The Goal: A Process of Ongoing Improvement, by Eliyahu M. Goldratt, is a book pretty much every business school student is required to read.  Below are the key takeaways from this book:

Accounting vs. Operational Measures

  • Accounting cost figures misleading for operations purposes
  • Productivity per machine is meaningless; bottleneck should drive metrics

Linking Financial – Marketing – Operations Measures

  • Often mismatch top-level and lower-level metrics across departments (ROI vs. Sales vs. Productivity on non-bottleneck)

Managing by Bottlenecks

  • “An hour lost on the bottleneck is an hour lost for the entire plant”
    • Bottleneck has no “slack capacity”
    • Solution
      • Increase capacity
        • longer hours
        • more machines
        • more workers
        • outsource
      • Larger batches at the bottleneck
  • “An hour lost on a non-bottleneck is a mirage”
    • Do not overrun to be efficient: excess WIP chocks up the bottleneck
    • Do not optimize a non bottleneck at the expense of a bottleneck
    • Shorter and smaller batches at non bottleneck
  • “Manage the plant by the bottlenecks”
    • “Manage flows not capacity”
    • Quality control before and during the bottleneck
    • Make sure it is always running (have buffers)
    • Make sure most profitable product goes through
    • Throughput is profitable, efficiency is not

Additional Notes on Bottlenecks

  • Keep bottleneck running, subject the rest to the bottleneck
  • Batch sizes: Long on bottleneck, short elsewhere
  • Five steps of bottleneck management
    • Identify the system’s bottlenecks
    • Decide how to exploit the bottlenecks
    • Subordinate everything else to the bottlenecks
    • Remove the system’s bottlenecks
    • Identify the system’s new bottlenecks
  • Note: Bottleneck may be external (such as demand)
  • Gains from bottleneck management in The Goal
    • Increased revenue from $2 million and 31 orders to $3 million and 57 orders
    • Reduction of WIP by 12%
    • Bucky Burnside was delighted – 5 month order in 5 weeks
    • Order for 10,000 model T’s ensures survival of the plant for one year

Additional Takeaways

  • Always challenge the status quo and use a pragmatic approach
  • There’s always room for improvement
  • Look at overall system, not just the individual parts
  • When Operations is effective, you work better, not harder
  • Make sure to have the right metrics in place
  • Work as a team, foster the sharing of ideas
  • Importance of coordinating between Operations and Marketing



The average app loses 77 percent of its daily active users within the first 3 days post-install. What’s worse: within 30 days, approximately 80 percent of daily active users are gone.

Are these low retention rates a result of poorly made apps? Not always.

Users try out a lot of apps but decide which ones they want to delete within the first few days. The key to success is to get the users hooked during that critical period.

Your task is ensuring the user sticks around long enough and takes enough actions to enjoy your app. But before that happen they should enjoy a first use.

The power of first impressions

We normally design for a populated interface where everything in the layout looks well arranged. An empty state is the thing you usually design last. But empty states are actually full of potential to drive engagement. Even if it’s meant to be just a temporary stage, we must respect its communication value for users.

When do users encounter empty states?

  • First use: App first launch
  • Errors: Runs into some issue
  • User cleared: When clearing the content

The purpose of a blank slate is more than a just decoration. Besides informing the user about what content to expect on the page, empty states also act as part of a cohesive onboarding experience — they tell users exactly actions are required so the app will function as promised. Also empty state is extremely good (or bad) when user runs into an issue.

A successful screen accomplishes these three goals:

  • Educate and help
  • Delight user
  • Prompt action

Educate and help your user

The first goal with an empty state is to teach people how to use your app. If they don’t understand the functionality, they’ll bail. So you should help them get comfortable by setting expectations for what’ll happen.


Invoice app — The two-color illustrations tells it all, from getting quick access to your data, checking your sales performance, and having all your clients. Photo credit: Guilherme Simoes

Empty state should be helpful in a moment of failure. And you must strike a balance between friendliness and helpfulness. When showing errors, explain why you cannot see anything, and how to solve this:

Bad example: Spotify’s error screen has only “An error occurred” message.


Spotify’s error screen isn’t as helpful as it could be.

Good example: Azendoo. Feel lost and unconnected, like you are on a deserted island? Follow the advice, keep calm, light a fire, and keep refreshing.


Azendoo’s error screen is funny and helpful

A good first-use empty state addresses the following moments:

  • An explanation of what the type of content is used for the section.
  • An orientation of where the user is in the application.
  • An explanation of the action or event that must occur for data to appear on this screen.

Delight your user

A good first impression isn’t just about usability, it’s also about personality. If your first empty state looks a little different from similar products, you’ve shown the user that your entire product experience will likely be different, too. Your goal with this state should be a pleasant surprise.


Can you do something fresh or unexpected? Like an animated empty state:


Workmates — Animals greet you at individual sections with cute hi’s and hello’s.

Or maybe you can crack a joke?


Cognito Brain Training — you’ll be surprised to see a shark, regardless of the context.

Aaron Walter turns to the hierarchy of human needs for an explanation of what makes an app’s user experience successful; while your app should be functional, reliable and usable, it also should be pleasurable. So bring empathy with empty states:


Google Hangouts — Whatever this thing is, it’s sad. Is that an incentive for the user to get invites on Hangouts?

Look at the onboarding and empty-state experience of other apps in your space. Use this information to delight your user by:

  • Introducing your brand elements ( Differ from other products in an interesting way).
  • Showing a sense of humor and entertain (Use positive emotions and surprise your users).
  • Showing the human side of your business or product (Offer incentives, or offer help even if you’re not obligated to).

Prompt action

Think of an empty state as a miniature landing page. While remaining minimal in design, a successful screen will explain a specific feature and compel user to make an action.

To prompt action on an empty state, you should:

  • Motivate your user: use motivational language and design that’s appropriate for your users such as: “Learn more” or “Let’s get started.”


Dropbox iOS app

  • Persuade your user: remind the user of the benefit they will receive when they use your product.
  • flipboard-empty-state

    Flipboard mobile app

    • Direct your user: recommend and show them the single best way to get started. Provide a call-to-action button (or arrow to the button) to guide user with the necessary action to stop seeing empty screen, and get a more meaningful one.



    • Invest in empty state because it’s not a temporary or minor part of the user experience.
    • Make your app a joy to use and connect feelings with features. Explain the app’s benefits so your users know why they should care.
    • Keep it visually simple: concise copy, clear icons or illustrations and a CTA button is normally more than enough.
    • If the empty state was triggered by positive user action, reward them with a delightful message.
    • If the empty state was due to user error, it’s a very important that you clearly explain how to solve the problem and get back on track.


    Empty states are just as important as other design components because UX is the sum of all parts working harmoniously. User interfaces requires a delicate balance of information and action. A blank state can stand between your user and the UI work you have done, and hence warrants a lot of attention.


    5 -7 Cây Xả
    1 Củ Giừng
    2 Cục Đường Phèn
    1/2Muong CaFe Muối
    Chanh .Đường. Đá
    .Xả Đập Dập Cắt Khúc
    .Gừng Cắt Lát Đập Dập
    Đường Phèn Đập Nhuyễn
    .Cho Khoảng 500Ml Nước Vào Nồi Nấu Xôi
    Cho Xả Đập Nhuyễn Vào Đường Phèn Đập Nhuyễn Vào Nồi Sôi Khoảng 3 phút .Cho Gừng Và Muối Vào Vừa Sôi Tắt Lửa Liền(Vì Mình Nghĩ Gừng Lâu Sẽ Đắng .Và Sôi Lâu Sẽ Mất Hương Xả Và Gừng)
    Nếu Uống Liền Thì Lọc Bỏ Xác Ko Thì Bạn Đậy Nắp Um Lại 1 Chút .
    Lọc Bỏ Xác Đi Cho Vào Chai.Ca Tuỳ Mình Khi Uống Tuỳ Khẩu Vị Thêm Đường Và Vắt Chanh. Uống Nóng Lạnh Đều Ngon Hết Hà
    Nhất Là Khi Thời Tiết Giao Mùa Mưa Mưa Nắng Nắng Uống Rất Tốt.
    Người Cảm Uống Nóng Tốt
    Khi Đi du Lịch Xa Ta Làm 1 Bình Đem Theo Uống Tốt Lắm Heng Cả Nhà..
    Đây Là Cách Của Măng Cả Nhà Tham Khảo hen

    Sưu tầm từ FB Chuyện của Bếp

    Resource này mình copy từ facebook của bạn Cẩm Nhung nhằm mục đích lưu lại thông tin, giúp mình dễ dàng tìm kiếm khi cần.

    I- SÁCH HƯỚNG DẪN HỌC TIẾNG ANH TỪ A – Z: Phương pháp học thuận theo tự nhiên, hướng dẫn cực kì chi tiết:…/…/CHTATK-B%E1%BA%A2N+M%C3%80U.pdf


    Bộ giáo trình American Accent Video Training Program do Pronunciationworkshop xuất bản này là một cách luyện nói tiếng Anh theo chuẩn giọng Mỹ nổi tiếng của giáo sư ngôn ngữ học Paul S. Gruber.…

    III- BỘ GIÁO TRÌNH LUYỆN NGHE CƠ BẢN: Gồm 160 bài luyện nghe (pdf + audio người bản ngữ đọc), chia thành 4 cấp độ từ dễ tới khó…/Listening+Practice+Through+Dicta…


    1. ( Rất hay, chia theo trình độ người học )

    2. ( Rất nhiều bài với nhiều chủ đề khác nhau, rất thích hợp dùng để nghe chép chỉnh tả.



    5. ( Trang này có số lượng podcast nhiều và hay, có script kèm giải thích cụm từ mới )

    6. ( Trang này thì nội dung khá hấp dẫn, có vô số bài nghe nhưng không có script )

    7. ( Trang này đọc khá chậm, rất thích hợp cho các bạn mới bắt đầu luyện nghe)

    8. ( thích hợp cho những ai đam mê nghe kể chuyện, giọng đọc vô cùng dễ nghe, giao diện đẹp mắt)

    9. ( Đây là trang chuyên dùng để luyện nghe chép chính tả )

    10. ( Trang này có lẽ bạn sẽ rất mê, vừa nghe nhạc vừa gõ từ còn thiếu trong đoạn nhạc vào chỗ trống )

    (Sưu tầm)

    Suy nghĩ “Trẻ 2 tuổi chưa thể nhớ được nhiều đâu, cứ đợi đến 6 tuổi rồi hãy học” là hoàn toàn sai lầm và sẽ làm mất đi khả năng tự nhiên của trẻ. Đó là quan điểm người Nhật dạy con từ sớm.

    Để trẻ vận động và đi bộ thật nhiều
    Năng lượng bên trong của trẻ sẽ phát huy hoàn hảo khi các giác quan, kỹ năng vận động và ngôn ngữ được kích hoạt ngay sau sinh. Từ một tuổi rưỡi trẻ cần đi bộ với quãng đường dài nhất có thể. Bế ẵm, ôm ấp hay để con ngồi xe đẩy, ô tô cả ngày sẽ làm mất khả năng di chuyển.
    Cho trẻ hoạt động thể chất nhiều nhất có thể.
    Cho trẻ hoạt động thể chất nhiều nhất có thể.

    Ở tuổi lên 2, trẻ luôn muốn vận động, chân tay và cơ thể chúng không chịu ngồi yên. Nếu bị kiềm chế sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển của con. Khi được thúc đẩy đúng cách, trẻ có thể phát triển những khả năng thể chất đáng kinh ngạc. Vì thế, từ khoảng 2 tuổi, người Nhật dạy con đi bộ như một bài tập hàng ngày. Đây cũng là một cách giúp trẻ phát triển trí não.

    Tuy nhiên đi bộ trên đường bằng phẳng không phải là một ý kiến hay. Bạn nên để con đi trên những con đường gồ ghề một chút hoặc tập lên xuống cầu thang… Bạn có thể đứng ở xa ném bóng và để con tự bắt. Đầu tiên, bé sẽ chạy theo quả bóng, sau đó chúng sẽ học được cách quan sát mục tiêu và tìm ra con đường ngắn nhất đến đó.
    Giai đoạn nhạy cảm nhất để phát triển ngôn ngữ
    Trẻ 2 tuổi có nhu cầu vận động cũng như giao tiếp. Đặc biệt ở giai đoạn bập bẹ học nói lúc bắt đầu 2 tuổi, nhưng đến hai tuổi rưỡi có vẻ như nó biến mất. Vì thế thời điểm từ 2 đến 2,5 tuổi là giai đoạn quan trọng nhất. Cha mẹ cần hiểu rằng, đây là mốc quan trọng nhất để phát triển ngôn ngữ trong cuộc đời trẻ.
    Người Nhật dạy con bằng cách nói chuyện với con giọng chuẩn như giao tiếp với người lớn. Ở thời kỳ này, các trò chơi ngôn ngữ nên được khuyến khích. Có rất nhiều cách để chơi. Ví dụ: hỏi chúng “Bi có biết trong phòng tắm có đồ gì màu đỏ không?”, hay hỏi con tên của những đồ vật có màu đỏ trong nhà mà chúng biết.
    Người nhật dạy con
    Trẻ 2 tuổi có bước phát triển nhảy vọt về ngôn ngữ.
    Khi trẻ được 2 tuổi, bạn nên mua cho con các loại sách có hình ảnh. Không chỉ xem tranh, bạn nên đọc to phần nội dung để bé nghe. Nếu chúng hào hứng có thể đọc 5-10 quyển mỗi ngày.
    Bạn nên dạy con về mối quan hệ nguyên nhân kết quả. Viện nghiên cứu ngôn ngữ quốc gia cho biết trẻ 2 tuổi rất thích những từ mang nội dung nguyên nhân và kết quả. Rất đơn giản thôi, ví dụ, tay con sẽ bị bỏng khi sờ vào bếp lửa khi đó hãy nói với chúng “Đừng sờ vào bếp nhé, vì con sẽ bị bỏng đó”.
    Nhiều bà mẹ thường nói với con “Bếp lửa thật xấu tính, làm Bi bị bỏng”, hoặc khi con bị kẹt tay vào cánh cửa, các mẹ lại dỗ dành “Cánh cửa hư quá, để mẹ phạt bạn ấy”. Làm như vậy khiến trẻ không nhận biết được mối quan hệ nhân – quả, do đó chúng sẽ không hiểu bản chất sự việc.
    Như đã đề cập, trẻ 2 tuổi có khả năng học hỏi ngôn ngữ tốt nhất. Đọc sách ảnh là một gợi ý không tồi, tuy nhiên đọc thơ con còn tốt hơn. Thơ chính là công cụ tuyệt vời nhất để dạy con về tình yêu ngôn ngữ và vai trò của chúng. Ở tuổi này, bạn không cần phải sắp xếp câu đúng trật tự hoặc giải thích ý nghĩa của nó, chỉ cần đọc đi đọc lại nhiều lần để trẻ nhớ.
    Ở tuổi này, hãy để con tập sử dụng bút viết – một cách để bé quan tâm hơn tới từ vựng. Trẻ 2 tuổi cũng có thể đọc rất tốt. Trên đường, bạn nên chỉ cho bé nhận biết các biển chỉ dẫn hoặc đọc biển số xe.
    Nắm bắt đúng thời điểm và khuyến khích con là bí quyết dạy con hiệu quả
    Tự rửa tay, thắt dây giày, cài cúc áo… Hãy để con thực hành những kỹ năng này mặc dù sẽ cần nhiều thời gian. Càng dành nhiều thời gian dạy con từ bây giờ bạn càng nhàn về sau.
    Từ 2 tuổi trẻ có thể làm việc nhà. Lau bàn, lấy đồ vật… có rất nhiều việc vặt trong nhà phù hợp với bé. Đừng quên khen ngợi con sau khi chúng hoàn thành công việc. Việc này rất quan trọng để giúp trẻ tự tin hơn.
    Người Nhật dạy con
    Khuyến khích trẻ 2  tuổi làm việc nhà phù hợp.
    Kể cả khi con làm chưa tốt, vẫn nên có sự khuyến khích. Nhờ thế chúng sẽ tự tin để làm tốt hơn lần sau. Bảo con làm đi làm lại, bắt lỗi trước mặt là cách dạy kém hiệu quả nhất. Tuyệt đối không nên chê bai. Những bà mẹ thiếu sót thường cư xử với con như: bắt chúng làm quá khả năng, làm chúng xuống tinh thần với những câu nói như “ai cũng có thể làm việc đó” hoặc “không ai hành động ngu ngốc như con.”
    Khi trẻ 2 tuổi, dạy chúng cách sắp xếp mọi thứ gọn gàng. Để đồ lên kệ trong tầm với. Đặt đồ chơi đúng nơi quy đinh. Chia các vị trí theo màu sắc ở khu vực cất đồ chơi. Dán màu tương tự lên đồ chơi, trẻ sẽ để đúng chỗ qua việc nhận biết màu sắc. Dọn đồ chơi không phải là nhiệm vụ của mẹ. Bạn cũng có thể dạy con qua trò chơi thứ tự “Đặt quả bóng lên kệ, để búp bê lên bàn cho mẹ”. Như thế, chúng sẽ biết cách cất đồ đúng chỗ.
    Ở thời kỳ này, bạn phải dạy con cách sử dụng tay thành thạo. Không biết cách dùng tay có thể hạn chế khả năng phát triển của trẻ. Dạy chúng dùng đũa từ 2 tuổi.
    Người Nhật dạy con
    Dạy con dùng đũa từ 2 tuổi.
    Cha mẹ có thể cho con chơi đất nặn nhưng không nên đưa chúng cả hộp đồ hay để chúng nghịch tự do. Bạn phải cung cấp các mẫu vật như: táo, dâu tây, chuối… và giúp trẻ nhận biết từng loại sau đó hướng dẫn cách nặn… Điều quan trọng là thành phẩm phải trông giống vật chuẩn. Qua đó bé học cách quan sát và điều khiển đôi tay một cách khéo léo.
    Diễn tả hộ suy nghĩ của trẻ
    Mọi người thường nói “trẻ 2 tuổi thật khó hiểu”. Hiện tượng này xuất hiện và kéo dài từ 4-6 tháng được gọi là thời kỳ chống đối đầu tiên của trẻ.
    2 tuổi, bắt đầu giai đoạn tự lập, trẻ muốn tách khỏi bố mẹ và tự xoay sở mọi việc. Vì thế khi người lớn nói “không”, chúng phản kháng ngay lập tức. Khi muốn làm gì mà không được phép, chúng trở nên giận dữ. Đôi khi bé dậm chân, nhảy lên, cuộn tròn người trên sàn nhà như một cách biểu tình. Đó là dấu hiệu của sự không hài lòng.
    Khi trẻ khóc, hãy đặt mình vào vị trí của con, và dạy chúng cách thể hiện ý kiến. Nếu bạn chỉ la mắng “tại sao con khóc”, sẽ rất khó cho cả hai để vượt qua giai đoạn này. Nếu chúng có thể diễn đạt suy nghĩ và cảm nhận của mình bằng lời, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.
    Người nhật dạy con
    Trẻ 2 tuổi đôi khi rất rắc rối và khó hiểu.
    Trẻ 2 tuổi có trí nhớ thiên tài
    Trẻ phát triển chóng mặt ở giai đoạn 2-3 tuổi. Những gì chúng học được lúc đó phản ánh thái độ học tập sau này, và đây là điều không thể thay đổi. Giai đoạn 2 tuổi, nếu được dạy tốt những điều cơ bản, trẻ sẽ rất nổi bật. Nếu thiếu sự hướng dẫn hay chỉ để con chơi chúng sẽ đánh mất tiềm năng tự nhiên mà bạn không nhận ra
    Trẻ 2 tuổi có trí nhớ thiên tài. Nếu cha mẹ thúc đẩy đúng cách, bé sẽ duy trì được khản năng ghi nhớ rất tốt. Và ngược lại, trẻ gặp khó khăn nhớ công thức toán học khi bước vào lớp sáu nếu cha mẹ không giúp con rèn luyện từ nhỏ.
    Vì thế ở tuổi lên 2, bạn cần giúp con phát triển trí nhớ nhiều nhất có thể. Ví dụ như: học cờ của các nước, các loại xe ô tô, tên các điểm dừng xe bus theo tuyến… Chúng rất hữu ích cho việc phát triển năng lực của con.
    Cho trẻ hoạt động thể chất nhiều nhất có thể.
    Trẻ 2 tuổi có trí nhớ thiên tài.
    Liên quan tới trí nhớ, bạn cũng phải dạy trẻ khả năng quan sát, như hỏi con “Cửa hàng chúng ta vừa đi qua bán đồ gì?” để rèn luyện khả năng ghi nhớ nhiều chi tiết. Thử làm một cuộc thi nhỏ xem mẹ và con ai nhớ được nhiều hơn nhé.
    Suy nghĩ “Trẻ 2 tuổi chưa thể nhớ được nhiều đâu, cứ đợi đến 6 tuổi rồi hãy học” là hoàn toàn sai lầm và sẽ làm mất đi khả năng tự nhiên của trẻ.

    ự khác biệt giữa hai bức thư, hay nói rõ hơn là hai cuộc đời khiến chúng ta phải suy ngẫm lại về cách giáo dục con cái. Người xưa vẫn thường nói “sai một ly, đi một dặm”, giáo dục con cái không đúng cách, có thể khiến cuộc đời của con trôi xa và không cách nào quay đầu lại được nữa…


    Dưới đây là bức thư của tử tù viết cho mẹ:

    Thưa Mẹ!

    Con của mẹ ngày mai là phải ra pháp trường rồi. Con cũng không biết tại sao mình lại đi đến bước đường cùng như thế này, hiện tại con chỉ thấy mọi ký ức như đang trở về và hiển hiện trước mắt con…

    Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã chạy đến và đỡ con đứng dậy. Mẹ vừa dỗ dành con không khóc vừa mắng hòn đá: “Sao mày lại làm con tao khóc, để mẹ đánh cho hòn đá một trận“. Con đang cố chịu đau để cầm nước mắt, nhưng nghe xong câu nói của mẹ, con đã khóc trong lòng mẹ rất lâu mới chịu nín. Mẹ đã cho con biết rằng, lý do con ngã là do hòn đá, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn dỗ dành cho con không khóc nữa.

    Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã ân cần mang cơm đến và bón cho con ăn. Mẹ đã dạy cho con biết cách tận hưởng cuộc sống, nhưng con lại không hiểu rằng, mẹ sợ con làm vãi cơm làm bẩn quần áo, rồi tự mẹ lại phải đi giặt.

    Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con là chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc cho đến khi mẹ chịu mua cho con mới thôi. Mẹ đã cho con biết dùng chiêu này là con có thể đòi được đồ mà mình yêu thích, nhưng con không biết rằng, mẹ mua cho con, chỉ vì không muốn mất mặt chỗ đông người.

    Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã sợ con giặt không sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã sợ con làm vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã sợ con bị bỏng. Mẹ đã cho con thấy, trong cuộc sống này, hóa ra có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm mà con không thể đối diện. Nhưng con đã không hiểu rằng, mẹ chỉ không muốn mất công thu dọn và làm các việc do con có thể sơ ý gây ra.

    Khi con được 10 tuổi, mẹ đã đăng ký cho con 3 lớp phụ đạo văn hóa, và 2 lớp học năng khiếu. Khi con con cảm thấy mệt mỏi đến mức không chịu nổi, mẹ đã nói: “Nếu con không chịu được khổ thì làm sao thành người tài giỏi được“. Mẹ đã cho con biết rằng, học tập là việc rất cực khổ, nhưng con không hiểu rằng, mẹ chỉ muốn con sẽ có ngày thành đạt để có thể mở mày mở mặt trước mọi người.

    Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm, mẹ đã dùng tiền để bồi thường và dắt con đi xin lỗi họ. Mẹ đã cho con biết rằng, khi gây ra chuyện chỉ cần nói “xin lỗi” là xong, nhưng con đã không biết, mẹ đang oán trách nhà hàng xóm đã đòi mình bồi thường quá nhiều tiền.

    Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã vay tiền để mua cho con một chiếc đàn. Nhưng chỉ sau một tháng, con đã không còn động đến nó nữa, mẹ đã cho con thấy, hóa ra không có tiền cũng có thể tùy ý sở hữu những đồ mà mình thích. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã phải vất vả làm việc 3 năm mới trả được hết nợ.

    Năm 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ nói rằng, làm luật sư không những có nhiều tiền mà còn có địa vị trong xã hội, và nhất định muốn con học ngành luật. Mẹ đã cho con thấy rằng, chỉ cần con đi theo những gì mẹ sắp đặt là được. Nhưng con không biết rằng, mẹ chỉ muốn thông qua con để thực hiện giấc mơ mà trước đây mẹ đã không làm được.

    Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, với lý do có thể liên lạc với mẹ thường xuyên hơn. Mẹ đã không cần cân nhắc nhiều và chuyển ngay cho con 10 triệu đồng. Nhưng con chỉ dùng điện thoại để liên lạc với bạn gái, trong vòng 1 năm con chỉ gọi cho mẹ có mấy lần. Mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là một ngân hàng miễn phí mà con có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã nhiều lần chờ đợi con gọi điện để chúc mừng trong ngày sinh nhật mẹ.

    Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học, mẹ đã dùng tiền để con được vào làm tại đơn vị hành chính sự nghiệp. Mẹ đã cho con thấy, 4 năm đại học chơi bời, khi ra trường vẫn có thể có được một công việc ổn định. Nhưng con đã không biết rằng, vì con mà mẹ đã phải đi cầu cạnh biết bao người.

    Năm con 27 tuổi, quan hệ của con với các bạn gái đều không được lâu dài, các cô gái đều nói con là người không có trách nhiệm, vẫn là một cậu bé chưa trưởng thành. Mẹ đã nói rằng, do duyên chưa đến, các cô gái đó đều không xứng với con. Mẹ đã cho con thấy rằng, những cô gái không lấy được con là do họ kém phúc phận. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà đi rất nhiều nơi để dò hỏi cho con người ưng ý.

    Năm con 32 tuổi, do con đánh bạc thua, và nợ rất nhiều tiền, mẹ đã rất tức giận đến mức sinh bệnh, nhưng cuối cùng thì mẹ cũng trả hết nợ cho con. Mẹ đã cho con thấy, cho dù con có gây ra tội tình gì đi nữa, thì mẹ cũng đều giúp con gánh vác trách nhiệm. Nhưng con đã không biết rằng, mẹ đã vì con mà tiêu hết đi khoản tiền mẹ dành dụm cho tuổi già của mình.

    Năm con 35 tuổi, khi con biết mẹ đã không còn đồng nào trong người, con đã đi cướp của giết người. Khi con nghe thấy họ tuyên án tử hình, mẹ đã khóc và trách ông trời không công bằng, vất vả cả đời vì con, vậy mà cuối cùng lại ra nông nỗi này. Cuối cùng con đã biết, mẹ đã vì yêu con mà hết lần này đến lần khác cướp đoạt đi cơ hội trưởng thành của con, hết lần này đến lần khác bóp chết đi năng lực sinh tồn của con, lấy đi trách nhiệm đối với cuộc đời của chính con. Hóa ra cho đến lúc cận kề cái chết, con vẫn chưa trưởng thành. Mẹ đã dùng phương pháp sai lầm và vất vả cả đời vì con cái, để đổi lấy sự đau khổ cho cả 2 thế hệ. Hóa ra giáo dục con cái không có cơ hội để lặp lại lần thứ 2, hóa ra, mẹ đã tự tay đưa con lên đoạn đầu đài… Mẹ hãy bảo trọng! Ngày mai con phải đi rồi. Hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học được cách có trách nhiệm với chính mình, tự mình tìm được hạnh phúc cho chính mình…

    (Ảnh: Internet)


    Dưới đây là bức thư, một CEO viết cho mẹ:

    Thưa Mẹ!

    Con của mẹ ngày mai sẽ khởi công xây dựng một công xưởng mới. Để con có được thành công như ngày hôm nay, đều là do công dạy dỗ của mẹ. Bỗng nhiên mọi ký ức như đang trở về hiển hiện trước mắt con…

    Khi con được 3 tuổi, con chạy rất nhanh, vấp phải hòn đá và té ngã. Mẹ đã để con tự đứng dậy và nói: “Lần sau cần phải cẩn thận hơn“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước hành động của mình.

    Khi con được 4 tuổi, do con muốn xem tivi nên không muốn ăn cơm tối. Mẹ đã nói, nếu không ăn thì phải chịu đói cho đến ngày hôm sau, con đã đồng ý, và nghĩ rằng mẹ chỉ nói vậy thôi. Nào ngờ, đến buổi tối con lục tìm đồ ăn… ngay cả một hạt cơm cũng không còn trong nồi. Mẹ đã dạy cho con biết, phải tự chịu trách nhiệm với sự bướng bỉnh của mình.

    Khi con được 6 tuổi, mẹ đưa con đến trung tâm mua sắm để mua quà giáng sinh, mẹ đã nói với con chỉ được mua một thứ đồ chơi. Nhưng khi con được mua “người sắt biến hình” con lại muốn mua máy bay. Khi mẹ không đồng ý, con đã nằm xuống đất và khóc, nào ngờ mẹ quay lưng bước đi để mặc con ở đó. Khi đó con chỉ biết đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy theo mẹ. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sự lựa chọn của bản thân.

    Khi con được 8 tuổi, con muốn tự mình giặt tất, mẹ đã dạy con làm thế nào để giặt cho sạch, con muốn rửa bát, mẹ đã dạy con phải cẩn thận để bát không bị vỡ, con muốn tự mình xới cơm, mẹ đã dạy con xới cơm cẩn thận để không bị bỏng. Mẹ đã dạy cho con biết phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

    Khi con được 10 tuổi, mẹ thấy các buổi học thêm của con kín mít, mẹ nói rằng : “Đến lớp hãy cố gắng học, khi nghỉ hãy chơi cho thỏa thích, nếu còn thời gian thì đọc thêm sách vở, thì con sẽ không sợ thua kém ai cả“. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước sở thích của mình.

    Khi con được 13 tuổi, con đá bóng, do sơ ý đã làm vỡ của kính của nhà hàng xóm. Mẹ đã đưa con đến cửa hàng để mua kính, sơn và đinh, sau đó mẹ đã bảo con giúp mẹ cùng lắp lại cửa kính cho họ. Sau đó còn trừ tiền tiêu vặt của con vào tháng sau. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm trước những sai lầm của bản thân.

    Khi con được 15 tuổi, con đòi chơi đàn piano, mẹ đã mua cho con kèn ác-mô-ni-ca. Mẹ nói với con rằng: “Thổi được kèn ác-mô-ni-ca đi đã rồi hãy nói đến chuyện mua đàn piano“. Con đã thổi kèn ác-mô-ni-ca cho đến bây giờ, còn nguyện vọng muốn chơi đàn piano, con đã quên từ lúc nào không biết. Mẹ đã dạy cho con biết phải kiên trì và có trách nhiệm với chính kiến của mình. Năm con 19 tuổi, con chuẩn bị thi vào đại học, mẹ đã giúp cùng con phân tích những chuyên nghành mà con yêu thích, và để cho con tự quyết định chuyên nghành mà mình muốn theo đuổi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của bản thân.

    Năm con 20 tuổi, con muốn thay điện thoại mới, mẹ nói rằng điện thoại cũ chưa hỏng thì không được đổi. Nếu như con nhất định muốn đổi thì tự đi làm ngoài giờ học lấy tiền mà tự mua. Khi con kiếm đủ tiền để mua điện thoại mới nhờ đi dạy thêm, cái cảm giác vui sướng khi thành công đó vượt xa hơn hẳn giá trị của một chiếc điện thoại mới.

    Năm con 24 tuổi, sau khi con tốt nghiệp đại học con đã muốn tự gây dựng sự nghiệp. Mẹ đã khuyên con không nên nóng vội, mà hãy bắt đầu làm những việc mà con yêu thích, khi có kinh nghiệm rồi hãy tính. Hai năm sau, con quyết định mở công ty, mẹ nói, nếu như con có thể chấp nhận một kết quả tồi tệ nhất, thì hãy mạnh dạn và đặt tâm vào mà làm. Mẹ đã cho con vay 300 triệu đồng, và yêu cầu con 4 năm sau phải trả. Con đã vỗ ngực và nói, con không những trả tiền cho mẹ, mà còn tặng mẹ một căn hộ nữa. Mẹ đã dạy con biết có trách nhiệm với sự nghiệp của chính mình.

    Năm con 27 tuổi, con đã đưa một cô gái thông minh và xinh đẹp về nhà, đó là lần đầu tiên mẹ khen ngợi con trước mặt cô ấy. Mẹ còn nói, chuyện vợ chồng là tự con quyết định, chỉ cần chúng con thành tâm thành ý thì mẹ đã rất hạnh phúc rồi. Mẹ đã dạy cho con biết phải tự có trách nhiệm với hạnh phúc của bản thân.

    Năm con 32 tuổi, con đã đưa chìa khóa của một căn hộ mà con mua để tặng mẹ, khi tay mẹ cầm chìa khóa và lập tức quay lưng ra sau. Nhìn thấy đôi vai mẹ khẽ rung rung, con biết rằng mắt mẹ đang nhòa đi vì hạnh phúc. Mẹ đã dạy cho còn biết phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.

    Năm con 35 tuổi, công ty của con không ngừng mở rộng, và phải xây dựng nhà máy mới, những người thường trách cứ mẹ nhẫn tâm, nay đã không còn gì để nói. Con vẫn thường dạy cho con của con biết phải có trách nhiệm với bản thân mình, giống như mẹ đã từng dạy con khi xưa. Con hy vọng rằng chúng sẽ làm được những điều còn to lớn hơn nữa.

    Con yêu của mẹ!


    Câu trả lời nằm ở 6 quy tắc tương ứng với từng chữ cái trong từ PARENT (bố mẹ).
    1. “P” là Play : Luôn tạo điều kiện để con được vui chơi

    Những trò chơi thoải mái rất cần thiết cho sự phát triển của trẻ. Các nghiên cứu đã cho thấy rằng vui chơi tự do, một mình hay với bạn bè giúp trẻ bớt lo âu và tăng khả năng thích ứng, đồng thời cải thiện kỹ năng xã hội cho trẻ. Nó cũng làm trẻ cảm thấy như chúng có thể tự kiểm soát được cuộc sống của mình. Điều này dẫn tới khả năng tự quản và tự kiềm chế cao hơn khi trẻ trưởng thành.
    Người Đan Mạch rất coi trọng việc vui chơi của trẻ, đó là lý do vì sao các chương trình giảng dạy trong những năm đầu tiểu học ở đất nước này về cơ bản là xoay quanh việc vui chơi của trẻ.
    Đan Mạch rất đề cao tầm quan trọng của việc được tự do vui chơi của trẻ.
    Các bố mẹ Việt có thể học hỏi những gì từ các bố mẹ Đan Mạch?

    – Dành thời gian cho việc vui chơi của trẻ nhưng phải ngoại trừ việc ngồi xem ti vi hay sử dụng máy tính. Nên khuyến khích trẻ sử dụng tất cả các giác quan,những dụng cụ sáng tạo để vẽ, nặn và để chúng tự do thể hiện. Cho trẻ tham gia nhiều các hoạt động vui chơi ngoài trời.
    – Tạo nhóm chơi cho trẻ với những lứa tuổi khác nhau để trẻ nhỏ hơn có thể học hỏi từ các anh chị và những trẻ lớn thì có thể học cách quản lý em nhỏ.
    – Nhưng đồng thời cũng phải dành thời gian để trẻ tự chơi một mình, để trẻ có thể có được những trải nghiệm mới.
    2. “A” là Authencity: Luôn đề cao sự chân thực

    Việc bố mẹ bảo vệ con quá mức, tránh những cảm giác khó chịu có thể hạn chế sự phát triển cảm xúc của trẻ. Đan Mạch rất nổi tiếng với những câu chuyện cổ An-đéc-xen, với câu chuyện Cô bé bán diêm – một em bé mồ côi nghèo khổ không nhà bị chết vì đói và lạnh, hay với câu chuyện Nàng tiên cá đồng ý mất đi giọng nói và chịu đau đớn như đi trên dao găm để có thể trở thành con người, chỉ vì yêu chàng trai đã bỏ mặc cô. Thế nhưng, những bố mẹ Đan Mạch không đọc cho con của họ nghe những câu chuyện này bởi vì chúng quá kinh khủng. Thay vào đó, họ biết rằng trò chuyện với con và để trẻ tiếp xúc với đủ mọi trạng thái xúc cảm sẽ dạy bé sự cảm thông, biết trân trọng và làm sao để kiểm soát cảm xúc của mình.
    Hãy dạy trẻ biết đúng-sai bằng cách trả lời trung thực tất cả những câu hỏi của trẻ.
    Các bố mẹ Việt nên dạy con bằng cách:

    – Đọc truyện cho trẻ nghe nhưng đừng lúc nào cũng chỉ chọn những câu chuyện kết thúc có hậu nhưng cũng đừng nên là kết thúc bi thảm quá.
    – Dạy trẻ nhận biết điều đúng-sai bằng việc trả lời trung thực với tất cả những câu hỏi của trẻ kể cả những chủ đề nhạy cảm như cái chết hay bệnh tật. Hãy để trẻ biết rằng thành thật luôn là giá trị được coi trọng.

    3. “R” là Reframing: Biết nhìn ra điểm tích cực trong những tình huống tiêu cực

    Người Đan Mạch đặc biệt giỏi trong việc luôn nhìn ra mặt sáng của vấn đề. Nhưng họ không chối bỏ những điều tiêu cực mà chỉ là họ theo mẫu “lạc quan thực tế” và họ dạy con cái mình nhìn nhận vấn đề theo cách này. Điều này không chỉ giúp cho cuộc sống họ thoải mái, vui vẻ mà khi gặp khó khăn, họ có thể luôn tìm ra các giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề. Thái độ sống lạc quan mang đến hạnh phúc, sự hài lòng cho bản thân và cả những người xung quanh.
    Bố mẹ có thể dạy con luôn tích cực và lạc quan bằng cách:

    – Đừng bao giờ ghim vào trong đầu trẻ những câu như:  “Tôi ghét cái này” “Tôi yêu cái đó”, “Tôi luôn thế này” hay “Tôi không bao giờ thế kia”… Cũng như vậy, nói quá mọi thứ lên cũng không tốt cho trẻ. Ví như khi cho trẻ ăn bánh, đừng nói rằng “đây là thứ tuyệt nhất con từng ăn”…
    – Khi trẻ cư xử chưa đúng, bố mẹ hãy chia sẻ với trẻ về cảm xúc của mình khi thấy những hành động ấy chứ đừng chỉ chú ý đến việc con đã làm sai điều gì.
    4. “E” là Empathy: Hãy dạy con biết cảm thông

    Các bố mẹ Đan Mạch cho rằng khả năng cảm thông và thấu hiểu cho người khác là một kỹ năng và trẻ hoàn toàn có thể học được. Tại Đan Mạch, có hẳn các chương trình quốc gia dạy trẻ về sự thấu cảm và các bài thực hành về ngôn ngữ, văn hóa khích lệ trẻ phát triển trí thông minh cảm xúc.
    Trẻ cần được học cách biết cảm thông và chia sẻ với những người xung quanh.
    Các bố mẹ Việt hãy hướng dẫn con:

    –  Hiểu và thông cảm với những người khác thay vì phán xét họ và trước tiên, bố mẹ phải làm gương cho con.
    –  Giúp trẻ thoải mái trò chuyện và bộ lộ những cảm xúc của mình nhưng không được phán xét những cảm xúc đó.

    5. “N” là No Ultimatums: Đừng cố giành quyền thắng

    Đây là nguyên tắc cơ bản trong cách dạy con của bố mẹ ở Đan Mạch. Người Đan Mạch không dạy con theo kiểu “cách của bố mẹ là tốt nhất”. Họ không bao giờ dùng quyền làm cha mẹ để áp đặt lên con trẻ mà thay vào đó, họ luôn cố gắng để thấu hiểu, tin tưởng và tôn trọng con. Họ chọn giao tiếp để giải quyết vấn đề, hơn là cố chấp giành chiến thắng trong các cuộc tranh luận với con cái.

    Bố mẹ nên ghi nhớ những điều này:

    – Hãy hiểu việc phá bỏ các rào cản và làm trái các quy tắc là một phần của sự trưởng thành. Khi trẻ có hành vi xấu, hãy coi đó như một cơ hội để dạy, hướng dẫn và giáo dục con hơn là trừng phạt trẻ.

    – Thể hiện bạn đang lắng nghe con bằng cách nhắc lại những gì trẻ vừa nói: “Con thực sự muốn chơi iPad bây giờ đúng không, nhưng đã đến lúc đi ngủ rồi”.

    – Cố gắng tìm những cách giải quyết để cả bố mẹ và con đều thắng hơn là chỉ “mẹ hoặc bố thắng”, chẳng hạn: “Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu chơi trò chơi sớm hơn, vì vậy con sẽ chơi được lâu hơn trước khi đi ngủ”.

    6. “T” là Togetherness: Trân trọng khoảng thời gian gia đình ở bên nhau

    Người Đan Mạch có một cụm từ là “at hygge sig” hay đơn giản là “hygge” nghĩa là “bên nhau ấm áp” và liên quan đến phong tục cùng tụ họp bên nhau như một gia đình của họ. Theo truyền thống, điều này bao gồm cả gia đình cùng tham gia các trò chơi, ca hát, ăn uống – thường là quanh ánh nến. Cố gắng tạo sự gắn kết và tham gia hoạt động cộng đồng là một nét văn hóa vô cùng quan trọng của Đan Mạch.
    Người Đan Mạch luôn trân trọng những phút giây bên gia đình.
    Người Đan Mạch luôn ý thức được tầm quan trọng của gia đình, họ không đặt nặng vấn đề tiền bạc lên hàng đầu mà luôn đề cao giá trị cuộc sống về mặt tinh thần.

    Bố mẹ Việt nên học hỏi điều này bằng cách:

    – Luôn thể hiện tâm trạng thoải mái khi ở bên cạnh gia đình. Hãy dẹp bỏ mọi áp lực, bực tức ở bên ngoài trước khi bước chân vào nhà.

    – Hãy tắt điện thoại, cùng con cái hát hò hay chơi trò chơi cùng con.

    – Luôn luôn tạo không khí đầm ấm, hạnh phúc cho gia đình.

    Để phòng tránh những nguy cơ trẻ bị bắt cóc, tấn công khi không có người lớn bên cạnh, cha mẹ cần trang bị cho con một số kĩ năng cần thiết.

    Lại bắt cóc trẻ em trên đường Quốc Tử Giám: Bà tai nạn, cháu 33 tháng may mắn thoát nạn

    2 tên bắt cóc trẻ giằng co, bắt con trắng trợn ngay trong người tay mẹ

    Chuyện cảnh giác: Học sinh Tiểu học có nguy cơ bị bắt cóc ngay ở cổng trường

    Gần đây, liên tiếp các vụ bắt cóc trẻ em táo tợn đang khiến cho nhiều bậc phụ huynh có con nhỏ hoang mang, lo lắng cho sự an toàn của trẻ. Những kỹ năng cần thiết giúp trẻ có thể đối phó và biết cách tự bảo vệ mình khỏi kẻ xấu là điều các bậc cha mẹ nên dạy trẻ sớm.

    Bố mẹ nên chuẩn bị cho con những kĩ năng trước khi ra đường hoặc đến trường

    1. Hãy sử dụng mật khẩu: đơn giản thôi nhưng phải đảm bảo là bí mật

    Cha mẹ hãy đưa ra một mật khẩu cho bé khi cho trẻ đi học hoặc gửi trẻ. Tất nhiên chỉ bố hoặc mẹ và người nào hay đón bé biết được mật khẩu này. Khi đón bé, hãy nói thầm mật khẩu vào tai để luyện cho bé thói quen. Dặn trẻ dù người thân hay người lạ đón đều phải hỏi mật khẩu. Nếu người đón không nói được mật khẩu thì bé hãy ngay lập tức bỏ chạy và cầu cứu sự trợ giúp từ những người xung quanh.

    2. “Con phải làm gì nếu có người lạ cho con kẹo?”

    Lịch sự và cương quyết từ chối kẹo của người lạ và nhanh chóng trở lại với người đang đi cùng bé là điều các bậc cha mẹ cần dạy trẻ. Dạy bé không được nhận thức ăn, thức uống, quà cáp từ người lạ ở bất cứ nơi đâu. Những thứ này thường chứa thuốc mê nhằm làm bé mất ý thức để dễ thực hiện hành vi bắt cóc. Dặn bé phải từ chối khéo léo rằng “ba mẹ cháu không cho phép nhận”. Sau đó bé hãy tìm đến chỗ có người lớn hoặc chú bảo vệ đứng để tránh bị người lạ kia tiếp tục dụ dỗ.

    3.“Con phải làm gì nếu có người lạ kéo tay con đi?”

    Hãy dạy con thực hành “hét”. Đó phải là tiếng hét thật to, vang và kéo dài để cho kẻ đang cố tình hại trẻ biết được, trẻ đang biết mình phải làm gì và trẻ không phải là một nạn nhân yếu đuối dễ đầu hàng. Tiếng hét cũng sẽ giúp trẻ tìm kiếm sự trợ giúp của những người khác và tiếp thêm sức mạnh cho trẻ, giúp trẻ lấy thêm hơi và có đủ can đảm chạy trốn.

    4. Không nói chuyện với người lạ

    Ba mẹ cần dạy trẻ kĩ năng này và cho con biết khi có 1 ai đó lạ mặt tiếp cận thì phải chạy trốn ngay lập tức và nói với cha mẹ hoặc những người như là: cảnh sát, lính cứu hỏa, nhân viên bảo vệ hoặc nhân viên cửa hàng để nhờ sự giúp đỡ.

    5. Nhận mặt cho trẻ những “người lạ an toàn”

    Mẹ cần mô tả chi tiết cho con về những “người lạ an toàn” như cảnh sát giao thông , bảo vệ, nhân viên bán hàng trong siêu thị… những người bé có thể nhờ giúp đỡ khi bị lạc, có người theo dõi.

    6. Tạo thói quen “đi thưa về gửi”

    Tạo cho con thói quen phải xin phép bố mẹ trước khi ra khỏi nhà và khi đến nhà một ai đó, tuyệt đối không tự tiện đi mà chưa thông báo với bố mẹ.

    7. Không nhận quà từ người lạ

    Dạy bé không được nhận thức ăn, thức uống, quà cáp từ người lạ ở bất cứ nơi đâu. Những thứ này thường chứa thuốc mê nhằm làm bé mất ý thức để dễ thực hiện hành vi bắt cóc.

    8. Dạy trẻ để mắt tới…cha mẹ

    Trong một khu phố hay một siêu thị đông đúc, bạn không bao giờ rời mắt khỏi con vì sợ con bị lạc.Tương tự, bạn dạy trẻ cũng có ý thức như vậy: luôn luôn để mắt tới cha mẹ và khi cha mẹ khuất khỏi tầm nhìn của trẻ thì hãy gọi to lên.

    9. Dạy trẻ tự phòng

    Dạy trẻ khi có người lạ tiếp cận thì hãy bằng mọi cách “phản kháng lại” như: đá vào những chân, đầu gối và vùng nhạy cảm của kẻ lạ và cố sức hét thật to: “Cô/chú không phải mẹ/bố của tôi” để tạo sự chú ý của những người xung quanh và có cơ hội để bé chạy đi. Đá vào chỗ nhạy cảm là cách hiệu quả nhất để thoát khỏi người lạ.

    10. Luôn luôn nhớ số điện thoại của ba mẹ

    Trong những trường hợp khẩn cấp thì bé nhớ thật chính xác số điện thoại của ba mẹ để đề phòng trường hợp xấu có xảy ra thì bé có thể nhờ bảo vệ, công an…gọi về cho ba mẹ. Ít nhất bé phải nhớ được 2 số của người thân trong gia đình.

    11. Xử lí khi bé bị kẻ bắt cóc tấn công

    Dạy trẻ tên cướp dùng dao hay vũ khí khác để khống chế, đòi tài sản, bé hãy làm theo yêu cầu. Điều quan trọng lúc này là bảo đảm an toàn tính mạng, việc kêu cứu hoặc giằng co có thể khiến tên cướp ra tay làm hại đến tính mạng bé. Hãy cố gắng quan sát để tìm ra đặc điểm nhận dạng của tên cướp như màu da, cao hay thấp, gầy hay béo… hoặc nhớ biển số xe để báo công an sau này.

    Nếu thấy tên cướp không có hung khí, lại có người gần đó, bé hãy chạy đến nhà xung quanh nhờ người lớn ở gần đó giúp và hô hét: “Cướp, cướp”, không la hét chung chung như “cứu, cứu với” khiến người đi đường nghĩ trẻ đang đùa giỡn

    Việc dạy trẻ biết tự bảo vệ mình cực kỳ quan trọng nên bố mẹ phải thực hiện luôn từ khi trẻ con nhỏ, chứ không phải thụ động đến khi mọi sự xảy ra rồi mới lo lắng cuống cuồng. Cha mẹ nên sát sao con hơn, dành thời gian hàng ngày để cùng con trang bị những kĩ năng cần thiết khi ra ngoài đường, tránh những trường hợp bị kẻ xấu lợi dụng và hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra./.

    Minh Hà (T/h)