt ngọt; nấu xong canh tương; lau chùi tủ lạnh; tưới nước cho cây cảnh; lau đồ đạc
Tranh thủ từng tí thời gian để làm việc, có thể bạn nghĩ là mình bận rộn lên. (đúng rứa, từ sáng tới giờ rửa bát không biết bao nhiêu lần, lắt nha lắt nhắt, vì thực hiện đúng qui tắc rửa nồi khi còn nóng, và ăn xong là rửa sạch sẽ úp lên luôn 26/10/2010, đang nghĩ tốn nước rửa bát, tốn nước xả hơn là rửa gộp, nhưng đúng là gộp lại rửa thì mất hẳn 1 công, rồi rửa xong 1 đống chờ nó khô, cất hết chỗ khô cũng oải, thế là toàn dồn đống lên mãi, cái bàn bếp cứ bừa bộn hơn là rửa lắt nhắt, oài oài, đằng nào cũng kêu được. nhưng mà làm theo sách, cũng thấy vui vui, cứ thế đã, liệu sau)
Nhưng phương pháp này không phải với mục đích làm nhiều việc cùng một lúc. Mà chỉ áp dụng vào thời gian đã qui định trước cho thêm hiệu quả, để đạt được mục đích sinh ra thời gian thư thả, thời gian phục vụ sở thích của riêng mình.
1-3-10 Cách tạo hứng bắt đầu làm việc
Có những khi mệt mỏi vì công việc chồng chất, vì công việc bắt buộc phải làm, thì có cảm giác ngại không muốn làm (oải) (おつくう 億劫). Biết trước những lúc như vậy, tạo ra một cú huých trước 1 bước, bằng cách làm việc gì nhỏ nhặt cho vui, sẽ thấy vui để bắt đầu vào việc.
Ví dụ như, sáng ra tôi sẽ dọn cửa để giày, nhưng tối hôm trước, tôi cuốn thảm chùi chân để ở cửa cởi giày lên trước. Sáng hôm sau, tôi còn “Ngại thế! lại phải lau dọn chỗ này” thì đã thấy thảm cuốn lên sẵn rồi, cứ như là nó rủ tôi, nó giục tôi phải làm việc, và tôi làm như bị mê hoặc vậy.
Hoặc là, tôi thích cắt may âu phục, để lúc đi có việc về nhà là tôi có thể vào việc được ngay, thì tối hôm trước, lúc nghỉ ngơi, tôi trải vải ra cắt sẵn để đấy. Ngày hôm sau, nhìn thấy vải đã cắt, rất tự nhiên, tôi bắt tay vào việc, như thể nguyên liệu đang chờ tôi hoàn thiện vậy.
Khi tôi kể chuyện này với bạn tôi, bà ấy cũng thực hành ngay theo cách đó.
Khi thấy ngại gom rác trong nhà —> tối ngày hôm trước của ngày vứt qui định, cho giấy vụn vào túi đựng rác trước. Sáng hôm sau, chỉ việc cho rác thực phẩm vào túi, buộc lại, là đem đi vứt được.
Sau khi đi có việc về, hay ngại lau cửa sổ kính —> để sẵn giẻ và xà phòng ra.

2-1 Ăn uống là nền tảng của sức khỏe
2-1-1 Bữa ăn hàng ngày tạo nên một “tâm hồn mạnh mẽ”
2-1-2 Điều quan trọng nhất là “ăn ngon miệng”
2-1-3 Khéo léo để chuẩn bị được bữa ăn ngon mà nhanh
2-2 Tùy thuộc sự khéo léo sẽ có thời gian và tâm hồn thư thả
2-2-1 Nấu bữa tối trong 20 phút
2-2-2 Không nấu từ công đoạn đầu tiên, mà nấu nốt của công đoạn đã hoàn tất 80% thôi
2-2-3 Chuẩn bị kỹ lưỡng, không cần vào bếp cũng có cơm ăn
2-3 Mua gộp sẽ tiết kiệm thời gian và chi phí
2-3-1 Chuyện mua gộp ở nhà tôi
2-3-2 Mua gộp cũng dễ thấy con số chính xác cho chi phí cho ăn uống hơn
2-3-3 Tiền ăn hàng tháng khoảng bao nhiêu thì vừa?
2-4 “Nấu một thể” cũng là cách tiết kiệm công sức
2-4-1 Chỉ cần chuẩn bị sơ chế một chút, sẽ sản sinh ra niềm vui
2-4-2 Niềm vui khi chỉ phải rửa nồi xoong 1 lần thay vì 5 lần
3-1 Mất một công chuẩn bị nguyên liệu, đó là bí quyết làm dôi giờ
3-1-1 Công bây giờ, sau sẽ phát huy tác dụng
Trong chương này, tôi sẽ giới thiệu những công thức mà ai cũng có thể áp dụng được trong một phạm vi rộng. Mua gộp nguyên liệu, sơ chế sớm, và cho vào tủ bảo quản, thì một thời gian chuẩn bị bữa ăn cho 1 tuần sau sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Vì một công nhặt, rửa, thái, gọt, luộc qua đã làm luôn rồi mà. Ví dụ thay vì thấy thớt ra cất thớt vào 5 lần, lấy nồi ra nấu rồi rửa nồi 5 lần, thì bây giờ chỉ cần làm 1 lần. Dù thế nào, khi đã nấu sẵn được một phần rồi, cùng một công sơ chế, thì vẫn khác hơn khi phải lặp đi lặp lại cùng một việc sơ chế trong nhiều lần. Ví dụ khi mệt mỏi, trong tủ lạnh đã có sẵn rau đông lạnh, như khoai tây đã gọt vỏ rửa sạch rồi chẳng hạn, cũng làm cho bạn đỡ ngại vào bếp nhiều chứ, đúng không?
Phương pháp này, tôi đã dùng rất tích cực khi chăm sóc bố mẹ già của tôi. Hiện nay tôi và chồng tôi đều đã về già. Tôi đã từng chăm sóc bố chồng tôi, kể cả 3 năm rưỡi người nằm một chỗ trước lúc ra đi, khi 94 tuổi, là tôi đã có 13 năm kinh nghiệm nấu nướng dưỡng lão rồi.
Để thường xuyên nấu súp và đồ nấu chín mềm, tôi đã dùng triệt để phương pháp nấu một thể này. Khi đó, các em chồng tôi đôi khi cũng về thăm. Bố mẹ nào cũng cảm động khi được các con về thăm, vì thế tôi cũng giúp các cụ tiếp đón các em chồng tôi, khi nào, ai đến cũng có thể có cơm nước đầy đủ, nhờ có phương pháp “nấu một thể” này mà tôi làm tròn bổn phận.
3-1-2 Chỉ cần một chút công sức thôi mà được thế này
a- Rửa sẵn (Khoai tây, khoai lang, khoai sọ… chỉ cần rửa cho hết bùn đất cũng có cảm giác dễ chịu hơn nhiều rồi)
b- Thái sẵn (cắt ngắn, thái nhỏ sẵn sẽ dễ nấu hơn)
c- Ướp muối sẵn (nhất là cá)
d- Nấu sơ qua (luộc sẵn thịt, rau, rồi trước khi ăn chỉ cần nêm gia vị)
Một công với thịt 1- Thịt gà mua về ướp gia vị rồi cho ngăn đông lạnh, hoặc ngăn lạnh. Ức gà thì ướp rượu, muối, cho lò vi sóng 2 phút, rồi cất ngăn đá. Đùi gà ướp sẵn tiêu muối, cất đông lạnh, lúc chế biến cũng dễ ngon. Thịt heo bằm ướp tiêu muối rồi xào lên, để nguội, cất tủ đá.
Một công với rau tươi 2- Rau lá xanh (cải ngọt, cải bó xôi) dễ ôi, mua về rửa sạch, luộc ngay, rồi lấy giấy thấm dầu cuộn chặt hút hết nước đi, cho vào giấy wrap cuộn lại, để đông lạnh. Lúc rã đông, chỉ cần xả nước từ trên xuống là rau tơi ra. Rau làm sẵn đến như vậy, lúc nấu canh tương hoặc làm rau trộn chỉ cần cắt ngắn là được.
Dưa chuột thì bổ đôi theo chiều dọc, rắc muối, để nửa ngày, vắt nước đi, phủ dầu ăn lên. Rất tiện khi làm cơm hộp. Hoặc cắt nhỏ, rắc muối, cho vào bình, để khi nào ăn lấy ra, chỉ việc thêm dấm, hoặc nước sốt là thành sa-lát.
Bắp cải nửa cái thái sợi, trộn với cá hộp, bơ chua, thịt ba chỉ xông khói rán giòn.
Giá thì rửa sạch, luộc lên, hoặc cho lò vi sóng, rồi cất tủ đông
Hoa lơ trắng, hoa lơ xanh thái nhỏ, luộc chín, cất đông lạnh
Hành tây bào mỏng, xào chín. Lúc vào mùa hành tây rẻ, mua cả chục củ, thái một lần, xào chín vàng ươm, rồi cất. Lúc nấu cari, lúc nấu súp hành, lúc nấu shichu đều dùng được.
Cà rốt thái sợi, luộc chín, thêm dấm ngọt ( tỉ lệ đường : dấm : nước là 2-2-1) để làm rau sa lat
Củ cải cắt ngắn, ngâm nước muối rồi cất đông lạnh
Tỏi bằm nhỏ, hoặc thái lát rồi ngâm sẵn vào dầu oliu. Rất hay dùng cho các món Ý.
Một công với các loại khoai 3- Cái nì chưa tiêu hóa được, để sau.
Một công với đồ khô 4- Nấm hương, nấm đông cô ngâm nở sẵn, cho nguyên cả nấm cả nước ngâm vào tủ lạnh, lúc ăn chỉ việc lấy ra thả vào món nấu, món xào, đỡ phải mất thời gian ngâm.
Một công với trứng gà 5- Hôm nào trứng rẻ, mua cả chục về, tôi thường làm sẵn trứng lòng đào, và tráng mỏng thái chỉ, cho tủ lạnh ăn dần, cũng được khoảng 1 tuần. Cách làm trứng lòng đào : đun sôi 1,5l nước, tắt bếp, thả 5 quả trứng vào, đậy vung, mùa hè 10 phút, mùa đông 20 phút, vớt ra là xong.
3-2 Thực phẩm dự trữ thường xuyên trong nhà có con nhỏ
3-3 Thịt tươi cả khối nên thái chia nhỏ cho từng món ăn
3-4 Cá nên ướp muối hoặc cuộn giấy thiếc rồi bảo quản
3-5 Rau dự trữ đông lạnh có thể dùng ngay sau khi lấy ra khỏi tủ
3-6 Dùng món đã nấu sẵn để có bữa cơm kiểu “có sao ăn vậy” của tôi
Thực đơn món “có sao ăn vậy” của tôi (món ăn ko cầu kỳ, bày vẽ, dùng thứ có sẵn trong tủ lạnh để chế biến thôi)
3-7 Dọn dẹp đơn giản sau bữa ăn
3-7-1 Rửa nồi niêu xoong chảo khi còn nóng
3-7-2 Kiểm tra bếp lần cuối cùng

4-1 Cho đến lúc tôi trở nên thích dọn dẹp
4-1-1 Những sai lầm của tôi- một người kém dọn dẹp 錯誤さくごsai lầm
Thật ra trước đây tôi là người không thích dọn dẹp một tí nào. Vừa kém, vừa vụng. Có nhìn thấy bẩn thỉu thì tôi cũng cứ khất lần lần sau. Đến khi bẩn quá không chịu nổi mới bắt đầu lau chùi dọn dẹp. Thì mệt quá, vất vả quá, càng ghét dọn dẹp hơn. Cứ như vậy, hàng ngày diễn ra theo một cái vòng luẩn quẩn khó chịu. Thế nhưng, vào dịp cuối năm nào đó, tổng vệ sinh nhà cửa, tôi rửa mãi cái cánh quạt trong máy hút mùi ở bếp, dầu lâu ngày đọng lại, không tài nào lau sạch được. Lúc đó, tôi mới nghĩ “mình phải vui vẻ với việc lau dọn” mới được. Tôi muốn nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, nên rất nỗ lực, hỏi han kinh nghiệm người khác, làm thử theo, rút kinh nghiệm, phát minh ra cách làm mới.
Ban đầu, để tự động viên mình mỗi ngày, tôi tự qui định ra giờ giấc để lau dọn, và lên kế hoạch lau dọn cho mọi ngóc ngách trong nhà.
Tuy nhiên, với tôi, còn cón những ngày phải đi ra ngoài, hoặc có ở nhà thì cũng bận túi bụi, nên khó có thể lau dọn đều đặn hàng ngày được.
Tôi đã thử với phương pháp sau đây, gọi là phương pháp “ 1 tuần quay hết 1 nhà”. Tôi chia khu vực cần lau dọn trong nhà ra, và phân vào các ngày khác nhau tỏng tuần. Phương pháp này cũng được nhiều tạp chí đăng hướng dẫn rồi đấy. Thứ hai lau dọn phòng khách, thứ ba lau dọn bếp, thứ tư lau dọn phòng ngủ… cứ như vậy chia việc cho từng ngày. Tuy nhiên, tự qui định ngày thứba phải lau dọn bếp đấy, nhưng, hôm đó mà tôi phải đi có việc thì việc dọn dẹp lại bị dồn ứ lên, không liên tục được.
Vậy phải làm thế nào để tiếp tục được bây giờ? Tôi đã suy nghĩ, và thấy rằng, không phải dập khuôn theo các bài kinh nghiệm của người khác “tôi đã làm tốt thế nào”, (うのみをする nuốt chửng ko nhai, làm dập khuôn suy nghĩ kỹ ), mà là phải tìm ra phương pháp nào đó phù hợp với tôi, với gia đình tôi nhất mới được. Vậy, phương pháp của tôi là như thế nào?
4-1-2 Có ngày không dọn dẹp gì cũng được
Mục tiêu của tôi là “Có những ngày hoàn toàn không lau dọn gì được cũng không sao, nhưng tôi muốn làm những việc tôi phải làm”. Thế nhưng, nếu cứ để mặc cho cảm hứng dẫn đường, là “thích làm vào những lúc có thể”, thì thế nào, với một người kém lau dọn như tôi, sẽ lại chả bao giờ làm xong việc. Vì thế, tôi nghĩ là cần phải có cái gì đó khuyến khích mình như một tác động khách quan với mình. Khi đó, tôi đã nghĩ ra những điểm nhấn lau dọn cho căn nhà của mình gồm “Những chỗ mỗi tháng phải lau 1 lần” “những chỗ 2 tháng phải lau một lần” “những chỗ vài tháng phải lau 1 lần”, rồi kết hợp với những công việc lau dọn ngắn hạn khác, lập nên một nhịp lau dọn. Tháng đó, ngày đó, tôi sẽ dành khoảng 20 phút để lau chùi dọn dẹp cái chỗ đã ghi trong kế hoạch đó. Làm xong việc, tôi tự dán cho mình một cái “phiếu chăm ngoan”.
Theo chu trình lau dọn như vậy, lặp lại hàng tháng, sẽ không hề mất công mất sức là bao, toàn bộ căn nhà sẽ có một mức độ sạch sẽ chung nhất nào đó, tôi không bị lặp lại cái cảnh đánh vật với dầu bám trên cánh quạt thông gió máy hút mùi ngày nào. Tổng vệ sinh cuối năm đối với tôi cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Phương pháp này rất phù hợp với nhịp sinh hoạt của tôi, bạn có thấy thế không. Tôi đã thực hiện phương pháp này được hơn 20 năm rồi đó.
4-2 Phương pháp Dọn dẹp đính kèm “phiếu chăm ngoan”
4-2-1 Lên được kế hoạch, dán “phiếu chăm ngoan”
Bước 1- Lên kế hoạch lau dọn
1- Làm vở- Mỗi dịp cuối năm, tôi lại lên “kế hoạch việc nhà”. Tôi dùng cuốn “nhật ký nội trợ” của nhà xuất bản abc, trang cuối cuốn nhật ký đó có một trang kẻ ô sẵn, tôi ghi các việc lau dọn mà tôi muốn làm vào đó. (tham khảo phần sau tôi nói kĩ hơn). Tôi chia công việc thành những mục có thể hoàn thành trong vòng 8 đến 10 phút một. Hiện nay, trong danh mục của tôi có 19 đầu việc. Số đầu việc này thay đổi qua mỗi năm, và cũng khác nhau cho mỗi gia đình.
2- Qui định tần suất lau dọn cho những đầu việc đó. Ví dụ như ống xả nước thải bồn rửa bát, tủ lạnh, kệ để gia vị là những chỗ nhanh bẩn, cần lau dọn hàng tháng. Lau bóng sàn hành lang, dọn tủ để đồ thì 3 tháng làm một lần. Mỗi tháng tôi định dọn 9-10 chỗ.
3- Chia việc hàng tuần. Những công việc mà tháng hoặc vài tháng làm một lần như nêu trong mục 2 ở trên, nhìn có vẻ thấy vất vả, nhưng, chia ra tuần, thì mỗi tuần chỉ làm 2-3 chỗ. Tự bạn xem kế hoạch chung của mình, tuần nào bận thì làm ít đi, tuần nào có vẻ rảnh rang thì làm nhiều lên, du di đôi chút và thấy vui khi làm việc là được.
4- Những công việc làm trong tuần thì ghi nhớ vào sổ tay, hoặc sổ kế toán gia đình.
Bước 2- Mỗi ngày, sau khi xong việc, nhớ dán “phiếu chăm ngoan”
5- Xong việc là dán “phiếu chăm ngoan”- Lên kế hoạch rồi, nhìn thời gian để tiến hành thôi. Tôi thường dọn dẹp sau bữa sáng xong thì cũng nghỉ một chút, nhưng cũng quyết định xem việc lau dọn tiếp theo là gì. Xong việc đó nữa tôi dán “phiếu chăm ngoan” là một miếng giấy dán hình tròn nhỏ, màu đỏ, vào vở dọn dẹp của tôi.
Chỗ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Ghi chú

4-2-2 “Dọn một thể” là tiêu tốn sức lực và thời gian
Bí quyết lau dọn, là không tích đến lúc thật bẩn mới làm. Chúng ta rửa mặt mỗi ngày, không phải vì mặt bẩn mới rửa đúng không? Bạn hãy nghĩ việc lau dọn cũng vậy. Bụi bẩn tích lại khó chùi rửa sạch, rất tốn thời gian và công sức. Nếu bạn lên kế hoạch, tuần tự làm theo kế hoạch đó, bẩn ít, làm tí là xong. Việc lập lên kế hoạch lau dọn là để tránh tình trạng “ Khi nào có thời gian mình dọn” hoặc “Cuối cùng thì chả dọn được”.
Dù bạn có nghĩ “Khi nào có thời gian mình dọn”, đến khi có thời gian thì bạn lại làm việc khác mất chứ ko dọn dẹp chỗ đó. Bạn không nên tin tưởng quá vào một khoảng thời gian thực sự là rỗi rãi mới làm, mà hãy “nhồi” việc dọn dẹp này vào công việc phải làm hàng ngày. Như thế thì hơn. “Hôm nay mình khỏe, mình có hứng, dọn dẹp cái nào!” rồi bạn hì hụi dọn dẹp hết cả một ngày, nhưng thành quả không tồn tại lâu dài, nhà cửa sẽ không mãi mãi ở nguyên vị trí như bạn đã dọn sau 1 ngày đó. Phương pháp dọn dẹp theo kế hoạch, có thể có những người cảm thấy trách nhiệm của mình nặng quá. Thực tế, tôi cũng có khi vậy. Tự tôi lập lên kế hoạch “ngày x dọn dẹp tủ để đồ”, nhưng đúng đến ngày đó, “Tại sao bây giờ mình lại phải dọn dẹp cái chỗ đấy chứ” nghĩ vậy rồi tôi bỏ lên tầng 2. Nhưng, tủ để đồ đó đựng chăn gối, ga phủ đệm, nếu sắp xếp ngăn nắp lại một chút, hôm nào có khách tới, cũng dễ dàng lấy chăn, đệm cho khách. Lúc đó sẽ thấy, dọn dẹp sẵn là một việc rất nên làm, và “mình dọn sẵn có phải tốt không”, cho mà xem! Cứ như vậy, việc dọn dẹp làm tuần tự, nhà của bạn sẽ thường xuyên ngăn nắp, dần dần “chỗ này khó chịu quá, chỗ kia khó chịu quá” sẽ ít dần đi. Việc lập kế hoạch lau dọn, không phải là việc thúc bách bản thân, mà là chuyển hóa tinh thần nghĩa vụ thành tinh thần tự giác. Tôi nghĩ vậy.
4-2-3 Tác dụng tích cực của “phiếu chăm ngoan” đối với cả người lớn
Đặc điểm của phương pháp này là dán phiếu chăm ngoan- sticker. Phần trước tôi đã giới thiệu qua rồi. Người kém dọn dẹp như tôi, lúc có thể làm được việc thì cũng cứ lần lữa không làm. Tôi muốn có một cái gì đó như một sự chỉ huy mang tính khách quan, và đã nghĩ ra phiếu chăm ngoan- sticker. Tôi mua sticker ở cửa hàng văn phòng phẩm, luôn để chỗ thuận tay lấy. Mỗi khi làm xong một việc trong kế hoạch, là tôi vui sướng dán 1 cái sticker vào lịch, đến 70 tuổi như tôi mà vẫn thấy sung sướng mỗi khi dán sticker, như một lời khẳng định “Được rồi!” ý vậy. Rất sung sướng! Tự khen mình, có lẽ đến bao nhiêu tuổi đi nữa cũng vẫn cần thiết.
4-2-4 Lau dọn từng điểm trong 10 phút buổi sáng cũng tạo cảm giác thoải mái
Nãy tôi có nói, sau khi dọn dẹp bữa sáng xong, có một chút thời gian trước khi phải đi ra ngoài, tôi lau dọn một chỗ như đã ghi trong kế hoạch của mình. Khi hoàn thành xong một việc gì, tâm hồn cũng có một sự thoải mái nào đó. Đi ra ngoài với nỗi áy náy “chỗ nọ, chỗ kia trong nhà còn bẩn khó chịu quá”, sẽ không cảm thấy ung dung được, và cũng không tập trung tư tưởng vào công việc bên ngoài. “Mình đã đinh làm chỗ đó, chỗ kia rồi mà” “Biết là không để thế mà đi được rồi mà” vừa tự trách mình vừa chuẩn bị đi, thì thế nào cũng quên cái này, quên cái nọ. Cuộc sống hàng ngày vì thế cũng mất vui.
Ngược lại, sáng ra làm xong nghĩa vụ những việc phải làm, chỗ định lau dọn cũng lau dọn sạch sẽ được, ở nơi làm việc gặp bạn gặp bè cũng thấy dễ chịu hơn. Và trên đường về, không phải ôm trong lòng nỗi bất mãn bản thân “mình chưa làm được việc kia việc nọ gì cả”, có thể nghĩ tới công việc tiếp theo của mình “về nhà là mình sẽ làm cái này, làm cái kia”. Như tôi đã từng nói, là các bạn hãy “đuổi theo việc nhà” chứ đừng để “việc nhà đuổi theo mình”.
4-2-5 Không cần phải dọn sạch như lau như ly để đạt điểm tối đa
Lên kế hoạch rồi, nhưng ngày cuối cùng của tháng vẫn còn 1 đầu mục việc chưa làm. Thế là đi đâu đó về, tôi làm cho xong việc đó, cảm giác dán 1 sticker cho một công việc đã hoàn thành, cực kỳ thỏa mãn.
Tuy nhiên, tôi không nghĩ dọn dẹp là tất cả. Tính tôi không phải là tính nếu không dọn thì không chịu đựng được. Nên nhà tôi không sạch đẹp như phòng trà đạo được rồi. Nhưng nó đủ gọn gàng ngăn nắp để sống thoải mái. Tôi chỉ cần đến như thế thôi. Nhìn lại kế hoạch, cũng có tháng mà tôi không dán được toàn bộ sticker vào những công việc định làm đâu.
Có nhiều bạn trẻ nói “Đến bà Muragawa còn để thừa việc nữa là. Mình yên tâm hẳn”. Đương nhiên thôi, nếu chỉ nhăm nhăm đạt điểm tối đa, sẽ chỉ thêm khổ sở. Việc còn sót để tháng sau làm bù. Thúc bách bản thân cho đến mức hoàn hảo, sẽ không còn thư thái tâm hồn được nữa, tôi rất sợ điều đó. Ví dụ như, cửa kính có bẩn một chút, đúng khi có bạn tới chơi. Tôi không để tâm quá đến việc đó rồi dằn vặt mình “lại để đến lần sau mới làm”, mà tôi sẽ nghĩ “Bẩn tí cũng được, chả sao”, rồi đon đả mời bạn vào nhà, rót trà uống nước, chuyện trò vui vẻ.
Tôi luôn muốn được giao lưu thân thiện với bạn bè hơn là khắt khe dọn dẹp cho sạch như lau như li mà thành ra bà già khó tính khó gần.
4-2-6 Phương pháp lau dẹp nhanh
Tôi giới thiệu phương pháp lau dọn chớp nhoáng của tôi. Trong việc lau dọn, tôi hoàn toàn không cầu kỳ. Chỉ nghĩ xem việc sẽ làm là gì, dùng thời gian hợp lý, thì tôi mới công phu suy nghĩ. Đây là phương pháp của riêng tôi, các bạn ko nên áp dụng một cách dập khuôn, vì rất có thể nó không phù hợp với gia đình các bạn. Việc xoay sở cho phù hợp với sinh hoạt của mỗi gia đình mới là điều quan trọng bạn ạ. Tôi chỉ giới thiệu ở đây với mục đích cho các bạn thấy tôi đã xoay sở với việc chi tiêu thời gian như thế nào thôi.
Dọn quạt thông gió máy hút mùi. 2 tháng/ lần. Ngâm vào nước nóng có pha xà phòng.
Tủ để bát: Lúc xếp bát vào tủ, nhanh tay lấy cái giẻ ẩm lau kệ, cánh tủ luôn
Tủ đá- lấy khăn tẩm etanol lau một lượt, khoảng 15 phút
Kho để thức ăn- cũng như tủ để bát, lúc lấy đồ ra vào, cầm khăn lau luôn 1 lượt
Ngăn để đồ dưới bồn rửa bát- thay lót báo, lau chùi, mỗi tháng 1 lần.
Kệ để gia vị- lau bằng giẻ ẩm 5 phút xong
Bồn tắm- bồn rửa mặt- 10 phút.
4-3 Dọn thường xuyên nơi hay sử dụng
4-3-1 Phương pháp dọn dẹp chỗ cần thường xuyên phải dọn
Phần trên tôi đã trình bày phương pháp lau dọn các chỗ chia đều trong năm. Còn việc lau dọn các chỗ hàng ngày đều sử dụng, như phòng khách, bồn rửa mặt, toilet, buồng tắm thì sao? Đây là những chỗ rất dễ bẩn, tôi muốn thường xuyên lau dọn những chỗ đó.
Phòng khách- tôi dùng chổi quét nhà. 箒(ほうき- cái chổi)Phòng khách có lúc tôi dùng máy hút bụi, có lúc dùng chổi quét nhà. Nhà có 2 ông bà già như tôi, ngày nào cũng hút bụi thì vất vả quá, nên tôi lấy chổi quét bụi hàng ngày, và 3 ngày 1 lần hút bụi bằng máy. Những gia đình có trẻ nhỏ thì cần phải hút bụi hàng ngày. Tùy gia đình có tần số sử dụng máy hút bụi khác nhau.
Buồng tắm- Tôi lau dọn ngay sau khi tắm xong. Sau khi tắm xong, tôi ròng ống dây hút nước trong bồn tắm vào máy giặt để giặt luôn. Sau khi hút nước vào máy giặt đủ, tôi rửa bồn tắm trong khi nó còn nóng, rồi lấy vải lau khô bồn luôn.
Bồn rửa mặt cũng làm như vậy, sau khi rửa xong, bồn còn ấm, là tôi lấy khăn rửa và lau sạch bồn luôn. (đang áp dụng triệt để)
Toilet- Tôi rửa dọn trước khi đi tắm.
4-4 Tôi chế ra dụng cụ lau chùi nguyên bản của tôi
Càng là người ghét dọn dẹp, lại càng thích nhiều dụng cụ chuyên dụng

5-1 Sắp xếp đồ đạc là sắp xếp tâm hồn
5-1-1 Những đồ vật muốn dùng cẩn thận và nâng niu 慈しむ いつくしむ nâng niu Khi suy nghĩ để sắp xếp đồ đạc trong nhà, thì việc quan trọng phải là nghĩ xem dùng đồ đạc như thế nào cho khéo. Thời buổi hiện nay dư ăn dư mặc, cửa hàng ăn, cửa hàng quần áo nhan nhản khắp nơi. Nhưng nói đã sử dụng đồ ăn/ đồ mặc hữu ích chưa, thì chưa biết thế nào.
Cần thì mua, thích cũng mua, cứ mua- mua- mua như vậy, sẽ không khéo léo sử dụng hết công suất đồ vật đã mua đó. Tôi nghĩ phải có cách nghĩ nâng niu, quí trọng đồ vật mới được. Trước tiên, bạn hãy giảm số lượng của những đồ vật xung quanh mình. Giảm só lượng đồ đạc đó sẽ có các điểm lợi như sau
a- Quí trọng đồ vật hơn. Nếu có nhiều món đồ giống nhau, thường ỷ lại cái sẵn có đang dự trữ, sẽ không chăm sóc giữ gìn đồ vật đang dùng nữa. Ví dụ như đồ bếp, có nhiều nồi niêu sẽ hay lúng túng lúc chọn, hoặc dùng tùy tiện. Nếu chỉ có một số nồi niêu nhất định, dùng tuần tự, hết công suất, lau chùi cẩn thận, cất dọn dễ mà gọn gàng.
b- Đồ vật cũng có cuộc đời của nó. Tôi sẽ giới thiệu sau, ở đây chỉ nêu ví dụ, tôi chỉ có 3 cái quần jean. Một cái đang mặc, 1 cái đang phơi, 1 cái đang cất trong tủ. Tôi có cảm giác dùng cẩn thận. Quần áo cũng cùng cử động với cơ thể của tôi, có thể nói, tôi cảm nhận được cuộc đời của quần áo cũng ko phải là nói quá. Nếu có 1 phạm vi quản lý chặt chẽ đồ vật của mình, mỗi cái sẽ trở nên quan trọng hơn.
5-1-2 Tấm lòng nâng niu dụng cụ trong môn Trà Đạo Cảm giác nâng niu đồ vật như với những dụng cụ của môn trà đạo. Tôi theo trà đạo đã nhiều năm. 1 số ít đồ dùng mà dùng thận trọng, đấy là điều tôi đã học được từ bấy lâu nay. Ví dụ, khi đặt cái chổi đánh bột trà xuống một cách gượng nhẹ, là biểu thị lòng yêu mến đối với dụng cụ đó, đồng thời thể hiện sự tôn kính của người pha trà tới khách trà của mình. Có thể nói, mình dùng đồ vật là tiêu tốn cuộc đời của nó.
5-2 Cất và sắp xếp đồ vật thường dùng trong sinh hoạt
5-2-1 Qui định nơi để đồ Một trong những lý do để nhà cửa bừa bãi là do không qui định chỗ để đồ đạc. Nếu cái gì cũng để đúng chỗ của nó, thì sau khi dùng xong trả lại vị trí cũ cũng dễ dàng và dễ chịu. Đồ đạc hay ngổn ngang là bởi vì, hoặc là ko qui định chỗ để cho nó, hoặc là nó có chỗ cất mà lại để nó cùng với một đồ vật khác chưa có cỗ cất.
5-2-2 Lúc “bừa một tí” là cơ hội Xong một việc này, có nghĩa là bắt đầu chuẩn bị cho một việc kế tiếp. Để các phòng buồng không ngổn ngang bừa bãi, phải luôn tâm niệm, làm xong việc này là cất dọn mọi thứ về vị trí cũ, rồi mới bắt đầu việc khác. Tôi gọi đó là “1 làm 1 dọn” (Nôm na dễ hiểu kiểu Việt nhé, là làm đâu sạch đấy) Dùng xong dụng cụ bếp nào là cất ngay nó về vị trí cũ, thì bếp núc luôn gọn gàng. Cũng có khi không thể dọn ngay tại trận được, nhưng hãy cố gắng trong lúc chỉ “bừa một tí” là dọn ngay cho gọn. Chỉ cần sót lại một việc nhỏ chưa xong, sẽ cần phải mất thời gian dọn dẹp một việc lớn. Tìm đồ đạc là rất mất thời gian.
5-2-3 Một việc tính cho tới khi được cất dọn hết
Các bạn hãy nghĩ 1 việc là phải “đến lúc đã cất dọn xong”. Ví dụ, việc “Giặt quần áo” thì không phải chỉ có mỗi việc cho quần áo vào máy giặt, phơi lên thôi. Mà phải tính tới khi rút vào, gập gọn, cho vào các ngăn tủ xong xuôi, mới tính là 1 việc. Nếu nghĩ “Để sau cũng được” sẽ bừa ra một khoảng diện tích trong nhà, vì vậy triệt để đến lúc cất dọn xong hết sẽ nhẹ nhàng hơn. Làm bếp xong, lau luôn bếp gas là tiện và dễ sạch nhất. Nồi niêu nấu xong cũng rửa ngay lúc còn nóng, nhiệt còn sót lại đó đủ làm nước rửa ấm lên, dễ rửa sạch, đỡ tốn nước, đỡ tốn xà phòng rửa bát.
5-2-4 Lý do để không thu dọn, lại chính là động cơ để thu dọn
Tôi cũng nghe nhiều người nói “Nhưng mà chỗ đó cũng khó gọn gàng lắm cơ”. Chúng ta cũng nghĩ, xem tại sao không thể gọn gàng được.
Gọn gàng được cũng cần sự hợp tác của tất cả các thành viên trong gia đình, nhưng nguyên nhân khó gọn có lẽ là vì lúc nào chỗ đó cũng bừa bộn.
Có một dạo, ở nhà tôi, báo cứ bừa bộn trong phòng khách. Tôi thấy bí bách với cái bừa bộn đó. Và thử nghĩ xem tại sao nó không gọn gàng lại được. Lúc đó, thùng để báo cũ tôi để ở ngoài hành lang, dưới chân cầu thang, muốn cất báo đã đọc đi, phải ra khỏi phòng, mới cất được. Những hôm lạnh, đọc báo xong, mọi người trong nhà thấy ngại ngại phải ra tận nơi cất báo. Có lẽ thế. Tôi đã đổi chỗ cái thùng báo cũ, cho nó xuống gầm tủ trong buồng khách. Chỗ để cất ngay trong tầm tay, mọi người trong nhà đều dễ cất dọn, và phòng khách cũng đỡ bừa bộn báo từ đó.
5-3 Thu xếp các buồng phòng
5-3-1 Phòng living- Tôi không đặt bàn sưởi và sofa trong phòng (living-room là phòng mọi người trong nhà hay quây quần sinh hoạt, hơi khác với phòng khách chỉ để riêng việc tiếp khách). Khéo léo để nhà cửa không lanh tanh bành lên, cũng là một việc quan trọng. Tôi đã bỏ bàn sưởi và sofa ra khỏi phòng living. Đây là kinh nghiệm từ thực tế của tôi. Trước đây, mùa đông đến, tôi lắp bàn sưởi giữa phòng, cả nhà quây quần ngồi sưởi ấm quanh bàn. Nhưng một khi đã ngồi vào bàn sưởi, thì không muốn đứng lên đi đâu làm gì nữa. Hơn nữa, việc dọn dẹp bàn sưởi cũng rất vất vả. Bàn thì ấm, thích ngồi làm việc giấy tờ gia đình ở đó luôn, nên xung quanh bàn bầy bừa các đồ dùng dụng cụ liên quan. Bừa lắm! Vì thế, tôi đã dứt khoát vứt bàn sưởi ra khỏi phòng. Thay vào đó, tôi nghĩ cách làm ấm các phòng khác trong nhà lên, thay vì mọi người co cụm ngồi quanh mỗi cái bàn sưởi đã có thể hoạt động dễ dàng hơn.
Sofa tôi cũng đã từng đặt trong phòng living rồi đấy. nhưng ở sofa, người ngồi đấy thì ít, mà nó dễ biến thành cái chỗ để đồ, rất tiện tay quẳng ở sofa. Vì thế tôi chuyển sofa sang phòng tiếp khách. Phòng living tôi chỉ kê đủ số ghế dễ ngồi cho đủ số người trong nhà. Từ đó phòng đỡ bừa hơn.
5-3-2 Phòng của con- Dù không có phòng riêng cho con, hay khi cho các con chung 1 phòng, cũng nên kê bàn, tủ quần áo, giá sách, hộp đựng đồ chơi vào 1 chỗ cho con. Tủ đựng quần áo để chỗ dễ lấy ra cất vào, đựng quần áo đúng theo mùa thời tiết. Trên mặt bàn học thì không để nhiều đồ vật. Đồ đạc của con thì giao trách nhiệm dọn dẹp cho con. Bố mẹ không được tự ý phân loại đồ đạc cất dọn, mà phải xem xem để như thế nào thì con dễ dùng, phải bàn bạc với con về chỗ cất. Không cưỡng ép con phải dọn dẹp, mà bố mẹ cũng để ý đến việc dọn dẹp, nhắc nhở con “Mẹ thấy tình trạng này có khi phải dọn dẹp đi rồi đấy con ạ!”. Nói như vậy, con cũng hiểu việc dọn dẹp tự nhiên hơn.
5-3-3 Cách xử lý với đồ chơi của con- Đồ chơi là đồ vật rất quan trọng với sự trưởng thành của các con. Bố mẹ hãy thử đứng vào địa vị của các con xem. Chắc chắn sẽ hiểu nên phải làm như thế nào. Ở nhà tôi, đồ chơi không nhiều lắm, nhưng xếp hình gỗ, thú nhồi bông, bút màu giấy vẽ, giấy gấp, đất nặn, đồ hàng, búp bê, ô tô, thế thôi cũng đếm ra một số lượng không nhỏ. Tôi giao hẹn với các con là “Chơi xong là dọn”. Chơi xong 1 món, cất đi, rồi mới lấy món khác. Để dọn dẹp, cần có 1 cái kệ/ giá. Tôi dùng loại giá sách thấp, không có cánh cửa để các con cho đồ chơi vào. Như vậy con nhớ chỗ để đồ chơi.
Trong bất kì trường hợp nào, không được vứt đồ chơi mà không có sự đồng ý của con. Dù cái phòng con có được dọn gọn gàng ngăn nắp đến mấy, mà khi dọn bố mẹ đã làm ngơ thái độ/ cảm xúc của các con, thì căn phong đó là nơi thật đáng buồn, vì không có tình thương.
5-3-4 Phòng ngủ- Phòng ngủ kê giường hay trải đệm xuống sàn thì tôi cũng muốn làm cho nó gọn gàng ngăn nắp. Đồ đạc kê trong phòng ngủ chỉ là giường, tủ quần áo, đèn ngủ, đồng hồ, thế thôi. Dù có còn chỗ trong phòng thì ta cũng không nên để thêm đồ đạc lặt vặt khác.
5-3-5 Toilet- Là nơi mà tôi luôn muốn nó sạch sẽ vệ sinh. Tôi không đặt để nhiều đồ đạc trong phòng vệ sinh. Ít đồ sẵn rồi thì lau dọn cũng đơn giản. Cái công phu của tôi là ở chỗ khăn lau. Nếu treo sẵn 1 cái khăn thì cả nhà lúc nào cũng chỉ dùng cái khăn đó, không vệ sinh. Hoặc là, khi có khách, để khách lau chung khăn với cả nhà cũng là không vệ sinh, nên tôi muốn để một cái khăn khác cho khách nữa. Vì thế tôi chuẩn bị cả chục cái khăn, cỡ khăn nhỏ hơn cái khăn mặt, dày hơn một chút, gập đôi để ngay gần chỗ rửa tay trong buồng vệ sinh. Dưới đó tôi đặt sẵn cái giỏ để lau 1 lần rồi thả khăn vào giỏ để tôi giặt. (ái dà dà, cái chỗ này đáng cho mình học đây)
5-3-6 Buồng tắm- Buồng tắm cũng như buồng vệ sinh, là không để đồ đạc thừa ở đó. Trong buồng tắm, tôi chỉ để dầu gội đầu, dầu xả, xà phòng tắm, khăn kỳ lưng, thế thôi.
5-3-7 Cửa cởi giầy- Thường chất đầy chặt các ngăn để giầy, nên khi lấy ra rất khó. Giầy đi cũng theo mùa, vì vậy đôi nào lạc mùa thì cất dọn vào một chỗ khác. Và để hộp dụng cụ đánh giầy ở chỗ dễ lấy. Nếu ở cửa cởi giầy còn khoảng không gian, thì bày những đồ vật mình thích. Cửa cởi giầy này là nơi đầu tiên khách tới thăm nhìn vào căn nhà của bạn. Ở nhà tôi thì tôi bày một cây cảnh. Trên đó là bức ảnh hoa.
5-4 Để bếp luôn sạch đẹp
5-4-1 Bếp nhà tôi rất đỗi bình thường- Có rất nhiều bạn nói với tôi “Bếp nhà bà thì như thế nào ạ?” “Cho cháu xem bếp nhà bà nhé”. Các bạn trẻ trong nhóm nghiên cứu gia đình của hội “Hội bạn bè” còn bảo “Lúc nào cũng được, bà cho bọn cháu xem bếp nhà bà nhé”, rồi có khi từng tốp 15 người đến nhà tôi quan sát từng ngóc ngách trong nhà nữa. Bếp nhà tôi rất đỗi bình thường, không có thiết kế đặc biệt nào. Từ khi xây tới nay cũng hơn 30 năm rồi. Lúc đó làm gì đã có hệ thống bếp- tủ bếp- kệ bếp đi liền như bây giờ. Bếp gas riêng, bồn rửa riêng, bàn sơ chế riêng rời, bình thường như bao nhiêu gian bếp của những nhà khác. Giữa phòng ăn có đặt một cái bàn ăn, vây quanh nó là bếp gas, bồn rửa bát. Có cảm giác như là có 1 cái bàn ăn đặt giữa bếp, chứ không được như hệ thống open-kitchen- bếp mở bây giờ đâu ạ. Ban đầu, lúc thiết kế, tôi còn nghĩ là từ bàn ăn có thể nhìn thấu rõ khu chế biến, nhưng gia đình chú trọng vào “việc ăn uống” chúng tôi lại thấy như vậy là cân bằng. Hơn nữa, từ phòng ăn dining-room nhìn rõ bếp thì phải khéo dọn dẹp, dễ nhờ người khác trong gia đình giúp đỡ mình, nên tôi vẫn để vậy không sửa lại bếp từ hồi ấy đến giờ. Điều quan trâm nhất khi tôi thiết kế bếp là, để đi lại trong bếp là ngắn nhất, vì vậy mà dưới bếp gas tôi đặt một lò nướng rất to, và tủ lạnh cũng đặt gần đó.
5-4-2 Qui định chỗ để đồ vật có tần suất sử dụng cao- Dưới bàn sơ chế có 3 ngăn kéo, tôi để đũa nấu, dao nạo vỏ, cốc đong dung tích, thìa đong và một số dụng cụ làm bếp khác. Giữa các đồ vật này, tôi để 1 khoảng trống ngăn cách giữa chúng, cố định vị trí để chúng. Khi qui định chỗ để cho cả những vật nhỏ như vậy, dùng xong là tôi trả chúng về đúng vị trí lúc trước. Vì thế nên tôi không phải bới tìm chỗ này chỗ khác trong bếp mỗi khi cần dùng dụng cụ để làm.
Mặt khác, tôi hạn chế số lượng ở mức thấp nhất cho mỗi loại dụng cụ. Đồ đạc ít cũng được. Như thế rửa, hay cất dọn đều đỡ tốn công sức. Ví dụ, muôi xới cơm chỉ dùng 1 cái hàng ngày. Rửa xong là lau khô ngay, để vào chỗ cố định. Không hề tốn công sức. Nếu như dùng tới 2,3 cái muôi xới cơm, có cái rửa rồi đang ướt trong rổ, có cái để trong nồi cơm, có cái đang để trong ngăn kéo… tức là chúng bị để tá hỏa khắp nơi, đến lúc cần dùng lại mất công đi tìm.
Rồi tới đũa, thìa, dao thái, phới đánh trứng, đũa nấu, kéo thực phẩm, thìa dập tỏi, hộp nhựa đựng thức ăn… đó là những thứ hết sức bình thường hay dùng tới.
5-4-3 Nồi niêu xoong chảo- Dụng cụ làm bếp- Sau đây là dụng cụ làm bếp của tôi
Nồi có cán- To nhỏ (đường kính 15cm và 18cm) rất hay dùng (đã có, công nhận là hay dùng lắm lắm)
Nồi đun sữa- 1 cái, thường xuyên treo ở tường bếp
Rổ- To nhỏ (1 cái to 1 cái nhỏ)
Nồi đế bằng, thành dày- To nhỏ (đường kính 22cm và 24cm rất hay dùng)
Vỉ nướng cá (Có sẵn trong hệ thống bếp gas)
Chảo rán- 2 cái
Chảo đáy võng kiểu Tàu- 1 cái
Nồi đất- 1 cái
Ấm đun nước- 1 cái (Có đấy, nhưng ko dùng, vì đang dùng phích điện rồi, kể ra dùng phích điện là tốn điện hơn đấy, nhưng dùng ấm đun thì đúng là ngại quá)
Máy xay thịt- 1 cái (đã có, 10 năm vẫn dùng tốt, cái cối thủy tinh nặng trịch)
Máy xay sinh tố- 1 cái
Lò vi sóng (đã có)
Lò nướng (đã có)
Máy xay sinh tố cầm tay
Nồi áp suất (Đã có, đường kính 24cm)
Trên đây là những dụng cụ làm bếp hàng ngày tôi dùng. Bây giờ nhà tôi còn có 2 ông bà già, nhưng những dụng cụ làm bếp này tôi đã dùng từ khi nhà có đủ 4 người. Hiện nay có nhiều loại dụng cụ làm bếp mới ra đời, tiện lợi hơn nhiều, dùng nhiều nồi niêu sẽ mất nhiều công bảo quản cất dọn. Các bạn hãy giảm tối thiểu số lượng dụng cụ làm bếp đi, dùng xong rửa, lau, cất… cứ lặp đi lặp lại chu kỳ như vậy, bếp sẽ gọn gàng hơn.
Nhưng đấy là tôi. Tôi nghĩ là bát đĩa của tôi cũng hơi nhiều. Mỗi khi đi thăm một nhà nghệ nhân gốm sứ, tôi hay mua sưu tầm một vài cái làm kỉ niệm về lòng tâm huyết với nghề của các nghệ nhân.
5-4-4 Khuyên dùng nồi áp suất, máy xay thịt- Đặc trưng nổi bật trong số dụng cụ làm bếp của tôi là nồi áp suất, máy thái mì ống, và máy xay thịt.
Máy xay thịt nghe tên đã biết công dụng, là để xay thịt. Thịt mua về xay nhỏ bằng máy này đã đành, còn có thể xay đậu làm tương, xay cá mực làm chả cá mực.
Nhưng nồi áp suất mới là dụng cụ trợ thủ đắc lực cho tôi. Tôi đi chợ cho 1 tuần, và nồi áp suất phát huy hết tác dụng hầu như trong các món tôi nấu sẵn. Có người ngại nồi áp suất khó dùng, nguy hiểm. Nhưng với thời gian ngắn, lại ko xả mùi thức ăn vào không khí, dễ ngấm gia vị vào thực phẩm, thì tôi lại thấy rất nên dùng. Tôi có 2 cái nồi áp suất của Ý (một cái 5l một cái 7lit). Tôi có thể dùng nồi áp suất để làm 1 lúc 18 cốc kem ca-ra-men. Hoặc luộc mì ống chỉ mất 4 phút, ngoài ra lại còn nấu mứt được nữa.

6-1 Thuật xếp dọn quần áo đơn giản- Dùng lượng ít quần áo tốt
6-1-1- 1000 Yên 3 áo phông có rẻ không?- Có nhiều người nói “Tôi rất vụng sắp xếp quần áo. Nhất là lúc giao mùa, phải thay tủ quần áo thì đến là khổ”. Hay là “Dọn dẹp quần áo là phiền toái nhất, thế mà lúc đi đâu lại không có quần áo để mặc”. Cũng có nhiều người nói “mua tùy tiện” 衝動的に しょうどう theo bản năng, cảm hứng chứ ko định trước”. Ví dụ như khi đi chợ, tình cờ gặp dịp bán hạ giá, 1000 Yên 3 chiếc áo phông, thì nghĩ “Cái gì mà rẻ thế này. Cứ mua sẵn đấy sẽ có lúc mặc đến”. Chả cần mặc đến, mà giá rẻ thế này, cũng không gọi gì là “tốn” cả. Hoặc đem tặng ai đấy cũng được. Cứ mua cái đã”. Nhưng mua như vậy, có gọi là hời không? Kết cục là chả mặc cái nào trong số đó, chỉ có mất thời gian và công sức lôi nó ra rồi lại cất nó vào. Chúng ta hãy thử nghĩ xem mình cần loại quần áo gì, dùng chúng như thế nào xem sao!
6-1-2 Quần áo đủ dùng cho 1 năm của tôi là 64 chiếc- Những bạn nghĩ rằng mình “không biết xếp dọn quần áo” hãy thử kiểm lại số quần áo mình có xem sao. Chắc các bạn sẽ nhận ra, đó là một con số không nhỏ phải không? Mua về rồi, sẽ phải giặt, phải có chỗ cất, phải lấy ra dùng đúng với thời tiết, tốn công sức lắm đấy! Có càng nhiều quần áo, càng tốn thời gian và công sức, vì vậy, nếu giảm số lượng quần áo bạn có xuống, sẽ tiết kiệm được công sức của mình. Nói là số lượng ít quần áo, nhưng cũng phải đủ dùng hài hòa với thời tiết, không gian dịp này lễ nọ. Tôi cũng muốn biết chính xác số lượng cần phải có, nên có một hôm, tôi đã đem ra đếm và ghi lại. Tôi tự kiểm xem trong sinh hoạt của mình, thường sẽ phải đi những đâu, số lượng quần áo cần thiết bao nhiêu là đủ. Và tôi đã tìm ra số lượng quần áo cần trong 1 năm của tôi là 64 chiếc. Số lượng quần áo cần thiết sẽ thay đổi tùy theo độ tuổi, hoàn cảnh của mỗi người. Tôi chỉ nêu ra ví dụ của riêng cá nhân tôi để các bạn dễ hình dung và tham khảo.
Áo khoác dày Mặc quanh năm- 3 cáiMặc hè – 0Mặc đông – 3 cái Tổng cộng 6 cái
Áo lễ phục (mặc dịp hiếu/ hỉ/ lễ) Mặc quanh năm – 2 cáiMặc hè – 1 cáiMặc đông – 1 cái Tổng cộng 4 cái
Mặc khi đi ra ngoài Mặc quanh năm – 15 cáiMặc hè – 8 cáiMặc đông -12 cái Tổng cộng 35 cái
Mặc trong nhà Mặc quanh năm – 3 cáiMặc hè – 3 cáiMặc đông – 2 cái Tổng cộng 8 cái
Áo len Mặc quanh năm – 0Mặc hè – 0Mặc đông – 4 cái Tổng cộng 4 cái
Áo khoác mỏng Mặc quanh năm – 1 cáiMặc hè – 0Mặc đông – 2 cái Tổng cộng 3 cái
Áo cánh Mặc quanh năm – 1 cái Tổng cộng 1 cái
Quần dài Mặc đông – 1 cái Tổng cộng 1 cái
Áo jacket Mặc đông – 2 cái Tổng cộng 2 cái
Tổng cộng 64 cái
Bạn thấy thế nào? “Cần gì phải nhiều áo lễ phục thế này! Cần thêm áo mặc đi làm, quần âu nữa thì hơn”. Hay là các bạn đang nuôi con nhỏ thì nghĩ “Quần áo mặc đi ra ngoài không cần nhiều lắm, nhưng quần áo mặc thường đi công viên, đi chợ gần có thể kết hợp với quần áo mặc nhà, loại đó cần nhiều hơn”. Gần đây, việc đi lại thường bằng xe ô tô, mùa đông cũng đỡ lạnh hơn trước đây cũng là những yếu tố ảnh hưởng đến kế hoạch quần áo của mỗi người. Điều quan trọng là, bạn hãy thử nghĩ, 1 lần thôi cũng được, xem một con số như thế nào là ko quá thừa, ko quá thiếu đối với hoàn cảnh của bạn.
Đối với tôi, là 64 chiếc như bảng ở trên. Nhìn có vẻ ít, nhưng thực sự tôi thấy hoàn toàn đủ dùng. Những người hay phải đi diễn thuyết, hội họp thì thấy số áo tôi có có khi lại là nhiều đấy.
Từ khi tôi biết chỉ cần 64 cái là đủ, tôi không mua, không tự may thêm nữa. Ít quần áo, đỡ phải giặt, là, cất dọn nhiều. Có ít, chăm chút được tốt hơn, quần áo cũng vì thế trở nên thân thiết với tôi hơn. Tôi cảm giác như quần áo như thể tay chân cử động của tôi vậy.
Thay vì nghĩ “có mỗi thế này thôi á” mà nghĩ rằng “Có cái này”, tức là, thay vì nghĩ một cách bất mãn “mình chả có được cái ưng ý gì cả” mà nghĩ rằng “cái này làm mình thích thật”, thay đổi nhân sinh quan như vậy mới là điều quan trọng.
Hơn nữa, khi bạn quản lý chặt chẽ như vậy, bạn sẽ thấy rõ ràng, cái nào cần, cái nào không cần.
Bạn sẽ không mua tùy tiện nữa, vì bạn hiểu rõ “tôi có bộ véc này rồi, không cần mua nữa”. Bạn sẽ không lãng phí khi mua những món quần áo người ta mời gọi bán hạ giá trên đường phố (mà kết cục là bạn chả bao giờ mặc đến chúng). Ngược lại, bạn hiểu rõ mình cần loại gì, thiếu cái gì hơn. “Lần tới mình phải mua cái áo loại thế này mới được” chẳng hạn thế.
Có nhiều bạn cảm thấy mua bao nhiêu cũng không thấy đủ, hoặc là cú mua mãi một loại quần áo giống giống nhau. Là bởi vì những bạn đó không tự quản lý quần áo của mình, ko nhớ là mình có những cái gì, nên mới thế.
6-1-3 Có dự trữ quần áo lót sẽ thấy yên tâm- Tôi chưa bao giờ liệt kê ra giấy số quần áo lót của mình, nhưng cách suy nghĩ cũng vậy thôi. Trước đây, đã có lần tôi nghe nói các bạn trẻ làm cuộc tự điều tra số quần áo lót của mình rồi, nhiều đến sửng sốt! Sao lại có nhiều đến thế chứ? Là bởi vì, ừm, thấy cần phải mua, nên cứ thế mua thôi. Vậy thì bao nhiêu chỗ cất cho vừa! Các bạn hãy nghĩ, mỗi chủng loại đồ lót chỉ nên có 6-7 cái là vừa. Hơn nữa, quần áo lót là loại hàng tiêu dùng, vậy nên chuẩn bị khoảng 3 bộ mới dự trữ thì yên tâm. Đi chợ, khi có đợt giảm giá, nên mua sẵn dự trữ thì hơn.
6-1-4 Số giầy cần thiết của tôi là 13 đôi- Tương tự như vậy, tôi cũng giới hạn số giầy dép cho mình. Bạn tham khảo cái danh mục của tôi xem sao nhé.
Giày đi bộ 1 đôi
Dép xăng đan 2 đôi
Giày đi với đồ lễ phục 1 đôi
Giày đi làm (kết hợp với véc) 4 đôi
Giày đi với lễ phục mùa hè 1 đôi
Giày thường (để đi chợ, gần nhà) 3 đôi
Ủng/ giày đi mưa 1 đôi
Giày dép cũng như quần áo, với mỗi người, sẽ cần một số lượng khác nhau. Tôi muốn các bạn cũng suy nghĩ và chỉ nên có số lượng giày dép ko quá thừa, ko quá thiếu là được.
6-1-5 Hãy mặc những chiếc áo đẹp, màu sáng- Khi mua quần áo mặc khi đi có việc, nên chọn loại may bằng chất liệu tốt, đặt may riêng, hoặc loại cao cấp, để mỗi khi mặc, đi đâu cũng có ấn tượng tốt.
Khi chọn mua quần áo, có một điểm đáng chú ý. Là thường các bạn để ý tới chất liệu, và kiểu dáng rồi, nhưng ít khi để ý đến màu sắc. Bây giờ thỉnh thoảng tôi vẫn đi Italia chơi. Ấn tượng của tôi là những cụ già tóc trắng phơ, trang điểm phấn son đậm, đi giày cao gót và mặc những chiếc áo choàng màu đỏ. Bạn người Italia của tôi cho biết “Phụ nữ Italia, trẻ tuổi thì hay mặc áo len đen, quần âu màu tối. Nhưng, người càng lớn tuổi lại càng mặc quần áo màu sắc sặc sỡ hơn”. Hóa ra là thế!
Đúng là thanh niên trẻ tuổi xinh tươi sẵn rồi, mặc màu tối cũng vẫn rất hợp. Nhưng tuổi càng lớn, quần áo くすむ màu xỉn, dưới mắt クマができる thâm quầng, đã thế lại còn mặc quần áo tối màu nữa sắc mặt càng tối tăm hơn. Da người cao tuổi cũng sáng lên nhờ mặc quần áo sáng màu.
Ở Nhật thì sao nhỉ? Phụ nữ Nhật, dưới trung niên thì mặc quần áo tối màu như muốn nói “Tôi cũng lớn tuổi rồi chứ bộ”, hoặc là mặc áo quần màu đen, màu nâu “sống hòa mình không nổi trội bắt mắt so với mọi người xung quanh”. Đáng tiếc là như vậy. Ít nhiều, nói theo cách hơi しんらつ 辛辣 gay gắt/ cay nghiệt thì con người chỉ biết mặc quần áo bình thường cho yên tâm, là người chưa hề trưởng thành.
Nhìn từ thời Sinia tuyệt vời của Italia, tôi cũng muốn mặc quần áo sao cho phản ánh lên nét mặt tươi sáng hơn. Áo véc màu hồng nhạt, bộ véc lụa màu huyết dụ えんじいろ 臙脂色, áo đầm màu xanh da trời chẳng hạn. Tôi thích những bộ áo đó. Mặc áo màu đẹp, tự mình cũng thấy xung quanh như vui vẻ hơn, và tôi cũng muốn đem màu vui vẻ đó tới những người xung quanh tôi. Chất liệu tốt, màu đẹp, đó là gu chọn quần áo của tôi.
6-1-6 Định kết hợp khéo léo cho thành bộ hài hòa, có làm tăng số lượng quần áo lên không?- Một nguyên nhân nữa để số lượng quần áo tăng nhiều là ở chỗ, bạn có kết hợp 1 chiếc với nhiều chiếc khác để thành nhiều bộ hay không. Trong các tạp chí thời trang, có giới thiệu cách kết hợp “quần/ váy và áo, hoặc thay đổi áo mặc giữa (trên áo lót, dưới áo khoác), thì chỉ cần 1 số ít cũng tổ hợp thành nhiều bộ”. Nghe qua thì thấy có vẻ hợp lý. Nhưng thực ra, số lượng áo/ quần giống giống nhau dễ tăng lên vùn vụt.
Thực ra, mỗi người một sở thích, một gu quần áo, quanh đi quẩn lại chỉ có 1, 2 cách mặc chủ yếu thôi. Ví dụ áo khoác 3 chiếc, chân váy/ quần 3 chiếc, tổng cộng là 6 chiếc, theo công thức tính sẽ được 27 bộ kết hợp áo-váy/quần. Nhưng thực tế bạn mặc chỉ cùng lắm là 3,4 cách kết hợp trong số đó. Vì vậy, qui định cách kết hợp ở mức độ nhất định nào đó thôi, hơn thế nữa không cần tăng thêm, càng dễ quản lý quần áo của mình.
6-1-7 Quần áo mặc nhà chỉ cần lượng ít- Xem danh mục quần áo của tôi, có nhiều người nói “Có ít thế này thôi á?”. Kể cả mùa hè nóng nực hay ra mồ hôi mà cũng chỉ cần 3 bộ mặc nhà. Vì nhiều người nghĩ rằng, ra nhiều mồ hôi thì cần phải có nhiều để thay, nhưng thực tế thì ngược lại, có nhiều thì mất nhiều thời gian cất dọn, chọn lựa. Như vậy, tủ quần áo sẽ gọn gàng. Hơn nữa, có những bộ nào, đang để ở đâu, biết rõ ràng vậy, cảm giác rất dễ chịu.
Không chỉ có quần áo, mà đồ dùng khác cũng vậy, càng ít thì càng dễ quản lý. Không nghĩ “chỉ có mỗi cái này” mà nghĩ “có cái này là được rồi” để bình tĩnh với hiện tại. Quần áo mặc nhà mùa đông tôi cũng làm với phương châm như vậy. Mùa đông tôi mặc 1 áo đầm dài bằng len, bên trên mặc thêm cái áo khoác là ấm.
6-1-8 Sổ ghi nhớ quần áo hiện có, chỉ cần lướt mắt là biết sẽ cần/ không cần mua gì- Tôi ghi nhớ quần áo của mình lại để quản lý. Tôi dùng một cuốn Card- holder (sổ lưu danh thiếp). Trang đầu tiên tôi để danh mục “quần áo của tôi” (danh mục tôi đã cho bạn xem ở phần trên). Trang tiếp theo là “Áo khoác” sau nữa là “quần áo mặc khi đi có việc”, “quần áo mặc nhà” … Mỗi trang có lúc vẽ phác họa áo quần, có lúc tôi để ảnh chụp mình đã mặc món đồ đó. Làm như vậy, kể cả không cần mở tủ quần áo thì tôi cũng biết hiện nay mình đang có những quần áo gì. Cũng dễ làm mình hiểu hơn, bộ nào gần đây ko mặc, sắp tới mình muốn mua loại gì.
Nếu như có một bộ quần áo mùa đông không mặc vừa nữa, hoặc là cảm thấy nó đã lỗi mốt, tôi tính toán tài chính rồi sẽ lên kế hoạch để mua bộ mới.
Khi đó, bộ áo cũ tôi lấy ra khỏi tủ, để chỗ khác. Đồng thời gỡ ảnh của bộ đó ra khỏi sổ ghi nhớ của tôi. Và tôi nghiên cứu về bộ quần áo mới sẽ mua, đúng ở thích của mình.
6-1-9 Quần áo không cất vừa tủ nữa là dừng- Mỗi người chỉ nên sở hữu dưới 100 chiếc quần áo- Làm sổ, vẽ phác họa, chụp ảnh… có vẻ vất vả mất thời gian- cũng có người nghĩ như vậy. Vậy thì thay vì làm sổ, bạn hãy dùng tủ quần áo của mình để quản lý. Quần áo mà đầy tủ thì đó là dấu hiệu không mua thêm nữa. Tủ quần áo mà ních đầy chặt, thì khi lấy ra, cất vào đều khó. Thế là hay tiện tay để quần áo ở ngoài tủ, rất dễ bừa bộn. Bạn hãy làm thế nào để tủ quần áo của mình không bị đầy chặt ních như vậy thì dễ quản lý hơn.
6-1-10 Quần áo “ngủ quên” trong tủ thì cho hết ra ngoài- Làm thế nào với cái vòng luẩn quẩn thế này: quần áo mùa này không mặc đến, cất một chỗ, và nghĩ “có khi sang năm sẽ mặc” “có khi con gái lớn lên sẽ mặc” “có khi mặc kết hợp với bộ khác lại đẹp”, đến mùa sau lại lấy ra cất vào tủ, nhưng cuối cùng lại là không mặc gì đến nó. Quần áo mà không mặc đến thì không gọi là “đồ đang dùng” mà gọi là “đồ đang ngủ”. Cái “có khi” trong “…có khi lại mặc” ấy, chả bao giờ đến cả. Hoặc như ai đó (con gái chẳng hạn) mình muốn cho, thì họ cũng có sở thích riêng của họ, chắc gì họ đã thích. Là một cách rèn luyện khả năng nhìn nhận khách quan của chính bản thân, bạn cần phải xử lý không do dự những thứ không mặc đến. Tuy nhiên, cũng có những bộ quần áo mà bạn đã yêu thích, gợi nhớ nhiều kỉ niệm, thì vứt đi cũng tiếc. Vậy thì bạn hãy cho nó vào thùng giấy các tông trước, để cách 1 khoảng khỏi tủ quần áo thường dùng. Và khi tự bạn quyết tâm “không mặc bộ này nữa” thì lúc đó xử lý (vứt, cho) được. Tôi cũng có khi tự thiết kế và sửa lại túi xách theo kiểu mới, nhưng ngoài ra, bạn cũng nên tìm hiểu thêm cách xử lý khác, như là bán cho cửa hàng đồ cũ, chẳng hạn.
6-1-11 Kế hoạch quần áo của cả nhà- Quần áo của chồng cần chọn loại chất lượng thật tốt, quần áo của con thì dùng đồ cũ
6-1-12 Quần áo mặc cũng có sự thay đổi. Tôi đã tốt nghiệp áo kimono
6-1-13 Cất dọn quần áo hết mùa- Chuẩn bị 2 chỗ trong tủ quần áo- Thời tiết chuyển mùa, các bạn thường bị đau dầu chuyện quản lý quần áo đúng không? Tháng 9 là “phải giặt rồi cất dọn quần áo mùa hè”, tháng 4 thì “phải cất dọn quần áo mùa đông”, thời gian lấy đồ mùa này, để vào tủ thường dùng mùa kia cũng rất mất thời gian và công sức. (đúng thế!).
Với tôi, thì thời tiết chuyển mùa, việc thay đổi nội dung tủ nhanh đến bất ngờ. Hết một mùa, việc đổi nội dung cũng vừa lúc xong. Đó là vì tôi có một “phép thuật” đấy. Tôi giới thiệu với bạn đây.
Hiện nay, nhà của tôi có 2 tầng. Tầng 1 có một phòng nhỏ chuyên để quần áo (gọi là closet), chiều rộng khoảng 1 mét, là một closet bình thường như mọi nhà khác. Ở đây tôi để quần áo mặc cho mùa này. Trên tầng 2, cũng có 1 phòng closet y như vậy, thì tôi lấy đó làm chỗ để quần áo lạc mùa.
Ví dụ, mùa hè sắp qua, trời bắt đầu mát, bộ quần áo nào tôi thấy chắc là sẽ ko mặc đến nữa, thì sau khi giặt xong, là, gấp tôi đem lên tầng 2 cất luôn. Cái nào treo thì treo, cái nào gấp cho vào ngăn thì gập cho vào ngăn. Cứ như vậy, dần dà cất dần hết quần áo mùa hè. Làm như vậy, thời tiết chuyển hẳn sang mùa đông, thì tủ quần áo của tôi cũng đồng thời chuyển xong.
Trước khi đi ngủ, tôi đem bộ quần áo lạc mùa vừa giặt gấp xong đó lên tầng 2, cho vào ngăn. Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi lấy 1 bộ khác trong tủ tầng 2 mặc mùa này hợp, đem xuống tủ tầng 1, cất vào đó. Cứ như vậy nhiều lần, mùa chuyển xong thì tủ của tôi cũng chuyển xong.
Chuyển quần áo cho theo mùa mà làm gộp một lúc thì rất ngại, vì tốn nhiều thời gian, công sức, và hay có ý khất lần. Nếu không có 2 phòng closet thì cũng nên để sẵn hộp/ thùng để đựng quần áo lạc mùa rồi cất dần vào. (đúng thế! nhưng giờ sẽ sửa , vì closet to đùng có đến 4 cái).
6-2 Chăm sóc quần áo và giặt giũ
6-2-1 Thời gian biểu cho việc giặt- Trước khi nói chuyện về giặt giũ, tôi nói về việc tắm bồn trước. Ở nhà tôi, đi tắm từ lúc chiều. Ăn cơm xong mới tắm thì không tốt cho người cao tuổi. Và tôi cũng nghe nói, tắm trước khi ngủ 3 tiếng là tốt cho sức khỏe nhất. Hơn nữa, khi đi đâu về, vào tắm bồn luôn, cũng là 1 cách thư giãn và thay đổi không khí.
Với những gia đình có con nhỏ, tắm cho con ngay trước khi đi ngủ, tắm xong rồi cuống cuồng chuẩn bị chăn màn cho con ngủ cũng làm cho nhà cửa bừa bộn. Vì vậy, nên tắm trước lúc ăn cơm tối, nếu ngại mặc pajama ăn cơm tối thì có thể tắm xong mặc bộ nào thoải mái cũng được.
Và sau khi tắm xong, tôi dùng nước còn trong bồn tắm để giặt. Dùng ống hút nước ấm từ trong bồn tắm xả vào máy giặt, giặt luôn. Sáng hôm sau dậy chỉ việc phơi lên.
6-2-2 Thay vì dùng khăn tắm, mà dùng khăn thể thao (thường size 45×70) thì 1 năm tiết kiệm ko phải giặt 13kg khăn. – Tôi nghe nói có gia đình mỗi ngày giặt tới chục cái khăn. Gia đình đông người thì chắc cũng phải đến bằng đấy, nhưng cũng có thể là vì cứ dùng khăn tùy tiện, rồi quẳng lên nóc máy giặt, ùn thành đống như vậy.
Giữa hè nắng nóng, hay vận động nhiều, hay nhà có trẻ con hiếu động hay nghịch bẩn, thì phải giặt nhiều như thế cũng bình thường thôi, nhưng, nếu không vì những lí do đó, thì không nhất thiết cởi ra khỏi người là phải giặt ngay.
Thay vì nghĩ “Cởi ra là giặt” mà nghĩ “Bẩn thì giặt”, thì lượng quần áo vải vóc phải giặt trong năm sẽ giảm xuống đáng kể, đồng thời công phơi, công gấp, công cất cũng nhẹ đi; tiền điện, tiền nước, tiền xà phòng cũng tiết kiệm một cách hiệu quả.
Tôi đã có lần tìm hiểu lượng đồ giặt của nhà mình trong 1 năm. Đúng là lượng đồ giặt khi mình nghĩ “Bẩn thì giặt” giảm đáng kể so với khi nghĩ “Cởi ra là giặt”.
Có hôm tôi đã nghĩ, khăn tắm lau khô người (size 80x 60) hình như hơi to quá. Tôi thử chuyển sang dùng khăn tay (size 40×70). Khi tính toán ra, lượng giặt trong năm khi thay đổi khăn tắm như vậy, giảm 13kg. Chỉ cần một chút khéo léo như vậy, việc nội trợ của bạn sẽ suôn sẻ hơn nhiều.


7-1 Dùng tiền như thế nào?

7-1-1 Để tiêu tiền tiết kiệm được

7-1-2 Lịch sử kế toán gia đình ở nhà tôi- Có những thứ quan trọng hơn tiền

7-1-3 Cuộc sống chỉ dựa vào lương hưu của tôi

7-1-4 Thu nhập thấp không phải là điều đáng xấu hổ

7-1-5 Trước tiên nắm rõ khoản thu nhập của mình

7-1-6 Chú ý, thu nhập càng nhiêu, chi tiêu cũng càng nhiều


7-1-8 Cảm giác thích thú vì có thể dự tính được chi tiêu gia đình

7-1-9 Bước đầu tiên để nắm rõ tổng thu nhập

7-1-10 Tiết kiệm bao nhiêu thì được? 1 phần thu nhập “luôn luôn đóng cửa” để tiết kiệm là khoảng 6% thu nhập

7-1-11 Bắt đầu tiết kiệm một phần thu nhập, sẽ thấy yên tâm

7-1-12 Tiền tiết kiệm lớn bằng thu nhập của 1 năm, như vậy nếu có bất trắc thì cũng không hề hấn gì

7-1-13 Đầu tiên là trích tiết kiệm đã, rồi chi tiêu cho sinh hoạt trong phần còn lại

7-1-14 Thu nhập có tăng cũng vẫn giữ mức chi tiêu hiện tại

7-1-15 Lập kế hoạch chi tiêu

7-1-16 Điểm lưu ý khi lập kế hoạch chi tiêu

7-1-17 Kế toán gia đình nên cùng làm với cả gia đình


7-1 Dùng tiền như thế nào?-

7-1-1 Để tiêu tiền tiết kiệm được- Trong những cuốn tạp chí phụ nữ bày ở hiệu sách, những bài viết về chi tiêu gia đình được đăng tràn ngập các trang. Với gia đình nào, vấn đề tài chính cũng quan trọng, là vấn đề quan tâm lớn nhất. Nhưng, nhìn qua các cuốn tạp chí đó, có những bài “Cách tiết kiệm triệt để” “cách tiết tiệm tiền ăn” “ý tưởng tiết kiệm cho được vạn Yên mỗi tháng” như vậy, thì tôi cảm thấy hơi lo lắng.

Nghĩ về tương lai, tôi hiểu tâm lý muốn tiết kiệm tiền bạc từ bây giờ, nhưng, tiết kiệm để làm gì, và tiết kiệm bao nhiêu, những kiến thức cơ bản không có, chỉ có mỗi tiết kiệm, tiết kiệm tìm mọi cách tiết kiệm. Một cuộc sống tằn tiệm, chi li tới từng đồng 1 Yên, chắc chắn đời sống tinh thần sẽ cực kỳ nghèo nàn. 生活が精神的に貧しいものです。. Tự lúc nào đánh mất cái quan trọng nhất trong cuộc sống, đó là sự phong phú về tâm hồn. Tôi lo lắng về điều đó.

Tôi nghĩ rằng, phải chú ý tỉ mỉ tới việc tiết kiệm tiền ăn. Ăn uống, là việc quan trọng nhất cho một con người. Cần có một sự cân bằng về dinh dưỡng, không quá xa hoa, cũng không quá tằn tiệm; bữa ăn mà cả gia đình đều ăn uống đầy đủ, đó mới là quan trọng. Cơ bản là duy trì cơ thể khỏe mạnh trong suốt cuộc đời. Vậy nên, tiết kiệm tiền ăn cách tùy tiện, để lo cho tương lai, là điều không chắc chắn, rồi sẽ có ngày đổ bệnh.

7-1-2 Lịch sử kế toán gia đình ở nhà tôi- Có những thứ quan trọng hơn tiền- Tôi lập gia đình năm 1947. Nước Nhật vừa hết chiến tranh, kinh tế chưa phục hồi. Chồng tôi làm trong công ty đóng tàu. Lương tháng hay bị muộn, cuộc sống không hề vui vẻ chút nào. Sau đó, nền kinh tế Nhật bước vào thời kỳ phát triển vũ bão. Chồng tôi là nhân viên ngành kỹ thuật, thỉnh thoảng lại chuyển chỗ làm (trong cùng 1 công ty nhưng phải di chuyển tới các cơ sở khác nhau trên toàn quốc), công việc bận bịu hơn, nhưng thu nhập vì thế cũng ổn định hơn. Chồng tôi là con trưởng trong gia đình có 6 anh em. Khác với thời nay, hồi bấy giờ mà là con trưởng, đối với bố mẹ cũng như đối với các em, là người phải gánh vác trách nhiệm cả về kinh tế và tinh thần. Chính vì vậy, cần phải chi rất nhiều khoản. Nhưng tôi chưa bao giờ khổ sở về điều này. Người không câu nệ tiền nong như tôi, đã cố gắng xoay xở trong phạm vi có thể.

Nhà tôi còn tiêu tốn rất nhiều vào tiền học cho con cái. Không phải là tôi nhằm vào trường học đắt nhất cho các con đi học. Mà là ngược lại, khi vào thời kỳ phải nghĩ tới việc cho con học lên, tôi và chồng tôi đã băn khoăn “có nên cho con vào trường học nổi tiếng” hay không. Tất cả bạn bè đều cho con đi học phụ đạo thêm, hướng vào những trường đó.

Vợ chồng chúng tôi nghĩ “chọn trường nào có quan điểm giáo dục rõ ràng tốt hơn là những trường nổi tiếng, hay của Tokyo ”, nên tôi đã gửi 2 con du học ở “học viện tự do”. Học viện tự do là trường học được nữ nhà báo Hani Motoko thành lập năm 1921, bằng cách đào tạo nhất quán (từ mẫu giáo tới đại học) đào tạo nên những con người thời đại nào cũng cần, nơi nào cũng cần. Đây là một trường rất tốt, con trẻ được học về sự quan trọng khi làm một con người.

7-1-3 Cuộc sống chỉ dựa vào lương hưu của tôi- Như trên tôi nói, thì gia đình tôi là gia đình có nhiều khoản chi. Nhưng cho tới tận thời điểm này, xây nhà 2 lần, bây giờ vẫn chưa 贅沢 ぜいたくgọi gì là thoải mái, nhưng cả hai vợ chồng tôi đều sống khỏe, và đáng mừng là rất bình an. Cũng vì một phần là do chồng tôi có thu nhập ổn định, cần phải chi dùng thì có để chi dùng, ngoài ra là trong giới hạn vun vén của tôi.

Bây giờ vấn đề lương hưu thường xuyên được thời sự nhắc đến. Nếu chỉ sống vào lương hưu công khai, thì bất an… nhiều người lo nghĩ như vậy. Vợ chồng tôi sống bằng lương hưu công đã 20 năm rồi, tuy không có cuộc sống dư dật thoải mái, nhưng, chúng tôi vẫn có thể đi xem biểu diễn âm nhạc, đi du lịch và sống những ngày tháng phong phú về tâm hồn.

Về tiền bạc, cũng có nhiều bí quyết khôn khéo chi tiêu, và tôi thấy vui. Thời đại có thay đổi, thì cách suy nghĩ cũng như nhau cả thôi, tôi nghĩ vậy. Khủng hoảng kéo dài, tài chính gia đình khó khăn. Nhưng với thu nhập ít ỏi, càng phải có phương châm sống rõ ràng. Đó mới là điều quan trọng. Với một sự khôn khéo nho nhỏ, bạn cũng có thể tích lũy được một phần, và nhìn thấy ánh sáng cuộc đời chứ, phải không?

7-1-4 Thu nhập thấp chả có gì phải xấu hổ- Thời buổi hiện nay, là thời buổi người ta hay ưu tiên đánh giá giá trị bằng giá trịn kinh tế, cho mọi thứ. Những ai không có dư dả về kinh tế, giá trị của họ dễ bị đánh giá khắt khe hơn. Nhưng có tiềm lực kinh tế, hay không, thực ra là chẳng liên quan gì đến giá trị của bản thân người đó. Vì vậy, hoàn toàn không có chuyện vì kinh tế khó khăn mà phải xấu hổ.

Vào mùa thu tới, sẽ có buổi “học về kinh tế gia đình” ở “hội bạn bè toàn quốc”, giảng ở một số nơi trong nước. Ở đó có dạy cách ghi sổ chi tiêu gia đình, và cơ sở kế toán gia đình. Hội viên và người tự do đều có thể tham dự khóa học.

Ở đó, sẽ giới thiệu ví dụ ngân sách chi tiêu sang năm của các bạn trong hội, Nhưng ban đầu, có những người mới vào hội nói với tôi “Cháu ngạc nhiên quá. Thu nhập của gia đình mình mà nêu ra công khai cho mọi người biết”. Tôi nói “Sao lại không? Có phải vì thu nhập nhiều, hay thu nhập ít mới gọi là thu nhập chính đáng đâu. Đây là hội bạn bè mà”. Trong khóa học, luôn luôn công bố thu nhập, ngân sách công khai của của người giảng bài. Tôi lúc nào cũng có thể để ngỏ sổ kế toán gia đình mình được. Sống chân thực chính đáng, thì kinh tế dư dật hay eo hẹp cũng đều không liên quan gì tới giá trị của bản thân người đó.

7-1-5 Trước tiên nắm rõ khoản thu nhập của mình- Để làm kế toán gia đình, trước tiên bạn phải hiểu rõ nguồn thu chi của gia đình mình. Trước đó nữa, là phải biết thu nhập của gia đình mình.

Trái với chúng ta tưởng, có rất nhiều người không biết rõ khoản thu nhập chính xác của gia đình mình. Ví dụ một gia đình nhân viên công ty. Thường tiền lương được chuyển khoản vào tài khoản ngân hàng. Nhưng ít có chị vợ nào trả lời được câu hỏi “có biết thu nhập của gia đình mình là bao nhiêu không?” . Nếu có biết thì cũng chỉ là số liệu tiền lương của chồng, hoặc là số liệu chưa ghi cộng thêm tiền làm thêm của vợ.

Thu nhập, là tổng số tiền mà gia đình đó thu được. Nếu chồng là nhân viên công ty, đó là khoản tiền ghi ở mục đầu tiên trong bảng lương chi tiết của anh ta. Là khoản tiền trước khi trừ thuế, trừ bảo hiểm, và các khoản đóng góp khác. Có một chị vợ về nhà kiểm tra ngay bảng lương chi tiết của chồng, “Là một khoản khổng lồ, tôi giật cả mình. Từ khoản đó, tiền bảo hiểm, tiền thuế sẽ bị khấu trừ nhỉ?”. Từ việc biết thu nhập của gia đình, sẽ biết nhiều việc khác nữa.

7-1-6 Chú ý, thu nhập càng nhiêu, chi tiêu cũng càng nhiều- Điều cần phải chú ý, lại là các gia đình có thu nhập cao, nhiều hơn là các gia đình có thu nhập thấp. Thu nhập thấp thì phạm vi chi tiêu cũng giới hạn trong những khoản nhất định, nên không có hiện tượng chi tiêu quá. Nhưng, nhà có thu nhập cao, lại có nhiều khoản chi tiêu hơn. Nên mới phải chú ý.

Trong các gia đình có vợ đi làm, phát sinh các khoản chi bắt buộc như tiền ăn trưa của vợ, tiền quần áo mặc đi làm của vợ, tiền đi lại. Đó là bắt buộc, đành phải chi rồi. Nhưng, ngoài ra còn có tiền để tiêu tự do cho vợ. “Tôi đi làm được mà, không sao”, thường mọi người nghĩ vậy, và ít khi quản lý.

Để tăng thu nhập, chị vợ mới đi làm thêm, thì cuối cùng các khoản chi cho chị ấy có khi còn lớn hơn cả thu nhập chị ấy làm được. Đó chính là lý do mà các gia đình thu nhập kép (cả 2 vc đều đi làm) không tích lũy được tiền.

Có việc làm là một điều tuyệt vời. Thế nhưng, cũng chính vì có việc làm nên tiêu tiền cũng thoải mái hơn, cuộc sống nhìn chung là được thả lỏng hơn, và dễ ほうらつ 放埓 phóng đãng hơn. (hé hé, gọi phóng đãng nghe ghê)

7-1-7 Hiểu rõ các khoản chi- Thực ra tôi là người thích mua sắm, thường là mua sách thôi, nhưng cứ thấy quyển nào “hay hay” là lại bỏ tiền mua béng. Nếu nó nằm trong phạm vi kế toán gia đình thì không sao. Nhưng cái dở, là những khoản chi “bất an”. Dù là khoản nhỏ thôi, nhưng nhiều lần làm ảnh hưởng đến cái gốc kế toán gia đình mất.

Làm thế nào để nắm rõ những khoản chi? Đầu tiên, ghi ra giấy tất cả các khoản chi. Tôi dùng cuốn sổ kế toán gia đình mà ở mỗi ngày có ghi các khoản chi rõ ràng. Có nhiều người nghĩ “ghi thì ghi, chứ khoản nào chi vẫn phải chi” hoặc là “ghi làm gì mất thời gian”. Nhưng thực ra, ghi chỉ mất cùng lắm 10 phút thôi. Ghi ra, sẽ thấy nhiều điều. Còn hơn cảm giác cứ như mình bị lừa.

Khi các con còn nhỏ, cứ nghĩ mua quà bánh cho con vui, nhưng sau này thì thấy đó là khoản không cần thiết. Mỗi khi như vậy, tôi ghi gạch chân dưới dòng chi tiêu đó, như là cái phanh hãm mình lại.

Hoặc là, Có một chị ghi lại khoản chi như tôi hướng dẫn nói “Hôm đó, tôi nghĩ chỉ có đi chợ ở siêu thị đấy thôi, thế mà, lúc về còn ghé hiệu sách mua tạp chí, đặt mua hàng qua mạng, nộp tiền đóng góp cho con, nghĩ ra là một khoản to đùng, tôi giật cả mình”.

Một khi bạn thử điều chỉnh lại, sẽ thấy mình hiểu rõ toàn bộ chi tiêu gia đình hơn, đó là bước đầu tiên.

7-1-8 Tránh ra khỏi “sổ lớn”- Chỉ ghi các khoản chi ra thôi thì chưa hiểu rõ kế toán gia đình được. Có nhiều cách ghi sổ kế toán gia đình, nhưng hầu hết mọi người chỉ ghi các khoản chi, tổng cộng số chi, thế là xong. Nếu vậy thì đây chả khác gì “cuốn sổ lớn”. “Sổ lớn” này, ngày xưa, các thương gia hay ghi các phiếu tính tiền khi bán được hàng. “Sổ lớn” không ghi rõ khoản mục chi, mà ghi theo ngày tháng bán hàng, để quản lý tiền hàng thu về. Thế thôi.

Để làm tốt kế toán gia đình, ngoài việc ghi rõ các khoản mục chi, còn phải phân loại và tính tổng theo năm, để nhìn nhận một cách tổng quát. Đó mới quan trọng.

Hiện nay ngoài thị trường có rất nhiều loại sổ kế toán gia đình, mỗi loại có một đặc trưng riêng. Tôi thì ko ngại loại nào, nhưng quan trọng là phải có thể tính tổng theo năm các khoản chi được. Khi đã nắm rõ thu nhập, ngân sách, và các khoản chi sẽ lên được kế hoạch chi tiêu trong năm đó.

7-1-9 Cảm giác thích thú vì có thể dự tính được chi tiêu gia đình-

7-1-10 Bước đầu tiên để nắm rõ tổng thu nhập

7-1-11 Tiết kiệm bao nhiêu thì được? 1 phần thu nhập “luôn luôn đóng cửa” để tiết kiệm là khoảng 6% thu nhập- Chúng ta đã hiểu rõ khoảng tiền có thể tiêu tự do là bao nhiêu. Tới đây, là phần “tiết kiệm”. Nếu bạn nghĩ tiết kiệm là phần còn thừa ko dùng đến thì cất đi, thì sẽ chẳng bao giờ tiết kiệm được gì. Mà phải xác định ngay từ đầu, số tiền tiết kiệm là bao nhiêu, phần còn lại mới là để chi tiêu sinh hoạt.

Vậy chứ tiết kiệm bao nhiêu thì được? Tùy theo thu nhập của mỗi gia đình, và cách sống khác nhau sẽ có mức tiết kiệm khác nhau. Đó là điều đương nhiên. Tôi lấy ví dụ điển hình gia đình một nhân viên công ty như nhà tôi thì tiết kiệm như thế nào.

Đây là nội dung của cả một cuốn sách. Cuốn này được viết đã lâu, sách đã ngả màu, rất cũ rồi. Nếu xem trong phụ lục, bạn sẽ thấy nó được xuất bản năm 1928. Đó là cuốn sách xuất bản từ trước khi tôi ra đời, tôi được mẹ tôi tặng cho. Tôi đã quyết định số tiền tiết kiệm của mình như sau

Lập kế hoạch tiết kiệm 20% thu nhập.

Trong 20% đó, một nửa (10%) là để tiết kiệm, một nửa (10%) sẽ gồm : mua bảo hiểm (3%) tiền dự bị (6%) chi phí công cộng (1%).

Tức là 10% thu nhập để dành cho tương lai sẽ mua nhà, hoặc cho con đi học, đây là khoản tiền trích ra cất đi hàng tháng. Tôi gọi đây là khoản tiền “luôn đóng cửa”, là khoản tiết kiệm dài kỳ.

3% là để mua bảo hiểm. Ngày xưa chỉ 3% thôi, nhưng hiện nay đa phần mọi người dùng mức 5-10% để mua bảo hiểm.

6% cho dự bị, dành khi thăm hỏi hiếu hỉ, con ốm đau, là khoản tiền “chỉ ngỏ cửa một chút”. Khoản tiết kiệm này nếu tích được nhiều nhiều (tức là ít phải dùng đến) thì giảm dần tỉ lệ tiết kiệm xuống.

Và 1% chi phí công cộng là đặc điểm nổi bật nhất trong kế toán gia đình của bà giáo Hani Motoko (người sáng lập học viện Jiyu gakuin). Đó là khoản tiền dành cho xã hội, như là “quyên góp cho hội chữ thập đỏ”, hoặc là ủng hộ các hiệp hội tình nguyện.

10% sau “cánh cửa luôn đóng” và 6% sau “cánh cửa để ngỏ một chút” tôi để trong những tài khoản ngân hàng riêng biệt, khác nhau.

7-1-11 Bắt đầu tiết kiệm một phần thu nhập, sẽ thấy yên tâm- Có nhiều người lo nghĩ khi tiền tiết kiệm không đủ, hoặc là cảm thấy tương lai bất ổn nếu không tiết kiệm hơn nữa. Thế nhưng, nếu bạn tính toán sẵn trong đầu như phần trên tôi trình bày, trích từ thu nhập ra những khoản tiết kiệm riêng biệt đó, thì không có gì đáng lo lắng nữa.

Thời gian dài trôi qua, cũng có chuyện này chuyện khác xảy ra, không phải luôn như ta dự trù, song, không phải dùng cách tùy tiện đối phó mà đặt ra mục tiêu tiết kiệm 10% hay 20% rõ ràng, thì kế toán gia đình sẽ được xác định cụ thể và thực tế hơn.

7-1-12 Tiền tiết kiệm lớn bằng thu nhập của 1 năm, như vậy nếu có bất trắc thì cũng không hề hấn gì- Chúng ta hãy nhắm mục tiêu số tiền tiết kiệm bằng một nửa thu nhập của 1 năm. Còn nếu tiết kiệm được số tiền bằng thu nhập của 1 năm, thì đó là con số lý tưởng. Cuộc sống của vợ chồng mới cưới, khi có con, đóng tiền học… cuộc sống có thay đổi như vậy, để cuộc sống tương lai ổn định, phải có một khoản tiền tiết kiệm bằng ít nhất nửa năm thu nhập, sau đó hàng năm tích cóp thêm, đạt đến con số mục tiêu bằng 1 năm thu nhập.

Nhất là trong tình hình kinh tế biến động bất ổn như hiện nay, có nhiều khả năng, mất thu nhập, giảm thu nhập, mất việc… Kể cả trong những trường hợp biến động xấu như vậy, giới hạn thấp nhất, là nửa năm thu nhập, bạn có trong tiết kiệm thì có thể tạm ổn trong thời gian chờ khả năng mới. Khoản tiền này gọi là Tiền dự trữ sinh hoạt. Phòng khi công ty đuổi việc, hoặc bỏ việc cty để khởi nghiệp riêng, thì khoản tiền này lúc đó cực kỳ có tác dụng. Có nhiều người nghĩ “Có một khoản tiền tiết kiệm như vậy rồi chả phải lo nghĩ gì nữa, chỉ việc nghĩ cho những việc sắp tới thôi”.

7-1-13 Đầu tiên là trích tiết kiệm đã, rồi chi tiêu cho sinh hoạt trong phần còn lại- Nếu bạn thực hiện đúng cách, là trích sẵn phần thu nhập để tiết kiệm ra, rồi mới chi tiêu sinh hoạt, thì khoản tiền tiết kiệm sẽ tăng lên đều đặn trong tài khoản. Nếu là gia đình nhân viên công ty, dùng hệ thống tiết kiệm tự động (chế độ tiết kiệm nội bộ cty) cũng được. Cũng có thể dùng chế độ “tích lũy” của ngân hàng cũng được (tức là, hàng tháng, vào ngày nhất định, ngân hàng tự động rút một khoản tiền đã định từ khoản tiết kiệm thông thường, chuyển vào tài khoản tiết kiệm định kỳ).

Nếu bạn nghĩ, “cứ tiêu dùng cho sinh hoạt đi, còn thừa thì cho vào tiết kiệm” thì sẽ chả tiết kiệm được đồng nào đâu.

Đầu tiên là phải quyết xem mức tiết kiệm là bao nhiêu, đầu tháng là trích luôn khoản đó khỏi thu nhập có thể tiêu. Rồi chi tiêu sinh hoạt hàng ngày mới dùng trong khoản tiền còn lại sau khi đã trích để tiết kiệm.

7-1-14 Thu nhập có tăng cũng vẫn giữ mức chi tiêu hiện tại- Vào mỗi dịp cuối năm, lại là thời kỳ suy nghĩ cho kế toán gia đình mình trong năm tiếp theo, với phương châm “năm tới, sống bằng đúng với dự toán ngân sách như năm ngoái mới được”. Nhân viên công ty có tăng lương định kỳ, lương được tăng lên từng chút một. Nhưng, bạn hãy coi như không có phần tăng đó, vẫn chi tiêu dùng như năm trước, phần được tăng thêm đó hãy cho vào tiết kiệm.

Vì cuộc sống của chúng ta tương đối ổn định, năm sau không khác với năm trước là mấy. Vì thế, khoản chi cũng ko tăng lên, vẫn sống với mức sống như năm vừa qua cũng không có gì bất ổn, năm mới có thêm tiền tiết kiệm càng vui hơn.

Chứ lương vừa tăng, mọi người hay có xu hướng tăng các khoản chi lên, cho cuộc sống thoải mái hơn. Nhưng nếu cho phần tăng đó vào tiết kiệm, thì bạn mới dư dả. Gần đây, có nhiều công ty trong tình trạng không tăng lương trong nhiều năm liền. Vì vậy, không có phương pháp nào để ai cũng có thể thử.

Nhưng nếu như chồng của bạn được tăng lương, bạn cũng nên nghĩ trước với khoản lương tăng thêm đó sẽ xử lý như thế nào.

Tóm tắt. Khoản tiền được tiêu tự do – Khoản tiết kiệm = Tiền chi sinh hoạt

Tiền chi sinh hoạt gồm những khoản sau đây

1- Tiền ăn : Thức ăn chính, rau cỏ, gia vị

2- Tiền chiếu sáng: Điện, gas, dầu hỏa, pin

3- Tiền ở: Tiền nhà thuê, tiền nợ ngân hàng, tiền quản lý nhà, tiền tu sửa nhà, tiền nước, tiền bảo hiểm tai nạn nhà, tiền góp quĩ tổ dân phố, tiền điện thoại, tiền mua dụng cụ lau rửa nhà, tiền nồi niêu, tiền mua đồ gia dụng

4- Tiền mặc: tiền mua quần áo, giầy dép, bột giặt, thuốc tẩy, giặt khô, đồ ngủ

5- Tiền học: Học phí, tiền sách vở, tiền học thêm, tiền mua đồ chơi, tiền mua dụng cụ học tập

6- Tiền đi lại: Tiền gửi hàng, tiền mua đồ qua mạng, tiền tàu tiền xe

7- Tiền giáo dưỡng: mua báo, giấy vở, tiền thu sóng TV

8- Tiền thư giãn: đi du lịch, thăm quan

9- Tiền y tế: tiền khám, tiền thuốc, dầu gội đầu, dầu xả, dầu tắm, giấy vệ sinh, bỉm giấy, bàn chải răng, son phấn, thuốc nhuộm tóc, tiền cắt tóc

10- Tiền tiêu vặt (職業費)- Tiêu vặt cho vợ, tiêu vặt cho chồng, tiền tàu xe đi làm

11- Tiền đặc biệt: Tiền mua quà tặng bố mẹ đôi bên, tiền đi dự đám hiếu hỉ, tiền về thăm quê, tiền mua bảo hiểm nhất thời (để đi về quê), lặt vặt khác (不明金)

12- Tiền ô tô: Nợ mua ô tô, tiền xăng, tiền bảo hiểm xe, tiền sửa xe, tiền trả phí đường cao tốc, tiền học lấy bằng lái xe

Mỗi khoản mục chi tiêu có tên gọi theo từng nhà, hạch toán vào những khoản lớn nào, tùy thuộc vào các gia đình khác nhau có sự khác nhau. Có điều, khi đã đặt tên khoản chi và liệt vào khoản lớn nào, thì nên giữ nguyên như vậy không đổi qua đổi lại giữa các tháng, các kỳ.

7-1-15 Lập kế hoạch chi tiêu- Bạn có thể ước lượng các khoản chi trong ngân sách gia đình mình trong năm tới, bằng cách chia ra các khoản chi sinh hoạt. Lên kế hoạch chi tiêu tốn công sức, nên “kế hoạch lên rồi mà vẫn chi ngoài dự tính” hay “cứ phụ thuộc vào kế hoạch chi tiêu, mất hết cả tự do”. Nhiều người nghĩ như vậy. Nhưng với người lập kế hoạch chi tiêu 40 năm nay, tôi thấy, ngược lại, tôi hiểu rõ những khoảng chi tiêu của mình, và có thể nghĩ “mình có bằng này thôi” thay vì ngán ngẩm chán chường nghĩ “mình có mỗi bằng này”, tôi thấy mình tự do thoát khỏi bất an “không biết có đủ tiền không đây”..

Nếu chỉ nêu cao tinh thần “tiết kiệm, tiết kiệm” còn không biết tiết kiệm bằng nào, như thế nào thì bạn sẽ không cảm thấy yên tâm được. Bạn luôn sống trong thấp thỏm về sự eo hẹp tài chính như vậy, chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho cuộc sống của bạn. Càng có kế hoạch dự toán chi tiêu, bạn càng cảm thấy thoải mái và tự tin hơn.

7-1-16 Điểm lưu ý khi lập kế hoạch chi tiêu- Những điểm cần lưu ý khi bạn lên kế hoạch chi tiêu là những điểm sau đây:

1- Không tiết kiệm tiền ăn- Cơ bản là mỗi ngày ăn đủ 3 bữa. Cần ăn đầy đủ chất, đảm bảo sức khỏe. Vì đây sẽ là “đường vòng ngắn nhất”. Không được nghĩ “các con còn nhỏ, ăn ít thôi cũng được”, ngược lại phải cho trẻ ăn thức ăn từ sữa nhiều hơn cả phần của người lớn nữa, vì trẻ cần bổ sung nhiều canxi.

2- Lên danh sách các khoản mục chi tiêu (như phần trên tôi đã liệt kê)

3- Tính tổng các khoản ước lượng, và điều chỉnh cho cân đối.- Các khoản nên lưu ý điều chỉnh là “tiền mặc”, “tiền giải trí”. Tiền mặc là khoản thể hiện nguyện vọng mong muốn nhất cũng nên. Đầu năm, viết danh sách những món áo quần muốn sắm như “comple cho chồng” “áo váy đi làm cho vợ” chẳng hạn. Khoản lưu ý tiếp theo là “tiền giải trí”. Có nhiều nhà tiết kiệm quá, cho khoản này bằng 0. Nhưng nếu thế, cuộc sống thiếu đi sự mềm dẻo. Hoặc ngược lại, “nhà người ta đi du lịch nước ngoài, nhà mình cũng phải đi mới được” kiểu này lại là xa xỉ quá. Bạn lên kế hoạch chi tiêu sao cho ko quá xa xỉ, vẫn vui, mà lại không tốn kém nhiều. Khi các con tôi còn bé, tôi đã không lên kế hoạch mua giày cho con, đó là một thất bại của tôi. Vì tôi đã bỏ qua tình huống, giày chưa hỏng mà chân con tôi đã to ko đi vừa nữa, ko hạch toán khoản tiền mua giày thay thế vào kế hoạch chi tiêu. Hoặc là, khi tiền học của các con cần nhiều, thì tôi đã điều chỉnh tiền mua quần áo. Nhưng chịu đựng chỉ có thời, không ai chịu đựng vĩnh cửu được.

7-1-17 Kế toán gia đình nên cùng làm với cả gia đình- Ở Nhật, người lớn nhiều khi không nói chuyện tiền nong với con mình. Bố mẹ có khó khăn thế nào thì cũng không liên quan đến con, nên họ không nói làm cho con trẻ cũng lo lắng theo. Cũng có thể là do tập quán văn hóa không nói về chuyện tiền nong nhiều. Hoặc là, khi còn sống chung với bố mẹ chồng tôi, nếu tôi nói thẳng “Năm nay, hơi khó khăn, nên mẹ chịu khó không mua áo mới nhé” thì con tôi cũng nghe thấy. Không phải vì trẻ con mà con không hiểu đâu, càng là trẻ con, suy nghĩ càng sâu sắc đấy!

Kiểm soát tốt cái miệng của mình, cố gắng đừng nói những lời này:

1. Không nên đánh giá người khác tốt xấu thế nào, bởi vì tốt xấu của họ không ảnh hưởng tới miếng cơm manh áo của bạn.

2. Không nên đánh giá đức hạnh của người khác, bởi vì có thể có những khía cạnh họ còn cao quý hơn bạn.

3. Không nên đánh giá gia đình của người khác, bởi vì những người đó và bạn không có quan hệ.

4. Không nên đánh giá học vấn của người khác, bởi vì trên đời này kiến thức là mênh mông.

5. Không nên đánh giá bất kỳ người nào, cho dù người đó là người bạn xem thường nhất.

6. Không nên lãng phí tiền bạc, bởi vì ngày mai bạn có thể thất nghiệp.

7. Không nên vênh váo, tự đắc, bởi vì có thể ngày mai bạn thất thế.

8. Không nên nói quá phô trương, phải biết rằng bạn cũng chỉ là một người nhỏ bé.

9. Không nên dựa vào người khác, bởi vì cuộc sống nhiều gánh nặng, ai cũng muốn sống nhẹ nhõm.

10. Không nên làm tổn thương người khác, nhân quả sớm muộn đều sẽ đến.

11. Không nên quá chú tâm giải thích đúng sai, hãy làm bậc trí giả. Trên đời chúng ta thường nghĩ cách giải thích cái gì đó. Nhưng mà, một khi giải thích, ta lại phát hiện rằng, bất kể ai giải thích đều là người yếu ớt, thậm chí sẽ càng bôi nhọ mình hơn.

Núi dẫu không nói rõ độ cao của mình, thì độ cao của nó cũng không hề bị ảnh hưởng; biển không nói rõ độ sâu của mình, thì việc dung nạp trăm sông đổ dồn về nó cũng không có gì là trở ngại; mặt đất dẫu không nói rõ độ dày của mình, thì cũng không có ai có thể thay thế nó làm chỗ dựa cho vạn vật được…Đừng đánh giá thấp bất kể ai, bạn không có nhiều khán giả, đừng mệt mỏi như vậy.

12. Không nên tự nhiên nổi giận, vì không phải ai cũng là “con nợ” bạn. Có thể hiện tại bạn đang rất thống khổ, nhưng khi vượt qua khoảng thời gian ấy, nhìn lại bạn sẽ phát hiện kỳ thực điều đó cũng chẳng là gì. Chúng ta thường phàn nàn cuộc sống bất công với mình, nhưng thực ra cuộc sống căn bản không biết được chúng ta là ai.

13. Không nên nói rằng ai tu luyện tốt hay không tốt. Tu hành là việc cá nhân, người khác chính là một cái gương phản chiếu chính cái thiếu sót trong tu luyện của bản thân mình.


Thầy trả lời: “Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con đang tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con.”

Tôi nói: “Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…”

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình.Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất nhân từ đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:
“Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống chính con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.
-Nhưng, bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.
Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm. Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm. Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si; bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!
Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm.”
Sư phụ tiếp tục mỉm cười:
” Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con. Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói.
Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng; những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan, hòa ái, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.
Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng. Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con; người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện! Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”
Con cho rằng, con có chỗ hơn người, tự cho là giỏi. Đây chính là tâm ngạo mạn. Có câu nói rằng: “Ngạo mạn cao sơn, bất sinh đức thủy” (nghĩa là: ngọn núi cao mà ngạo mạn, sẽ không tạo nên loại nước tốt) người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì đối với thiếu sót của bản thân sẽ như có mắt mà không tròng, vì vậy, không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, sao có thể thay đổi để tốt hơn. Cho nên, người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình. Ngoài ra, người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành tự ti. Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.-Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu). Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội. Chỉ có người chăm học Phật Pháp, mới có được trí huệ chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp. Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui.”
Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi! Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại! Vĩnh viễn dùng tâm lương thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì.
Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?

Ông bác sĩ gia đình của mình ở bên Thuỵ Sĩ quả là người thông thái, mọi điều ông í khuyên bảo đều đi trước thời đại. Từ gần hai chục năm trước, ông í đã vẫn nhắc nhở rất nhiều về việc lười ăn chất xơ gây ra bệnh.
Ngày tụi nhóc còn nhỏ thì đều đặn, mỗi ngày một quả táo, một quả lê, chưa kể các loại rau ở bữa chính, nhưng bây giờ việc kiểm soát chế độ ăn uống của chúng trở thành không tưởng, chúng ăn bên ngoài nhiều quá.

List thực phẩm đứng đầu bảng về giầu chất xơ :

Các loại đậu hạt : đậu lăng (lentil), đậu lima, đậu đen, đậu hạt tròn (pea)…

Các loại rau củ : broccoli (xúp lơ xanh), Brussel sprout (bắp cải bao tử, không có thì dùng cải bắp thường), spinach (giống rau chân vịt), cà rốt vàng (parsnip, không có thì dùng cà rốt thường), khoai lang, đỗ quả để xào các loại như đũa, Hà Lan…

Các loại quả tươi và khô : quả bơ, quả lê, dâu đen, mâm xôi, táo, chuối, đào khô, mận khô, nho khô, chà là khô…
(Không phải bỗng dưng người ta có câu “an apple a day keeps the doctor away”, giữ được thói quen này thì rất tốt.)

Để tận dụng được chất xơ thì phải ăn rau củ quả ở dạng nguyên miếng chứ không nên ép lấy nước. Tất nhiên mình không nói là việc uống nước quả ép là không tốt mà nó mang một mục đích khác, nó tốt ở trường hợp ta cần nạp lượng vitamin và khoáng chất theo cách nhanh và dễ hấp thu, hoặc đơn giản vì thấy ngon miệng, dễ uống, nhược điểm là nó bị lược bỏ mất xơ.

Ngũ cốc khác : có thể mua hộp ngũ cốc dành để ăn sáng đã có bổ sung nhiều chất xơ, thành phần bên trong đó có yến mạch, quả khô, rồi bánh mì nguyên cám, mì Ý như pasta, spaghetti nguyên cám, gạo nguyên cám…